Chu Diệu chẳng để ý đến sự khác lạ của cô, xác định lửa đã cháy đượm không tắt nữa mới đứng thẳng người dậy.
Nghe cô nói vậy, anh liếc nhìn cô gái nhỏ đang ngồi khúm núm trên ghế, ánh mắt đảo qua cổ tay thanh mảnh như sắp gãy của cô một lượt, rồi trầm giọng bảo: “Được.”
Nước sôi, Ôn Duyệt pha thêm chút nước lạnh vào chậu rồi bê ra ngoài.
Ra đến nơi mới thấy Chu Diệu đã sớm đem hết bàn ghế trong phòng ra đặt giữa sân.
Đống phân gia cầm vương vãi trên nền đất cũng đã được anh dùng chổi quét sạch sang phía cửa hai nhà hàng xóm, dọn ra một khoảng sân sạch ráo.
Lúc này nắng đang gắt, Chu Diệu tiện tay lột phăng cái áo khoác xanh đậm ra, lộ ra chiếc áo may ô trắng bên trong.
Thời tiết oi nồng làm mồ hôi trên người anh chảy ròng ròng, những thớ cơ bắp màu mật ong bóng loáng dưới ánh nắng, hiện rõ những đường nét đầy sức mạnh.
Theo từng động tác, bắp tay rắn chắc của anh nổi lên những đường gân xanh đầy mạnh mẽ, toát lên vẻ bùng nổ của sức lao động.
Khi anh cúi người, vạt áo may ô hơi co lên, để lộ vòng eo săn chắc, bờ vai rộng và vòng hông hẹp – đúng chuẩn một "tỉ lệ vàng" hoàn hảo.
Cái thân hình này cộng thêm gương mặt kia, đúng là cực phẩm.
Nếu mà ở thời hiện đại đi làm người mẫu, chắc chắn là kiếm bộn tiền, lượng người hâm mộ chắc phải xếp hàng dài mấy vòng quanh trái đất mất.
Ôn Duyệt lén liếc nhìn một cái, rồi lại liếc thêm cái nữa.
Quả nhiên tìm đàn ông là phải tìm người đẹp trai, ít ra nhìn thôi cũng thấy thuận mắt, tâm trạng cũng thoải mái hơn.
Ví dụ như bây giờ, cô đã đơn phương tha lỗi cho gã chồng vì cái tội lúc nãy vừa hung dữ vừa làm cô khóc rồi.
Ôn Duyệt ánh mắt cong cong đặt chậu nước lên bậc thềm, cầm miếng giẻ lau nhúng vào nước nóng rồi trải lên mặt bàn, ra sức chà xát.
Mặt bàn rất bẩn, chắc từ lúc khuân về nhà tới giờ chưa từng được lau rửa, lại còn bám thêm một lớp váng mỡ mỏng dính.
Cô dùng hết sức bình sinh, mặt đỏ gay đỏ gắt mà cũng chỉ lau đi được một chút vết bẩn.
Mới làm được một lát, mồ hôi đã lấm tấm trên trán, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch đi, trông như thể sắp ngất xỉu đến nơi.
Chu Diệu nhìn không nổi nữa: “... Cô đừng lau nữa, bỏ đấy tôi làm cho.”
Anh chẳng muốn lại phải vác cô đi bệnh viện thêm chuyến nữa đâu.
“Hả?”
Ôn Duyệt dừng tay, thở hồng hộc, tai có chút lùng bùng: “Anh... anh nói cái gì cơ? Nói lại lần nữa đi, tôi nghe không rõ.”
Chu Diệu chẳng buồn nói thêm lời nào, bước tới giật phắt miếng giẻ lau từ tay cô, rồi dùng sức lực không mấy dịu dàng đẩy cô vào trong nhà:
“Tránh xa ra chút, đừng có cản đường.”
Thật là rắc rối, cái thân hình nhỏ thó như con mèo hen ấy thì làm được cái tích sự gì mà không biết lượng sức.
Anh hằm hằm mặt cầm giẻ lau, chỉ cần đưa tay chà mạnh vài cái trên mặt bàn, những vết bẩn "cứng đầu" trong mắt Ôn Duyệt lập tức biến mất quá nửa.
Cô trợn tròn đôi mắt kinh ngạc, bờ môi không còn chút huyết sắc hơi há ra, giọng nói mềm mại đến lạ thường:
“Anh lau nhanh thật đấy! Lúc nãy tôi hì hục mãi mà nó chẳng sạch tẹo nào. Chu Diệu, anh giỏi thật đấy nha!”
Chu Diệu chỉ hừ lạnh một tiếng, chẳng thèm đáp lời.
Thấy anh làm việc hăng hái, Ôn Duyệt nghỉ ngơi một lát cho hồi sức rồi cầm chổi vào phòng quét sạch bụi bẩn trên sàn.
Cô quay người lại, ra sức rũ rũ tấm ga trải giường.
Có mùi ẩm mốc.
Giờ mà giặt thì không kịp khô, thôi cứ mang ra nắng phơi cho bay bớt mùi đã, mai mới tháo ra giặt sạch sau!
Cô ôm tấm ga đi ra ngoài, vắt lên cái sào phơi đồ duy nhất còn trống, đưa tay vỗ vỗ "bạch bạch" vài cái.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận