Chu Diệu ôm chặt vào lòng hai tảng thịt lạp sườn khô đượm mùi khói, mấy gói bánh hoa gạo, bánh quy hạt óc chó, kẹo sữa Thỏ Trắng và cả một bát bột lúa mạch sữa.
Thế vẫn chưa xong, anh chẳng dừng tay mà lôi tuột luôn cả bao bột mì cao cấp trong góc ra.
"Bột mì đó là của nhà tôi!!"
Lâm Phương bấy giờ mới bừng tỉnh, gào lên xé lòng: "Tôi chỉ lấy của anh có nửa miếng lạp sườn thôi! Anh bỏ đồ nhà tôi xuống ngay!!"
Bà ta chẳng dám xông lên, chỉ biết đưa ánh mắt cầu cứu về phía Chu Giang Hải đang đứng ở cửa, nào ngờ lại thấy lão ta cũng đang hằm hằm lườm mình.
Chu Giang Hải mà còn không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đúng là đồ ngu.
Lão rít qua kẽ răng: "Nhà này thiếu mấy miếng ăn ấy chắc? Bà thích lấy đồ nhà người ta thế cơ à, bà không biết nhục nhưng lão già này biết nhục!"
Chẳng qua cũng chỉ là mấy miếng ăn, nhà lão có phải hạng không mua nổi đâu, mà phải đi lấy đồ của thằng Diệu?
Cái thằng này mà là hạng người để thiên hạ chiếm tiện nghi mà nín nhịn chắc!?
Lâm Phương lúc này cũng hối hận xanh ruột.
Khi nãy thấy phòng Chu Diệu không khóa, bà ta mới nảy ý định vào xem có mót được gì không.
Lục lọi hồi lâu chẳng thấy tiền đâu, sẵn thói tham vặt, bà ta vơ đại mấy thứ trong tủ mang về, lòng thầm nghĩ chắc nó chẳng phát hiện ra đâu.
Đúng là quỷ ám mới đi làm chuyện dại dột ấy, tiện nghi của Chu Diệu đâu có dễ chiếm như thế!?
Lâm Phương chẳng buồn trả lời chồng, cứ gào váng lên:
"Hai miếng lạp sườn kia là của nhà mình mà, bột mì cũng là của nhà mình, trả lại đây, đồ súc sinh, mày trả lại đồ cho tao!"
Vừa nghe thấy hai chữ "súc sinh", ánh mắt vốn đang lạnh lùng chán ghét của Chu Diệu bỗng chốc trở nên sắc lẹm.
Đôi mắt dài hẹp nheo lại, lóe lên tia nhìn nguy hiểm như một con dã thú đang chực chờ vồ tới cắn nát cổ họng con mồi.
Chu Giang Hải đứng gần đó, nhìn thấy rõ mồn một sự thay đổi trên gương mặt thằng cháu.
Lão rùng mình một cái, trong đầu vô thức hiện về những mảnh ký ức không mấy tốt đẹp.
Năm đó, sau khi cha của Chu Diệu – cũng chính là anh cả của lão và Chu Thanh Sơn – qua đời, hai anh em lão đã sang làm mình làm mẩy với bà nội Chu một trận.
Nghĩ đến chuyện cha thằng Diệu đi làm thuê nơi viễn xứ kiếm được bộn tiền, lão và Thanh Sơn đỏ con mắt, cứ một mực trách bà nội bấy lâu nay thiên vị, đòi bà phải nôn tiền ra chia chác.
Bà nội Chu vừa tiễn đưa chồng lại đến con trai cả, tâm trạng vốn đã chẳng lành, bị hai đứa con đốn mạt hành hạ một hồi thì đổ bệnh, ngay ngày hôm đó phải đưa vào bệnh viện cấp cứu.
Lần đó Chu Diệu nổi điên thật sự.
Nó vung nắm đấm đánh cho lão và Chu Thanh Sơn nằm bẹp giường nửa tháng trời không lết nổi chân xuống đất.
Cái thằng này ra tay đau điếng người.
Lúc ấy, hai đứa con trai của lão và con trai lớn nhà Thanh Sơn xông vào can ngăn cũng chẳng cản nổi, còn bị nó tiện tay dọn dẹp sạch sành sanh cả lũ.
"..."
Chính vì thế, giờ chỉ cần thấy ánh mắt Chu Diệu không đúng là tim Chu Giang Hải đã đập lô tô.
"Câm miệng! Kêu cái gì mà kêu, bà không gây chuyện một ngày thì chết à!"
Gương mặt Chu Giang Hải méo mó, lão bước nhanh tới trước mặt Lâm Phương, vung thẳng cánh tay tát cho bà ta một phát nổ đom đóm mắt:
"Đồ của đám hậu bối mà bà cũng mặt dày đi lấy, bà không biết thẹn à!?"
Tiếng tát "bốp" vang lên giòn giã, Ôn Duyệt đứng trong bếp nghe rõ mồn một.
"Chu Giang Hải, ông đánh tôi? Ông dám đánh tôi cơ đấy??"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận