Niệm Thu khựng lại, chợt nhớ ra Ôn Duyệt vốn ghét nhất là nghe cô giáo điều, bèn nuốt ngược những lời định nói vào trong, chỉ chân thành khuyên nhủ: “Bà nghe tôi một lần thôi, về đi học tiếp đi.”
Ôn Duyệt nghe mà thấy sống mũi cay cay.
Nữ chính này đúng là một người bạn chí cốt, một lời khuyên đáng giá ngàn vàng!
Cô đang lo không biết sắp tới phải làm gì đây này.
“Tôi…”
Ôn Duyệt định gật đầu cái rụp, nhưng đột nhiên nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng, bèn lúng túng bảo: “Nhưng mà… tôi không có tiền.”
Hu hu, trong túi không còn nổi một đồng xu dính túi, cô nghèo rớt mồng tơi luôn rồi!!
Lý Niệm Thu lại nhíu mày suy nghĩ một hồi rồi hiến kế: “Mấy mẫu ruộng của bà chẳng phải vẫn đang nằm trong tay ông bác cả sao? Bà cứ đòi lại rồi bán đi, chắc cũng được ba bốn trăm đồng đấy.”
“Bà đừng có sợ, bọn họ mà không chịu trả thì bà cứ lên tìm trưởng thôn mà phân xử.”
Đúng là nữ chính có khác, đáng tin cậy vô cùng!
Cô ấy hiểu rõ tính nết của Ôn Duyệt nên đã dọn đường sẵn cả rồi.
Ôn Duyệt nheo đôi mắt đẹp, nụ cười rạng rỡ như nắng sớm, ngọt ngào đáp: “Được, tôi nhất định sẽ đi đòi, cảm ơn bà nhiều nhé.”
“... Không có gì.”
Nhìn nụ cười bừng sáng trên mặt Ôn Duyệt, Lý Niệm Thu sững người mất mấy giây. Cô cảm giác cô bạn thân của mình hình như đã có gì đó khác trước rồi.
Nhưng thấy bạn thay đổi theo hướng tích cực, cô cũng mừng thầm, đôi lông mày luôn u sầu nay đã giãn ra, trong mắt lấp lánh ý cười: “Thế tôi về làm việc đây, có khó khăn gì cứ chạy sang tìm tôi, tôi lo liệu cho.”
Ôn Duyệt gật đầu lia lịa: “Dạ, dạ!”
Tiễn Lý Niệm Thu về xong, Ôn Duyệt đứng lờ đờ ở cổng sân suy nghĩ lung tung.
Trước khi bà nội mất có để lại ruộng đất cho nguyên chủ, còn nhờ trưởng thôn làm chứng hẳn hoi.
Chỉ tại nguyên chủ không biết cày cuốc nên mới bị nhà bác cả chiếm dụng mất.
Vậy là mấy mẫu ruộng ấy cô hoàn toàn có quyền lấy lại!
Ôn Duyệt vừa định bước chân ra khỏi cổng thì đột nhiên một ký ức về nhà bác cả xẹt qua đại não…
Trong ấn tượng của cô, bà bác dâu cực kỳ hung hãn và đáng sợ, không những chửi bới giỏi mà thỉnh thoảng còn thượng cẳng tay hạ cẳng chân.
Đáng sợ vô cùng!
Vút một cái, Ôn Duyệt thu ngay cái chân vừa thò ra lại, lủi nhanh vào nhà.
Thôi, cứ đợi Chu Diệu về rồi rủ anh ấy đi đòi ruộng cùng cho chắc ăn.
Chu Diệu cao to vạm vỡ như thế, đứng cạnh chắc chắn là có cảm giác an toàn hơn hẳn.
Nhỡ đâu bà bác dâu có định động thủ thật thì anh ấy cũng là cái bia thịt che chắn cực tốt cho cô.
Ôn Duyệt tự thầm khen cho cái sự thông minh, lanh lợi của mình.
Lúc Chu Diệu về đến nhà thì trời đã khuya lắm rồi.
Trong làng tĩnh lặng như tờ, thỉnh thoảng mới vang lên vài tiếng chó sủa vu vơ rồi lại nhanh chóng chìm vào im ắng.
Sau khi chia tay Nhậm Nghiệp Lương và Phương Thạch Đào ở đầu ngõ, anh lững thững một mình đi trên con đường nhỏ dẫn về nhà.
Anh sải bước nhanh dọc theo bờ ruộng, lúc gần đến nhà thì chợt khựng lại khi thấy từ hướng sân nhà mình có ánh đèn vàng sẫm hắt ra mờ ảo, xua tan đi cái bóng tối mịt mùng trước mắt.
Chu Diệu nhướng mày, bước chân vô thức dồn dập hơn.
Vừa đẩy cổng vào sân, đập vào mắt anh là bóng dáng nhỏ bé, gầy gò của cô vợ nhỏ đang thu mình lại một góc trên bậc thềm dưới mái hiên.
Cô ngồi bệt trên cái ghế đẩu thấp, hai tay ôm lấy đầu gối, nửa khuôn mặt giấu sau cánh tay, chỉ để lộ đôi mắt đẹp hút hồn nhưng trông có vẻ mệt mỏi, ủ rũ vì buồn ngủ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận