Chu Diệu cực kỳ hài lòng với tay nghề nấu nướng của Ôn Duyệt. Anh vừa sì sụp húp mì, vừa nói: "À này, xà phòng tôi mua rồi đấy, còn mấy thứ đồ nữa tôi để trong phòng, cô tự vào mà xem."
Mắt Ôn Duyệt sáng lên: "Thật ạ? Để em đi xem nào!"
Trong phòng, trên bàn đặt mấy cái túi lớn nhỏ.
Ôn Duyệt ôm tâm trạng tò mò mở ra, một sắc vàng chanh tươi tắn đập vào mắt.
Cô ngẩn người, cầm lên xem mới thấy đó là một chiếc váy liền thân màu vàng chanh, cổ chữ V đơn giản, dáng dài.
Ngang eo có một sợi dây nịt màu kem để thắt eo. Dẫu có nhìn bằng con mắt hiện đại thì chiếc váy này vẫn rất trang nhã, không hề lỗi thời.
Hai cái túi còn lại đựng một chiếc quần bò ống loe, một chiếc sơ mi trắng dáng rộng, một cái áo khoác bò, một chiếc sơ mi đỏ thẫm chấm bi trắng và chân váy chữ A màu đen.
Kiểu trang phục này ở hiện đại được gọi là phong cách "Retro", vốn đang rất thịnh hành.
Những thứ còn lại là xà phòng, dầu gội đầu, kem dưỡng da Tuyết Hoa và một ít thức ăn, nào thịt lợn, nào đậu phụ.
Hình như... hầu hết đều là mua cho cô?
Ôn Duyệt thấy hơi cảm động. Cô thầm nghĩ, cái lão Chu Diệu này ngoài cái mồm vừa thối vừa cứng ra thì con người cũng khá tử tế đấy chứ.
Đôi mắt cô lấp lánh, tay cầm xà phòng và dầu gội đi về phía nhà bếp.
Chu Diệu đã đánh chén xong bát mì, lúc này đang lom khom rửa nồi.
Theo động tác của anh, vạt áo vén lên để lộ bờ eo màu lúa mạch săn chắc.
Bàn tay anh siết chặt miếng cọ nồi bằng cọng tre, mu bàn tay nổi lên mấy đường gân xanh đầy mạnh mẽ.
"Chỗ đồ này đều là mua cho em đấy ạ?"
Ánh mắt Ôn Duyệt còn sáng hơn cả bóng đèn dây tóc trên đầu.
Chu Diệu lười biếng ngước mắt liếc nhìn cô: "Chứ còn sao nữa?"
Chẳng lẽ anh lại đi mua cho chính mình chắc?
Đôi mắt Ôn Duyệt cong thành hình trăng khuyết: "Cảm ơn anh nha, em thích lắm! Mắt nhìn của anh tốt thật đấy, mấy bộ váy áo này bộ nào cũng đẹp. Chắc tốn bộn tiền anh nhỉ?"
"Chẳng đáng bao nhiêu."
Chu Diệu trả lời bằng giọng thản nhiên như không.
Xà phòng, dầu gội với kem dưỡng cộng lại cũng chỉ mười mấy đồng.
Còn về chỗ quần áo à, làm tròn lên thì cũng chẳng khác gì đồ cho không.
"Nước sôi rồi đấy, cô đi tắm đi."
Ôn Duyệt gật đầu: "Vâng."
Cô lại chạy về phòng lấy quần áo sạch để thay.
"Không mặc đồ mới à?"
Chu Diệu nhướng mày nhìn sang, ánh mắt mang theo vẻ dò hỏi.
Ôn Duyệt giải thích: "Để mai em giặt qua một lượt rồi mới mặc."
Chu Diệu có vẻ khá hài lòng với câu trả lời này: "Được."
Thế là Ôn Duyệt ôm quần áo chuẩn bị bước vào buồng tắm nhỏ.
Chợt nhớ ra chuyện quan trọng định nói, cô dừng bước, xoay người ướm hỏi: "Chu Diệu này, ngày mai anh có rảnh không?"
Chu Diệu: "?"
Anh lạnh lùng quăng ra ba chữ: "Có việc gì?"
"Có chút việc nhỏ muốn phiền anh một tí ạ."
Ôn Duyệt chớp chớp đôi mắt hạnh tròn trịa, trông vừa ngây thơ vừa vô hại,
"Chuyện là thế này, trước khi bà nội mất có dặn lại là để lại ruộng cho em. Bản thân em cũng có phần ruộng riêng, nhưng giờ đều đang nằm trong tay bác cả. Ngày mai anh có thể bớt chút thời gian cùng em sang nhà họ Ôn một chuyến không?"
Chu Diệu "ồ" lên một tiếng như đã hiểu ra, rồi nói một câu trúng tim đen: "Cô sợ chứ gì?"
Ôn Duyệt bĩu môi, nhỏ giọng phân trần: "Bác gái em... hơi hung dữ một tí."
"Được."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận