Ôn Duyệt lại vui vẻ trở lại, nở một nụ cười ngọt ngào: “Cảm ơn anh nha ~”
Dứt lời, cô nhanh chân chạy biến khỏi nhà bếp.
Chờ bóng dáng Ôn Duyệt khuất sau cánh cửa, Chu Diệu mới múc hết nước nóng trong nồi ra, pha thêm không ít nước lạnh rồi xách vào buồng tắm rửa khoan khoái, sau đó mới về phòng đi ngủ.
Trước khi Ôn Duyệt xuyên đến, nguyên chủ và Chu Diệu đã ngủ riêng phòng, điều này khiến cô vô cùng may mắn.
Dù Chu Diệu có đẹp trai thật, nhưng cô cũng chưa lớn gan đến mức đi ngủ chung giường với một người đàn ông mới gặp chưa đầy một ngày.
Không chấp nhận nổi, ngủ riêng là tuyệt nhất!
Cách một bức tường, Chu Diệu vừa đặt lưng xuống gối đã ngủ say như chết, còn Ôn Duyệt thì trằn trọc mãi không chợp mắt được.
Một là vì ban chiều ngủ quá lâu, hai là trong lòng còn vướng bận nhiều chuyện, ba là cô bị chứng lạ giường.
Cô đang suy nghĩ xem sau này mình nên làm gì.
Ôn Duyệt không thể chịu đựng nổi việc cả đời phải chôn chân ở nông thôn.
Tuy rằng đời sau có người nói những năm tám mươi khắp nơi đều là vàng, cứ cúi xuống là nhặt được tiền, nhưng cô tự biết mình có bao nhiêu bản lĩnh, bảo cô đi kinh doanh kiếm tiền thì đúng là không thực tế chút nào.
Kiếp trước cô vốn sợ phiền phức, sợ mệt, nên mới tìm một công việc làm giáo viên mỹ thuật tiểu học, mỗi tuần chỉ có hai tiết, chẳng cần phải đối phó với phụ huynh, nhàn hạ vô cùng.
Thỉnh thoảng cô nhận thêm vài đơn vẽ tranh trên mạng, tiền không nhiều nhưng đủ tiêu.
Cộng thêm việc cô có hai căn hộ ba phòng ngủ ở trung tâm thành phố do cha mẹ để lại, một căn để ở một căn cho thuê, chẳng có áp lực nợ nần, cuộc sống trôi qua cực kỳ thong thả.
Đã quen với cuộc sống "cá mặn" (lười biếng hưởng thụ), Ôn Duyệt không còn chịu được cái khổ khi khởi nghiệp nữa.
Trong căn phòng tối đen vang lên tiếng thở dài thườn thượt, ngay sau đó là tiếng lăn qua lộn lại như người ta đang rán bánh trên chảo.
Chẳng biết qua bao lâu, ý thức dần mơ màng, cuối cùng cô cũng thiếp đi.
Đang ngủ dở giấc, cô lờ mờ nghe thấy bên ngoài có tiếng sột soạt, cùng với giọng nói trầm thấp của Chu Diệu.
Hình như anh đang nói chuyện với ai đó.
Ôn Duyệt cố gắng nhấc mí mắt lên, ngoài cửa sổ màn đêm vẫn còn đậm đặc như mực tàu. Mí mắt nặng tựa nghìn cân, cô dứt khoát xoay người một cái rồi tiếp tục chìm vào giấc nồng.
Tiếng xoay người trong phòng vang lên rõ mồn một giữa đêm thanh vắng, Chu Diệu tức khắc ngừng bặt câu chuyện, thuận tay bịt luôn cái miệng đang lầm bầm như muỗi kêu của Phương Thạch Đào lại.
“Nói nhỏ thôi!”
Chu Diệu liếc mắt một cái lạnh lùng: “Đừng có làm cô ấy tỉnh giấc.”
“...”
Phương Thạch Đào đầy vẻ uất ức, cậu ta đã nói rất nhỏ, rất nhỏ, rất nhỏ rồi mà!
Chu Diệu phẩy tay, ra hiệu cho bọn họ ra ngoài sân nói chuyện.
Nhậm Nghiệp Lương nhìn bóng lưng cao lớn trong đêm tối, nhe răng cười: “Anh Diệu nhà mình đúng là biết xót chị dâu nha, tình cảm hai người tốt thật đấy, khi nào thì sinh cho bọn em một đứa cháu trai cháu gái để chơi cùng đây?”
“Cút.”
Chu Diệu giơ chân đá một phát vào mông Nhậm Nghiệp Lương, nhướng mày bảo: "Chú thì biết cái quái gì."
Anh chỉ đơn thuần là sợ Ôn Duyệt bị đánh thức xong lại bắt đầu rơi nước mắt thôi.
Cái cô nàng này, đôi mắt cứ như cái giếng khơi ấy, nước mắt cứ chảy ra không ngừng, nghĩ đến thôi đã thấy phiền lòng rồi.
Còn nữa, cái gì mà sinh cháu trai cháu gái cho nó chơi?
Hừ, không tự soi gương xem mình có xứng hay không!
Con trai con gái của lão tử mà để cho chú mày muốn chơi là chơi được chắc?
Mơ mộng hão huyền!
………
Ôn Duyệt bị đánh thức bởi tiếng gà gáy.
Ngoài cửa sổ, chân trời đã bắt đầu ửng sắc trắng xám, con gà trống ngoài sân cứ gáy "ò ó o" không dứt.
Hôm qua ngủ muộn quá, giờ bị làm phiền, hai bên thái dương cô cứ giật lên thình thịch, đầu óc ong ong vô cùng khó chịu.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận