Trong căn phòng vẫn còn loang lổ bóng tối, Ôn Duyệt khẽ trở mình, nương theo nhịp thở chậm rãi cho lồng ngực bớt phần ngột ngạt.
Đợi đến khi tiếng gà gáy thưa dần rồi dứt hẳn, cô định bụng đánh một giấc nồng nữa thì bên ngoài lại rộ lên những tiếng "binh binh chát chát" chẳng mấy êm tai.
Cái giọng loa phường của bà Lâm Phương có sức xuyên thấu cực mạnh, cứ thế khoan thẳng vào màng nhĩ người ta.
Ôn Duyệt: "..."
Phiền chết đi được!
Cô bật dậy, bực dọc vò rối mái tóc vốn đã chẳng mấy gọn gàng. Thôi, ngủ nghê gì tầm này nữa.
Đợi cho cơn cáu kỉnh dịu xuống, Ôn Duyệt mới lạch bạch xuống giường, với lấy chiếc lược gỗ đã sứt sẹo trên bàn chải chuốt qua loa rồi mở cửa bước ra sân.
Nhìn sắc trời này chắc cũng tầm sáu giờ sáng, không khí buổi sớm ở làng quê mát mẻ, trong lành đến lạ kỳ.
"Gớm, tỉnh rồi đấy à?"
Cái giọng lanh lảnh như tiếng kim loại rạch vào mặt kính của bà Lâm Phương vang lên ngay bên cạnh.
Ôn Duyệt ngoái đầu nhìn, thấy bà ta đang xách một chiếc thùng gỗ bốc khói nghi ngút, bên trong chứa thứ gì đó nâu đen, sền sệt.
Vừa thấy cô, mặt bà Lâm Phương lập tức dãn ra thành một nụ cười hớn hở, đôi mắt đảo như rang lạc, soi mói cô từ đầu đến chân.
Cái kiểu nhìn ấy khiến Ôn Duyệt rợn cả người. Cô chỉ mỉm cười cho có lệ rồi quay sang bậu cửa sổ, lấy chiếc chìa khóa mà Chu Diệu để lại.
Bà Lâm Phương thấy vậy thì khựng bước, ánh mắt láo liên: "Thằng Diệu nó đi ra ngoài rồi à?"
Ôn Duyệt cười nhạt: "Vâng ạ."
Bà Lâm Phương nhớ lại mấy lời Chu Thanh Sơn nói tối qua, bụng bảo dạ: Cơ hội đến nhanh thế không biết!
Bà ta chẳng buồn giấu giếm vẻ đắc chí, vênh mặt sai bảo Ôn Duyệt:
"Này Tiểu Duyệt, bác giờ phải đi cho lợn ăn, hay là cháu giúp bác giặt đống quần áo kia đi nhé."
"?"
Ôn Duyệt cứ ngỡ mình nghe nhầm: "Bác nói gì cơ ạ?"
Bà Lâm Phương vẫn cười hì hì: "Thì bác nghe bác trai cháu bảo cháu chăm chỉ lắm, việc gì cũng làm được. Thôi thì giúp bác giặt hộ mấy bộ đồ, sẵn tiện ra đồng cắt ít cỏ lợn về đây, bác còn đầy việc khác phải làm."
Giây phút này, Ôn Duyệt bỗng nhiên thấu hiểu sâu sắc tại sao Chu Diệu lại ghét cay ghét đắng cái nhà này đến thế.
Cô mím chặt bờ môi mỏng, nụ cười cùng hai lúm đồng tiền xinh xắn lập tức biến mất, cô thẳng thừng từ chối: "Cháu không làm đâu."
"Hả! Cái con bé này hay nhỉ, tôi là người lớn, sai cô làm tí việc thì đã sao nào!?"
Bà Lâm Phương không ngờ Ôn Duyệt lại từ chối quyết liệt như vậy, đờ người ra mất hai giây rồi bắt đầu nhảy cẫng lên như đỉa phải vôi, mồm mép tơi bời:
"Đúng là hạng hậu bối mất dạy, không có gia giáo!"
Ôn Duyệt dùng đôi mắt hạnh trong veo nhìn thẳng vào bà ta, giọng nói tuy mềm mỏng nhưng đầy kiên định:
"Bác là người lớn của Chu Diệu, vậy đợi anh ấy về, bác cứ bảo anh ấy làm cho."
"..."
Bà Lâm Phương mà có cái gan ấy thì đã chẳng đợi đến lúc Chu Diệu khuất dạng mới dám thò mặt ra bắt nạt vợ gã.
Mặt bà ta kéo dài thườn thượt như cái bơm, giọng rít qua kẽ răng:
"Đã là đàn bà con gái thì phải biết thân biết phận, chăm chỉ một chút đàn ông nó mới thương, nó mới nhường nhịn cho. Chứ cái loại vợ mới về nhà chồng mà lười thây thây ra, không nghe lời là bị chồng tẩn cho ba ngày ba đêm không lết xuống giường nổi đâu!"
Ôn Duyệt nghe vậy thì bật cười, gật đầu lấy lệ:
"Vâng vâng, bác nói phải lắm. Thế bác cố mà làm lụng cho nhiều vào, làm một người vợ hiền dâu thảo cho người ta yêu nhé."
Thấy đối phương cứ trơ ra như đá, chẳng xơ múi được gì, bà Lâm Phương hậm hực xách thùng cám quay người đi thẳng.
Cái bóng lưng bốc hỏa hừng hực, đôi mắt trắng dã muốn lộn ngược lên tận trời.
Ôn Duyệt hướng về phía cái bóng ấy mà hứ một tiếng rõ dài, trong lòng thầm hạ quyết tâm: Đợi Chu Diệu về, nhất định phải mách gã một trận cho ra trò.
Muốn thừa cơ anh nhà không có đây để bắt nạt cô à? Đừng có mơ!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận