Chu Diệu đã lau xong bàn và bắt đầu chuyển sang cọ rửa mấy cái ghế đậu.
Ôn Duyệt phơi xong chăn màn lại quay vào phòng, bắt đầu thu dọn đống đồ đạc bừa bộn trên bàn viết. Cái gì là rác không dùng được thì vứt đi, thứ gì còn dùng được cô xếp gọn sang một bên.
Thú thực, cô cũng muốn tháo nốt cái màn tuyn kia xuống giặt cho sạch, nhưng ngặt nỗi không biết cách tháo.
Thôi kệ, để lát nữa nhờ Chu Diệu vậy.
Ôn Duyệt vỗ vỗ hai bàn tay cho sạch bụi, rồi quay sang thu dọn những thứ khác.
"Anh Diệu! Anh Diệu ơi!"
Nghe thấy tiếng gọi ngoài sân, Chu Diệu khẽ mướn mí mắt lên nhìn.
Ngoài cổng là hai gã thanh niên đang đứng, nhe hàm răng trắng nhởn cười rạng rỡ.
Anh chẳng buồn ừ hử lấy một tiếng, nhưng hai gã nọ đã tự giác quen chân quen tay bước vào nhà.
"Anh, làm gì đấy?"
Phương Thạch Đào gãi gãi đầu hỏi.
Chu Diệu liếc gã một cái, đáp tỉnh bơ: "Đang tắm."
Phương Thạch Đào ngớ người: "Hả?"
"Ngốc thế, không thấy anh Diệu đang kỳ cọ đồ đạc à còn hỏi."
Nhậm Nghiệp Lương vỗ bốp một cái vào đầu thằng bạn, rồi nhanh nhảu tiến lên giúp một tay, "Anh này, dân làng cứ đồn ầm lên là anh đánh vợ nhập viện, thực hư thế nào đấy?"
"Bọn họ nói nhăng nói cuội đấy."
Chu Diệu chẳng buồn giải thích nhiều, anh tiện tay ném miếng giẻ đen ngòm vào chậu gỗ.
Nhìn cái bàn cái ghế đã được cọ rửa sạch sẽ hiện ra màu gỗ nguyên bản, anh thầm nghĩ: Hóa ra chúng nó không phải màu đen, thế mà bấy lâu nay mình cứ tưởng nó vốn có màu ấy.
Làm xong xuôi, anh mới quay sang hỏi hai gã: "Có việc gì?"
"Có chứ."
Nhậm Nghiệp Lương hạ thấp giọng, "Anh quên rồi à, mai ông chủ Tôn từ Thượng Hải về đấy, mấy món đồ chúng ta nhờ ông ấy lấy hộ..."
Chu Diệu sững lại một chút.
Dạo này nhiều việc quá, anh đúng là quên bẵng mất chuyện này.
Thấy đại ca không đáp lời, Nhậm Nghiệp Lương hì hì cười hai tiếng, nháy mắt ra vẻ tinh quái: "Quên cũng phải thôi, anh vừa mới rước được vợ về nhà, đương nhiên là phải ngọt ngào với nhau mấy ngày rồi. Thế nào anh, có vợ cảm giác ra sao? Có phải hạnh phúc lắm không?"
"Cút ngay cho lão tử!"
Chu Diệu giơ chân định đá, "Muốn biết thì tự đi mà tìm vợ."
"Chu Diệu, anh xem có tiện tay tháo giúp em cái màn với, em muốn mang đi giặt..."
Ôn Duyệt vừa bước ra, thấy hai bóng người lạ mặt liền khựng lại.
"Chào chị dâu ạ!"
Nhậm Nghiệp Lương vốn tính tự nhiên, cười hì hì chào hỏi, còn kéo cả Phương Thạch Đào theo, "Đứng đực ra đấy làm gì, chào đi!"
Phương Thạch Đào gãi gãi sau gáy, cười hiền lành: "Chào chị dâu ạ."
"Chào hai anh."
Ôn Duyệt nở một nụ cười, đôi mắt hạnh ngọt ngào cong lên như vầng trăng khuyết, nhưng thực chất trong lòng đang thấy ngại ngùng muốn chết.
"Mọi người cứ nói chuyện đi nhé, tôi vào dọn dẹp tiếp đây."
Vừa nói cô vừa lùi bước vào trong.
Chu Diệu bước chân theo sau: "Chẳng phải bảo tháo màn à?"
Anh bước vào phòng, nhận ra gian phòng đã ngăn nắp hơn hẳn.
Đống đồ đạc đổ nghiêng đổ ngả trên bàn trước kia giờ đã được sắp xếp ngay ngắn, trật tự. Không chỉ gọn gàng, mà dường như căn phòng còn sáng sủa lên trông thấy.
Chu Diệu thu hết những thay đổi ấy vào mắt, không nói năng gì, đôi tay to khỏe nhẹ nhàng tháo chiếc màn xuống, vo lại trong lòng ngực:
"Đừng có làm việc lung tung nữa, đi nghỉ đi, kẻo tí nữa lại lăn ra nhập viện bây giờ."
Ôn Duyệt ngoan ngoãn "vâng" một tiếng.
Cô cũng cảm nhận được cơ thể này yếu ớt đến nhường nào.
Chỉ mới dọn dẹp một chút mà cứ như vừa chạy bộ cả nghìn mét, không chỉ mệt đến đứt hơi mà còn ù tai, hoa mắt, buồn nôn. Đúng là cần phải nghỉ ngơi thật.
Cô xoay người, nằm cuộn tròn trên giường và nhanh chóng thiếp đi.
Lúc Chu Diệu bê cái bàn vào phòng, anh chợt khựng lại khi thấy bóng dáng nhỏ nhắn đang nằm trên giường, rồi vô thức nhẹ nhàng cử động hơn.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận