Ánh mắt đen kịt, mang theo áp lực nặng nề của Chu Diệu khiến Ôn Duyệt cảm thấy không tự nhiên.
Cô cúi đầu, khẽ kéo kéo vạt áo rồi hỏi: “Tôi mặc thế này trông lạ lắm à?”
Từ nhà họ Ôn sang đây, cô chẳng mang theo được mấy bộ đồ.
Mấy cái áo này đều là đồ chị họ mặc chán rồi vứt cho, kể từ khi ông bà nội nhà họ Ôn qua đời, nguyên chủ chưa từng được mặc một chiếc áo mới nào.
Chiếc áo sơ mi hoa nhí màu hồng cánh sen trên người này trông sến súa vô cùng, nhưng mấy bộ kia cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, Ôn Duyệt đành bấm bụng mà mặc tạm.
Chu Diệu không đáp lời, đôi mắt anh rà soát trên người cô từ đầu đến chân, ánh nhìn ấy chẳng khác nào tia X-quang.
Ôn Duyệt: “?”
Chu Diệu lại đưa tay lên xoa xoa cằm.
Chậc, sao tự nhiên lại thấy cái cô nàng này trông thuận mắt hơn hẳn hai hôm trước nhỉ?
Anh vốn chẳng mấy bận tâm đến chuyện xấu đẹp, trong mắt anh chỉ phân ra hai loại: "thuận mắt" và "ngứa mắt".
Trước kia vì Ôn Duyệt suốt ngày khóc lóc ỉ ôi, anh nhìn cô thấy phiền vô cùng, cứ nhìn thêm một cái là bực mình.
Nhưng giờ đây, Chu Diệu đột nhiên thấy cô nàng này cũng không đến nỗi đáng ghét như vậy.
“Cũng hơi lạ.”
Một lúc sau Chu Diệu mới mở miệng, giọng trầm thấp: “Cái áo này của cô rộng quá rồi đấy.”
Nghe anh không chê mình xấu, Ôn Duyệt thở phào nhẹ nhõm, cô bĩu môi đáp: “Chẳng rộng thì sao, đồ của chị họ bỏ lại mà, khung xương với dáng người chị ấy to hơn tôi nhiều lắm.”
Rộng thì rộng vậy, ai bảo cô chẳng có đồ nào khác để mặc, cũng chẳng có tiền mà mua đồ mới cơ chứ.
Nghĩ đến đây, Ôn Duyệt lại thấy buồn nản trong lòng.
Kiếp trước tuy cô dành dụm không nhiều, nhưng trong thẻ ngân hàng ít ra cũng có mấy chục vạn tệ, coi như đổ sông đổ biển hết.
Con người ta đúng là phải hưởng lạc kịp thời, nếu không chẳng biết ngày nào đã "về với ông bà".
Chu Diệu nhướng mày, ánh mắt dừng lại trên cổ tay mảnh khảnh của cô:
“Còn nữa, sau này ăn nhiều vào một chút. Người gì mà gầy trơ xương, ra ngoài người ta lại tưởng lão tử ngược đãi cô.”
Ôn Duyệt nghe vậy liền nhấc hai tay lên ngắm nghía.
Thân xác này đúng là gầy thật, cái kiểu gầy xanh xao thiếu sức sống, cảm giác trên người chỉ có một lớp da mỏng dính bọc lấy xương.
Cao một mét sáu mà chắc nặng chưa đầy ba mươi lăm ký, đúng là quá gầy. Vì suy dinh dưỡng nên đuôi tóc cô khô khốc như cỏ úa, xơ xác lại còn ngả vàng, chẳng đẹp chút nào.
Ôn Duyệt nắn nắn cổ tay mình, hồi tưởng lại những thực đơn dinh dưỡng từng xem kiếp trước, nhỏ nhẹ đáp: “... Ừm, tôi sẽ cố ăn nhiều hơn.”
“Được rồi, sáng mai tôi ra ngoài sẽ để chìa khóa sau cửa sổ, lúc nào dậy thì nhớ lấy.”
Ôn Duyệt gật đầu: “Được... À đúng rồi, anh có thể mua... mua cho tôi một bánh xà phòng thơm không? Dùng xà phòng giặt để tắm không tốt cho da đâu.”
Cô không biết thời này đã có sữa tắm chưa, nhưng xà phòng thơm chắc chắn là có.
Cô cũng không chắc liệu Chu Diệu có đồng ý hay không, đôi mắt lấp lánh nhìn anh đầy hy vọng, đôi con ngươi đen láy như phủ một lớp sương nước cứ chớp chớp liên hồi, vô tình như đang nũng nịu.
Hàng lông mi dày và dài tựa như chiếc quạt nhỏ, khẽ quạt vào tận trái tim người đối diện.
Chu Diệu nhíu mày, đúng là kẻ chẳng hiểu phong tình: “Mắt cô bị làm sao à?”
Ôn Duyệt tức xì khói: “... Mắt anh mới bị làm sao ấy!”
“Thế sao cứ đứng đấy mà nháy nháy mãi. Được rồi, tôi sẽ mua, về phòng ngủ đi.”
Chu Diệu đáp ứng rất dứt khoát, đồng thời bước vào gian buồng nhỏ lấy ra cái thùng gỗ, định bụng đi tắm cái cho mát.
Trong chuyện tiêu tiền cho vợ, anh vốn dĩ cực kỳ hào phóng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận