Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Sủng Thê Niên Đại: Chồng Tôi Là Đại Ca (Dịch)
  4. Chương 24: Mì sợi và lòng chân thành

Sủng Thê Niên Đại: Chồng Tôi Là Đại Ca (Dịch)

  • 24 lượt xem
  • 716 chữ
  • 2026-01-08 13:45:23

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

“Sao cô còn ngồi đây?”

Chu Diệu hiếm khi ngẩn người ra một chút.

Anh cứ ngỡ Ôn Duyệt chỉ để lại cho mình một ngọn đèn dầu, không ngờ cô vẫn chưa ngủ, cứ thế ngồi dưới hiên nhà, rõ ràng là đang đợi anh về.

“... Hửm? Tôi đợi anh mà. Sao anh về muộn thế, tôi đợi anh lâu lắm rồi đấy.”

Ôn Duyệt đang thẫn thờ nên phản ứng hơi chậm.

Cô ngước đôi mắt trong veo nhìn anh, giọng nói chậm rãi, mềm nhũn như bông, mang theo chút nũng nịu oán trách.

Ánh mắt Chu Diệu thoáng dao động, anh khẽ hừ một tiếng: “Ai mướn cô đợi tôi?”

“Chu Diệu, cái miệng anh làm bằng đá hay sao mà cứng thế? Không biết ơn thì thôi còn định hung dữ với tôi à.”

Ôn Duyệt hỏi một cách rất nghiêm túc, hỏi xong lại bĩu môi nói tiếp: “Tôi cứ tưởng anh về ăn cơm tối, ai ngờ anh lại về muộn thế này.”

Khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Ôn Duyệt, lòng Chu Diệu ít nhiều cũng có chút rung động.

Kể từ khi bà nội qua đời, căn nhà này đã lâu lắm rồi mới có người đợi anh, thắp sẵn đèn chờ anh về.

Thế nhưng cái tính của Chu Diệu, rõ ràng không phải loại người sẽ đem cảm xúc treo đầu môi.

Nghe vậy, anh đứng từ trên cao liếc xéo Ôn Duyệt một cái, rồi buông một câu khô khốc: “Thế cơm tối cô đã ăn chưa?”

“Tất nhiên là ăn rồi, không ăn thì tôi lả đi mất.”

Ôn Duyệt trả lời một cách đầy lý lẽ, “Nhưng tôi có để phần cho anh một bát mì, anh ăn không? Mì sợi tự tay tôi nhào nặn, thêm hai quả trứng ốp, hương vị cứ gọi là đỉnh của chóp luôn!”

Cô cười híp mắt, giơ ngón tay cái lên đầy tự hào.

Nhìn gương mặt rạng rỡ của cô, Chu Diệu gật đầu: “Được.”

Ôn Duyệt đứng dậy: “Nhưng mà anh phải tự rửa bát đấy nhé. À đúng rồi, vào lấy cho tôi hai quả trứng.”

Chu Diệu: “Biết rồi.”

Thấy Ôn Duyệt đi vào bếp, anh mới bước lên bậc thềm, đẩy cửa phòng cô ra, đặt túi đồ trên tay xuống bàn.

Sau đó, anh tiện tay móc chìa khóa định sang căn buồng bên cạnh lấy trứng. Lúc định mở khóa, anh mới phát hiện cửa buồng không hề khóa.

Đẩy cửa, bật đèn, lấy trứng — mọi động tác đều dứt khoát. Thế nhưng lúc chuẩn bị đóng tủ thức ăn lại, Chu Diệu chợt nhận ra có gì đó sai sai.

Anh mở tủ ra lần nữa, nheo mắt nhìn thật kỹ.

Bánh bỏng, kẹo lạc đã vơi đi hơn một nửa; kẹo sữa thỏ trắng và sữa bột đã bị bóc vỏ; bột mì hảo hạng chỉ còn lại một tí tẹo; lạp xưởng thì không thấy tăm hơi đâu, thứ duy nhất còn nguyên vẹn là mấy quả trứng gà.

Chu Diệu: “...?”

Không nhìn ra đấy, cái cô vợ nhỏ này hóa ra lại ham ăn đến thế à?

Anh trầm ngâm đóng cửa tủ lại, cầm trứng bước vào gian bếp, lười nhác nhắc nhở một câu:

“Ăn vặt ít thôi, thỉnh thoảng nhấm nháp một chút là được rồi. Phải ăn cơm chính thì người mới có thịt có thà được.”

“... Hả?”

 Ôn Duyệt đang múc nước vào nồi, nghe thấy câu này thì khựng lại.

Gương mặt trắng trẻo thanh tú đầy vẻ hoang mang: “Ăn vặt gì cơ?”

Vẻ mặt cô không giống như đang giả vờ.

Chu Diệu hỏi: “Cô quên khóa cửa buồng à?”

Ôn Duyệt ngẫm nghĩ một hồi:

“Hình như là thế thật. Chiều nay chị Lý Niệm Thu sang đây ngồi tán gẫu một lát, tôi quên khuấy mất chuyện khóa cửa, sau đó vào phòng ngủ trưa một lúc... Nhà mình bị mất đồ à?”

Cô nhanh chóng hiểu ra vấn đề.

Chu Diệu gật đầu: “Ừ.”

Cảnh tượng này thật sự quá ngại ngùng.

Ôn Duyệt không ngờ nhà mình lại có trộm, vẻ mặt lộ rõ sự áy náy: “Tôi xin lỗi, tại tôi đoảng quá.”

“Cũng không hẳn là lỗi của cô, ‘giặc nhà’ thì khó phòng.”

Vẻ mặt Chu Diệu không thay đổi chút nào, nhưng giọng điệu đã lạnh lùng hơn hẳn so với ban nãy. Anh quăng lại một câu “Để tôi xử lý”, rồi xách cái mã tấu gác sau cánh cửa bước thẳng ra ngoài.

Ôn Duyệt: “...?”

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top