Lâm Phương đờ người ra mất vài giây, một tay ôm lấy cái má sưng tấy, không tin nổi mà trừng mắt nhìn chồng, giọng nói càng thêm sắc nhọn chói tai,
"Cái đồ hèn này, có giỏi thì đi mà trút giận lên đầu thằng ranh con kia kìa! Quát tháo tôi làm cái gì! Ông còn là trưởng bối đấy! Để thằng cháu nó trèo lên đầu lên cổ mà đại tiện, đồ vô dụng!"
Bà ta lao vào Chu Giang Hải, múa may chân tay:
"Lão nương đây sinh con đẻ cái cho cái nhà họ Chu này, không có công lao cũng có khổ lao, thế mà ông còn đánh tôi? Tôi làm tất cả những chuyện này là vì ai hả?? Lão nương đúng là mù mắt mới gả cho cái loại hèn nhát như ông, hôm nay tôi liều mạng với ông luôn!!!"
Trong phòng, Lâm Phương và Chu Giang Hải vật lộn, xâu xé nhau, tiếng la hét chửi bới vang tận mây xanh.
Hai vợ chồng nhà này cũng thật "ăn ý", tuyệt nhiên chẳng ai dám động vào một sợi tóc của Chu Diệu.
Chu Diệu lạnh lùng nhìn màn kịch nực cười trước mắt, trong lòng thoáng hiện lên vẻ mất kiên nhẫn.
Anh ôm đống đồ và cây dao rựa đi ra ngoài.
Đến cửa, anh khựng lại, buông một câu lạnh tanh: "Còn có lần sau, không xong chuyện dễ dàng thế này đâu."
Chu Giang Hải ấn mạnh Lâm Phương xuống giường, cười gượng gạo hứa hươu hứa vượn:
"Yên tâm đi cháu trai, nhất định không có lần sau đâu."
Lâm Phương nằm bẹp trên giường, khóc tu tu.
Tiếng khóc ấy nghe vừa thê lương vừa bi thảm, cứ như thể đáng thương lắm không bằng.
Ôn Duyệt nghe vậy, thò đầu ra tranh thủ tố khổ ngay:
"Chu Diệu, hồi sáng thím Hai cứ ép tôi phải làm việc cho thím ấy! Tôi không làm là thím ấy chửi tôi, chửi toàn từ bẩn thỉu thôi!!"
Lâm Phương khóc thì mặc Lâm Phương, liên quan gì đến cô chứ?
Lúc nãy đã bảo là sẽ mách lẻo với Chu Diệu thì nhất định phải mách cho bằng được!
Lâm Phương bỗng nghẹn họng: "..."
Cái con nhãi chết tiệt này cứ phải thêm dầu vào lửa mới chịu được đúng không?
Cái đôi vợ chồng nhà này đúng là chẳng có đứa nào tốt đẹp cả!!!
Chu Diệu vừa nhấc chân định đi thì khựng lại, anh quay đầu, nhìn chằm chằm Lâm Phương bằng ánh mắt u ám:
"Thím Hai à, Ôn Duyệt là người tôi cưới về làm vợ, không phải con hầu để thím sai bảo. Nếu thím thật sự không muốn làm việc, lần sau cứ bảo một tiếng, tôi 'giúp' cho."
Nói xong, chẳng thèm đợi Lâm Phương và Chu Giang Hải kịp phản ứng, anh xách đồ đi thẳng về gian bếp nhà mình.
Ôn Duyệt đang tựa cửa, đôi mắt hổ phách trong veo sáng lấp lánh nhìn Chu Diệu, vẻ sùng bái hiện rõ mồn một chẳng chút giấu giếm.
"Chu Diệu, anh là số một!"
Cô giơ ngón tay cái lên, "Lúc nãy anh ngầu quá chừng, đúng là rất 'man' nha!"
Chu Diệu nhíu chặt đôi mày kiếm: "? Măn là cái gì?"
Ôn Duyệt dịu giọng giải thích:
"Nghĩa là trông anh rất bảnh, rất nam tính, cực kỳ phong độ, đúng chất đại ca luôn đó! Đang khen anh đấy!"
Chu Diệu nheo mắt quan sát vẻ mặt của cô vợ nhỏ, giọng điệu có chút ngờ vực:
"Cô đang nói mỉa tôi đấy à?"
"Đâu có, tôi khen thật lòng mà!"
Ôn Duyệt rướn người sát lại gần, mở to đôi mắt long lanh để anh thấy được sự chân thành của mình.
Trong đôi mắt hổ phách sạch sẽ không gợn chút bụi trần ấy in rõ bóng hình của Chu Diệu.
Anh nhìn chăm chú mất hai giây, thấy bên trong không hề chứa đựng sự chán ghét, khinh miệt hay sợ hãi như thường lệ, bấy giờ mới giãn đôi lông mày đang nhíu chặt, khóe môi cũng hơi nhếch lên một chút:
"Được rồi, tạm tin cô một lần. Chẳng phải bảo nấu mì cho tôi sao, mì đâu?"
Đổi lại là kẻ khác, thấy hành động ngang ngược của anh lúc nãy chắc đã sợ đến rụng rời chân tay mà chạy mất dép rồi, thế mà con bé mít ướt này lại còn khen anh được, chẳng biết gan cô to hay nhỏ nữa.
Nghĩ đoạn, tâm trạng Chu Diệu bỗng tốt lên thấy rõ.
Ôn Duyệt nhanh nhảu bưng bát mì có thêm hai quả trứng ốp lết đặt sang bên cạnh:
"Xong rồi đây, anh nếm thử đi!"
Bên dưới lớp mì trắng ngần là hai quả trứng nằm ẩn mình, bên trên phủ một lớp tỏi băm và ớt đã được rưới qua dầu nóng, hương thơm bốc lên ngào ngạt, mới ngửi thôi đã thấy thèm nhỏ dãi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận