Hàng mi cong dài dày rậm của Ôn Duyệt còn vương lệ, khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đến ửng hồng, trông đáng thương không chịu nổi.
Chu Diệu thật sự sợ cô nói một hồi lại khóc tiếp, cũng may là cái cảnh tượng đáng sợ đó không xảy ra.
Cô nghiêm túc nói: "Em hy vọng về phương diện vệ sinh trong nhà anh có thể nghe lời em. Giống như nấu cơm thì phải vo gạo, trước khi ăn phải rửa tay, những việc này rất đơn giản, chẳng có gì khó cả, cũng không mất bao nhiêu thời gian."
Chu Diệu không hiểu nổi: "Trước giờ lão tử vẫn cứ sống thế này đấy thôi, chẳng phải vẫn sống sờ sờ đến tận giờ sao, việc gì phải bày vẽ phiền phức thế."
"Nhưng mà em có bệnh sạch sẽ, không làm cho sạch thì cứ thấy bứt rứt cả người, khó chịu lắm."
Ôn Duyệt đáng thương nói, đôi mắt long lanh nước chớp chớp, "Nếu anh cũng muốn sống cho ra hồn, thì hứa với em chuyện này được không?"
Chu Diệu nhướng mày: "Thế nếu tôi nói 'không' thì sao?"
"..."
Ôn Duyệt ngẩn người.
Ôn Duyệt ngơ ngác.
Ôn Duyệt nhíu mày bắt đầu suy tính.
Nếu anh ta không đồng ý...
Dù sao cô cũng không thể quay về nhà bác cả được, về đó kết cục chắc chắn còn thảm hơn.
Cùng lắm thì sau này hai người đừng ăn chung nữa, đường ai nấy ăn, chỉ cần cô không nhìn thấy là được, đây cũng là một cách giải quyết.
"Có phải cô lại định đòi về nhà ngoại không?"
Thấy Ôn Duyệt mãi không trả lời, Chu Diệu hừ lạnh một tiếng: "Đừng có mơ! Tiền sính lễ cũng đã đưa rồi, cô mà về thì lão tử chả lỗ vốn chết à?"
"Buôn bán lỗ vốn, lão tử đây chẳng bao giờ làm."
Nghĩ lại, nếu cô ta thật sự bỏ được cái tật động tí là khóc, thì đồng ý cũng được.
Cái "tổ tông" này những thứ khác chẳng ra sao, nhưng tài nấu nướng thì đúng là đỉnh của chóp, vị ngon miễn bàn.
Chu Diệu dư vị lại cái món thịt xào ớt xanh và đậu phụ Ma Bà vừa nãy, liếm liếm cánh môi, đứng dậy đi ra ngoài: "Được rồi, giờ lão tử đi rửa tay đây."
Ôn Duyệt nghe vậy liền nở một nụ cười rạng rỡ: "Tốt quá rồi, nhất định phải rửa thật sạch đấy nhé."
Chu Diệu: "."
Một lát sau, Chu Diệu mặt không cảm xúc, vẩy vẩy nước trên tay đi vào nhà.
Có vẻ như anh ta đã kỳ cọ rất mạnh tay, làn da màu lúa mạch có chút ửng đỏ. Anh đứng bên cạnh Ôn Duyệt, xòe tay ra hỏi: "Giờ đã đủ sạch chưa?"
Ôn Duyệt đưa tay nắm lấy đầu ngón tay anh, xem xét tỉ mỉ từ trong ra ngoài, bao gồm cả kẽ móng tay một lượt rồi mới hài lòng gật đầu, giọng mềm nhũn khen ngợi: "Rửa sạch quá cơ! Anh giỏi thật đấy, ăn cơm thôi nào."
Đầu ngón tay vẫn còn vương lại cảm giác mềm mại ấm áp vừa nãy, Chu Diệu vô thức xoa xoa hai cái, lại thấy cái hành động này của mình có chút vấn đề, liền mím môi quay về chỗ ngồi, gương mặt lạnh lùng trông cực kỳ hung dữ.
Hai người im lặng ăn cơm.
Cái bánh bao thịt lúc sáng đến giờ vẫn chưa tiêu hóa hết nên Ôn Duyệt không thấy đói lắm, ăn được nửa bát nhỏ cô đã buông đũa.
Chu Diệu ngước mắt nhìn cô: "Không ăn nữa à?"
"Em no rồi."
Ôn Duyệt ngoan ngoãn trả lời, "Sáng nay bánh bao thịt to quá, em vẫn chưa thấy đói hẳn, thật sự là ăn không nổi nữa."
Chu Diệu hừ một tiếng: "Cái bụng bé tí như mèo ấy."
Sau đó trong phòng lại rơi vào im lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng người đàn ông lùa cơm rào rào.
...
Ở gian nhà chính bên cạnh, Lâm Phương nghiêng tai cố sức nghe ngóng nửa ngày mà chẳng nghe thấy động tĩnh gì, bĩu môi:
"Mới về được bao lâu đâu mà hai đứa nó lại cãi nhau rồi, tôi thấy quan hệ giữa hai đứa này chẳng ra làm sao. Nhưng mà cũng đúng thôi, cái thằng ranh con Chu Diệu kia tính tình vừa thối vừa tệ, là người thì ai mà chịu nổi nó cơ chứ."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận