“Ngày mai mày chết chắc.”
Gã thầy bói phán xanh rờn một câu như vậy.
Vẻ mặt gã nghiêm trọng đến mức cực điểm, cứ như bác sĩ đang đọc bản án tử hình cho bệnh nhân giai đoạn cuối vậy. Thế nhưng, người đàn ông vừa bị tuyên bố sẽ "tử yểu" kia lại ôm bụng cười ngặt nghẽo.
“Sao lúc nào mày cũng rủa tao chết cho bằng được thế hả?”
“Gun à.”
Thay cho câu trả lời, Lee Gun ném thẳng nắm bắp rang bơ vào mặt thằng bạn đang sủa bậy. Bên ngoài quán bia chật hẹp, không khí đang vô cùng hỗn loạn.
“Nếu đúng như lời mày tiên đoán, thì tao đã hẹn hò với Tử thần cả vạn lần rồi. Nếu mà thu thập đủ chữ ký của lão, khéo còn đóng được mấy tập hồ sơ cảnh sát ấy chứ?”
Lee Gun vừa nói vừa lẹ tay thò vào hộp gà rán.
Thứ anh lôi ra là một cái đùi gà vàng ươm, béo ngậy.
Đây đã là cái thứ hai rồi.
“Nếu mày cứ đoán toàn trật lất thế này thì đi xin việc ở Cục Khí tượng đi. Hôm nay bảo cả nước lũ lụt mà nắng vỡ cả đầu đây này.”
Lee Gun là kiểu đàn ông mà người ta không thể tưởng tượng nổi cảnh anh ta nằm xuống. Hay nói đúng hơn, anh là một kẻ mạnh đến mức vô lý.
Nhưng gã thầy bói lại nổi khùng, giật phắt cái đùi gà lại.
“Tin tao một lần đi! Với lại mày không biết là mỗi đứa chỉ có một cái đùi gà thôi à? Chính cái thói tham ăn này mới làm mày mất mạng đấy!”
“Vãi thật, lấy có cái đùi gà mà thằng bạn thân cũng rủa mình chết. Thế nếu tao xơi nốt hai cái cánh thì sao? Chắc tao bị phân thây luôn quá?”
Gã thầy bói trợn mắt:
“Tao không đùa đâu! Lần này mày chết thật đấy! Cho dù không phải ngày mai thì trong đợt ủy thác lần này mày cũng sẽ bỏ mạng!”
Ánh mắt gã nghiêm túc đến lạ kỳ. Thế là Lee Gun cũng nghiêm túc hỏi lại:
“Thế sao? Lần này tao chết vì 'thượng mã phong' à?”
Gã thầy bói cuối cùng cũng chịu không nổi mà ném luôn cái đùi gà xuống bàn.
“Này, mày có chịu nghe tử tế không hả?!”
“Ơ kìa, đằng nào cũng chết, chết kiểu đó cho nó sướng.”
“A… cái thằng này thật là!”
Lúc đó, Lee Gun vẫn còn cười khì khì.
Tất nhiên không phải anh ngạo mạn.
Anh vốn là kiểu người cực kỳ cẩn trọng.
Nhưng lần này thì khác.
Nhiệm vụ lần này dù nguy hiểm thật, nhưng anh không thể chỉ vì một lời bói toán của thằng bạn mà rút lui.
Đơn giản vì chuyện này liên quan đến sự sinh tồn của cả nhân loại.
[Hoa Kỳ tuyên bố từ bỏ chủ quyền. Các cường quốc liên tiếp đầu hàng]
[Hơn 52 triệu tù binh bị lũ quái thú bắt giữ]
[Nền văn minh bí ẩn: "Muốn sống thì nộp ra chủ quyền, lãnh thổ và nhân dân"]
Vài năm trước, lũ quái thú đột ngột xuất hiện, giẫm nát đất đai và muốn biến nhân loại thành nô lệ.
Nhưng loài người vẫn còn trụ vững được là nhờ vào những tồn tại duy nhất có thể đối đầu với ma thú: Những siêu nhân, những người thức tỉnh.
Lee Gun chính là một người thức tỉnh như thế. Và anh là kẻ xuất sắc nhất trong số 13 người thức tỉnh mạnh nhất thế giới.
“Con trùm cuối của lũ quái vật đã cắm sào tại Hàn Quốc.”
Đây là trận chiến không thể và cũng không được phép rút lui. Lee Gun vừa nhai củ cải muối rôm rốp vừa cười:
“Nhưng mà, nếu giết được Boss mà lỡ hy sinh, chắc nhà nước cũng phải truy tặng cái huân chương vàng ròng chứ nhỉ?”
“Mày sủa gì đấy? Cái loại mà mỗi lần người ta định trao huân chương là mày lại ném thẳng vào mặt mấy ông nghị sĩ ấy hả? Với lại đặt cái cánh gà xuống ngay, làm người thì phải để lại cái cánh cho tao chứ.”
“Đéo nhé. Với lại lúc trước tao ném huân chương là vì mấy lão gọi người ta đến chỗ nguy hiểm rồi chỉ lo đứng tạo dáng chụp ảnh vận động bầu cử, nhìn ngứa cả mắt.”
“À, ra là do bực mình vì bị lợi dụng làm trò diễn chính trị?”
“Không. Vì mấy lão bắt tao đợi lâu mà không cho ăn nên tao mới cáu.”
“……”
Dù sao đi nữa, Lee Gun vẫn phải lên đường chinh phạt bản doanh của lũ xâm lược: Tháp Ác Ma.
Anh chẳng mảy may để ý đến lời tiên tri về cái chết.
Quan trọng nhất là, cái quẻ bói của thằng bạn rởm này chưa bao giờ trúng lấy một lần.
Thế nên lần này anh chắc chắn cũng chẳng chết được.
Lee Gun đã nghĩ như thế đấy.
Thế nhưng… đời không như là mơ.
“Chờ đã! Anh Lee Gun đâu rồi? Tại sao chỉ có 12 người quay về?”
“Rõ ràng có 13 người tiến vào Tháp Ác Ma mà! Lee Gun! Anh hùng của Hàn Quốc, Lee Gun đâu rồi?”
Những người đang mong chờ tin tức của anh đều rơi vào tuyệt vọng. Tất cả là vì lời nói đau xót từ những kẻ đồng hành cùng anh trong chiến dịch:
“Người thứ 13 đã tự chọn cái chết.”
Cả thế giới chấn động trước sự thật mà họ công bố.
[Tiêu diệt thành công thủ lĩnh quái thú đang đẩy nhân loại đến bờ vực diệt vong]
[Nhưng Lee Gun đã hy sinh: Cái chết gây sốc]
[Vị anh hùng thứ 13 đã tự mình nhảy vào cạm bẫy vì nhân loại]
[Vì hy vọng của loài người, anh đã ở lại bọc lót cho đồng đội chạy thoát]
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận