Đó là một đêm u tối, bóng đen bao trùm như thấm sâu vào da thịt.
Ánh trăng khuyết nhạt nhòa lọt qua tán rừng, không gian nồng mùi thanh khiết đặc trưng của không khí trước cơn mưa.
Giữa màn sương ẩm và bóng tối đặc quánh ấy, một âm thanh vang lên.
Sàn sạt. Sàn sạt.
Tiếng mài sắt lạnh lẽo giữa đá và lưỡi kiếm. Âm thanh mỗi lúc một sắc lẹm, rõ mồn một.
Tâm điểm của âm thanh ấy là một đống lửa trại. Khói đen bốc lên từ ngọn lửa bập bùng.
Trước đống lửa, một bóng người ngồi trên thân cây đổ, đôi tay không ngừng cử động.
Hắn dừng mài, nhấc bình da dội nước lên lưỡi kiếm.
Vụn kim loại theo nước chảy xuống đất.
Gương mặt người đàn ông hiện lên vẻ trầm tư mông lung.
Hắn vừa kết thúc một trận chiến tại bình nguyên Nechagni trong vai trò lính đánh thuê. Thù lao hậu hĩnh, chiến lợi phẩm không ít, nhưng hắn chẳng mấy vui vẻ.
Rốt cuộc, hắn vẫn phải giết người.
Một cảm giác ghê tởm mà mười hai năm qua hắn vẫn không cách nào thích nghi được. Nhưng muốn sống thì không còn cách nào khác.
Hắn cầm thanh trường kiếm vừa mài xong lên soi. Đây là chiến lợi phẩm lần này.
Dưới ánh trăng mờ đục, lưỡi kiếm phản chiếu đôi mắt lục lam sắc lạnh.
Aslan nhìn thanh kiếm sáng đến rợn người, rồi từ từ hạ xuống.
Rắc.
Tiếng cành khô bị giẫm gãy vang lên.
Aslan đanh mặt, quay đầu về hướng phát ra âm thanh.
Vượt qua ranh giới của ánh lửa, nơi bóng tối sâu thẳm, có thứ gì đó đang áp sát.
Tiếng rút binh khí nặng nề, tiếng kéo dây cung, tiếng lẫy nỏ lên nòng dồn dập trong bụi rậm.
Nghe những âm thanh hung hiểm ấy, Aslan siết chặt thanh trường kiếm.
Hắn đoán được kẻ đến là ai, vì mục đích gì.
Mặc dù điều đó không quan trọng, hắn vẫn phải hỏi. Hắn nhấc bình da chứa đầy dầu đặt cạnh thân gỗ, chậm rãi đứng dậy.
Tay trái hắn vớ lấy chiếc khiên tròn thô kệch, nhanh nhẹn buộc dây vào cánh tay.
Ngay lập tức, hơn hai mươi hơi thở trong bóng tối cùng cử động.
Tiếng chân dồn dập, tiếng vải sột soạt, tiếng giáp da cọ xát quyện lẫn tiếng kim khí khô khốc. Bọn chúng không thèm che giấu nữa, vì tin chắc rằng quân số bấy nhiêu đủ để làm thịt hắn.
Aslan liếc nhìn bóng tối, cất giọng: "…Định làm gì đây?"
Giọng hắn khàn đục, lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Vì bộ giáp da cũ nát và tông giọng uể oải ấy, câu trả lời hắn nhận được là những tràng cười nhạo.
Bốn tiếng cười trầm, một giọng đáp trả phát ra ngay chính diện.
Aslan ghi dấu vị trí đó, tay cầm bình da nới lỏng ra một chút.
"Ngươi cũng thừa biết rồi còn hỏi? Thần Chiến Tranh đã treo thưởng cái đầu của ngươi. Rất hậu hĩnh. Nếu bắt được ngươi giao nộp, đại diện của chúng ta sẽ được phong làm Tư Tế."
Nghe đúng lý do đã dự đoán, Aslan khẽ thở dài.
"Phía ta có hơn hai mươi người, có cả Ma Pháp Sư. Bọn ta cũng chẳng muốn ăn thịt ngươi làm gì, nếu ngươi ngoan ngoãn đi cùng thì…"
Thay cho câu trả lời, cánh tay trái của Aslan vung mạnh. Bình da bay vút đi tạo thành một đường vòng cung hoàn hảo.
Tên lính thuê kinh ngạc trước cú ném chính xác của hắn nhưng vẫn kịp vung rìu chém trả.
Phập!
Tiếng da rách toạc.
Chất lỏng bên trong bắn tung tóe, xối thẳng vào người tên cầm rìu.
Mùi hăng hắc nồng nặc xộc vào mũi – một thứ mùi kinh tởm khiến người ta muốn nôn mửa.
Tên lính thuê chửi thề: "Cái quái gì thế này…"
Hắn còn chưa kịp nhận ra đó là dầu trộn nhựa thông, ngón tay Aslan đã chỉ thẳng về phía hắn. "Phát hỏa."
Phựt.
Một tia lửa nhỏ bắn ra từ đầu ngón tay hắn, găm thẳng vào kẻ đang đẫm dầu.
Đó chỉ là mồi lửa – một ma pháp yếu ớt chỉ đủ gây bỏng nhẹ. Nhưng để mồi dầu thì quá đủ.
Ngọn lửa bùng lên dữ dội.
Tên lính thuê biến thành một cột lửa sống. Không khí bị đẩy ra tạo thành một cơn lốc nhỏ khiến lá khô xào xạc.
Đám lính thuê xung quanh đang lăm lăm nỏ trong tay bỗng sững sờ, nhịp độ tấn công rối loạn.
Không đợi chúng định thần, Aslan đá văng chiếc nồi trên đống lửa, miệng lẩm nhẩm.
Choang!
Nồi lật úp, lửa tắt ngấm.
Bóng tối bao trùm vạn vật.
"Bắn! Bắn mau!"
Tạch! Tạch! Tạch!
Tiếng nỏ liên thanh vang lên nhưng không có tiếng hét thảm nào đáp lại.
Bọn chúng đã bắn trượt.
Giữa đêm trăng khuyết không một tia sáng, vị trí của đám lính thuê hiện rõ mồn một bên cạnh đồng đội đang bốc cháy như đuốc.
Còn Aslan thì đã tan biến vào bóng đêm.
Lúc này, trong đầu bọn chúng hiện lên danh hiệu gắn liền với hắn.
Battle Master - Bậc Thầy Chiến Đấu.
Một tên lính định gào lên để vực dậy sĩ khí: "Giơ khiên lên—"
Cái đầu của hắn bay vút lên không trung.
Ngay sau đó, thủ cấp và thân xác cùng lúc đổ sụp xuống đất.
Aslan đứng đó, đôi mắt lạnh lùng như băng nhìn bầy con mồi. Đúng lúc tên lính bị thiêu cũng lịm đi, ngọn lửa tàn dần, khu rừng chìm vào bóng tối tuyệt đối.
Đám đông vốn cần sự giao tiếp để duy trì đội hình. Nhưng cứ kẻ nào vừa mở miệng định điều phối, Aslan lại ra tay.
Một tên cấp dưới vừa định ra lệnh, Aslan đã áp sát, đâm thẳng kiếm vào cổ họng hắn rồi xé dọc. Cú ra tay chuẩn xác như một con sư tử vồ mồi.
Xoẹt!
Máu bắn tung tóe.
Aslan rút kiếm, xoay người lướt đi.
Một đường kiếm ngang ném ra, ngực một tên khác toạc mở.
Đám lính thuê bắt đầu hoảng loạn, không dám vung kiếm vì sợ chém nhầm đồng đội.
Giáp vải của chúng quá mỏng manh trước những cú trảm của một bậc thầy. Sự do dự biến thành tử huyệt.
Aslan lại lao vào, mũi kiếm xuyên thủng tim một tên khác.
Hắn đổ gục, hơi tàn lịm dần.
Quân số hơn hai mươi nay chỉ còn lại năm người.
Tên Ma Pháp Sư đứng giữa đám lính thuê nghiến răng trần. Hắn không còn lựa chọn. Nếu không làm gì, tất cả sẽ bị đồ sát sạch sành sanh.
Ma Pháp Sư giơ tay, tụ lực rồi bắn thẳng lên trời.
Một cầu sáng trắng hiện ra, soi rọi cả khu rừng.
Bóng tối tan đi, để lộ cảnh tượng kinh hoàng: Mười lăm cái xác nằm la liệt trong vũng máu. Aslan không dừng lại, hắn lao thẳng về phía năm kẻ còn sót lại.
"Phát hỏa."
Ngón tay hắn lại chỉ về phía Ma Pháp Sư.
Một tia lửa bắn thẳng vào đôi mắt đang trợn trừng của gã thuật sĩ.
Tiếng gào thét đau đớn vang lên cùng tiếng chửi rủa uất ức của đám lính còn lại.
"Chết tiệt! Giết! Giết nó mau!"
"Thằng chó!"
Aslan đối đầu với bốn tên lính thuê cuối cùng.
Hắn bất ngờ quăng chiếc khiên tròn về phía trước.
Keeng!
Một tên dùng rìu đỡ lấy chiếc khiên, nhưng khi khiên còn chưa chạm đất, Aslan đã áp sát.
Xoẹt!
Lưỡi kiếm lướt qua cổ họng kẻ địch, kéo theo một vạt máu tươi.
Aslan dẫm lên chân hắn, dùng vai đẩy mạnh.
Cái xác đang hấp hối bị đẩy về phía đồng đội phía sau khiến tên đó lúng túng.
Ngay lập tức, kiếm của Aslan giáng xuống từ trên đỉnh đầu, xẻ dọc sọ gã lính thuê.
Chỉ trong một hơi thở, hai cái xác nữa nằm xuống.
Tên cầm thương định đâm xuyên qua cái xác đồng đội nhưng mũi kiếm của Aslan đã nhanh hơn, xuyên thẳng vào hốc mắt hắn.
Máu nóng phun ra tưới xuống đất. Tên cuối cùng biết mình phải liều chết, nhưng Aslan đã đá cái xác văng vào người hắn.
Hắn ngã nhào, đánh rơi vũ khí.
"Mẹ kiếp—"
Phập!
Lưỡi kiếm cắm phập vào đầu hắn.
Bốn mạng người kết thúc trong chớp mắt.
Ma Pháp Sư vừa ôm mắt vừa thở dốc.
Hai mươi người, vũ khí đầy đủ, nỏ liên thanh khắp nơi.
Vậy mà tất cả đã bị thảm sát.
Hắn run rẩy rút chiếc thiết chùy bên hông ra.
Aslan đứng đó, không một vết trầy xước. Chỉ có bộ giáp và khiên hơi trầy nhẹ.
Hắn bình thản điều hòa nhịp thở, không chút mệt mỏi. Đó chính là sự tuyệt vọng tột cùng đối với Ma Pháp Sư.
Tên Ma Pháp Sư dồn hết hy vọng vào chiêu cuối. Hắn vận ma lực, một quầng sáng chói lòa bùng nổ trên lòng bàn tay.
"Thiểm Quang" (Flash).
Hắn tin rằng ở khoảng cách này, Aslan chắc chắn sẽ mù mắt.
Hắn vung thiết chùy, nhắm thẳng đầu đối phương mà bổ xuống.
Vút.
Hụt.
Aslan lùi lại một bước, nhẹ nhàng né tránh.
Ma Pháp Sư bàng hoàng nhìn kẻ trước mắt.
Aslan đã nhắm nghiền mắt từ lúc nào.
Từ cơ thể hắn tỏa ra một luồng ma lực mà ngay cả một học việc cũng nhận ra.
'Ma pháp Thị Giác Khứu Giác…?!'
Bọn chúng đã hành quân rừng, mồ hôi đầm đìa, mùi cơ thể nồng nặc.
Với Aslan, bóng tối hay ánh sáng chẳng còn quan trọng, hắn "nhìn" bằng mùi vị.
Aslan hạ kiếm.
Phập!
Một cú bổ dọc từ trên cao xuống.
Đầu Ma Pháp Sư bị chẻ đôi.
Thân xác gã co giật rồi lịm dần. Cầu sáng trên cao cũng tắt ngấm.
Bóng tối lại tràn vào như thủy triều. Aslan trầm mặc nhặt chiếc thiết chùy của gã Ma Pháp Sư dắt vào lưng.
"Hướng đó có tiếng động!"
Tiếng đại quân của bọn lính thuê từ xa đang kéo đến. Aslan nhìn về hướng đó, vớ lấy vài món vũ khí từ các thi thể rồi biến mất vào rừng sâu. Để tiếp tục sống sót.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận