Tiếng gọi của Bạch Kiều vọng xuống từ trên cao.
Phấn khích cái nỗi gì?
Cô có giỏi thì nhảy từ hai mét rưỡi xuống bằng mông xem có phấn khích nổi không?
Để tiết kiệm sức, tôi không thèm trả lời.
Quan sát kỹ, khoang máy bay là một khối trụ dài, vì đã đứt lìa nên chỉ còn dài khoảng bốn năm mét, đường kính tầm hai ba mét.
Ngay dưới chân tôi có một ô cửa sổ đã vỡ nát, vẫn còn vài mảnh kính dăm.
Tôi dùng chân gạt sạch kính rồi chui tọt vào bên trong.
Lúc này mặt trời vẫn chưa lặn hẳn, ánh chiều tà hắt qua hai ô cửa sổ chiếu vào bên trong.
Đây là một khoang nghỉ ngơi, sau vụ va chạm mọi thứ lộn xộn hết cả lên.
Hai chiếc giường nhỏ chắn ngang giữa khoang, và đập vào mắt tôi ngay lập tức là hai chai nước khoáng nằm trên sàn!
“Mẹ nó, ngon rồi!”
Tôi phấn khích đến mức cười như thằng điên.
Khi nhặt hai chai nước lên, tôi còn thấy một chiếc xe đẩy chứa đầy đồ ăn vặt và nước giải khát.
Chỗ này đủ cho tôi và hai đại mỹ nhân sống khỏe một thời gian dài rồi.
Tôi vội vã bóc ngay một thanh sô cô la hạt dẻ, ngấu nghiến như hổ đói.
Người ta nói ăn sô cô la phải nhấm nháp mới thấy vị ngon, nhưng lúc này tôi cam đoan chẳng có ai trên đời thấy nó ngon hơn tôi đâu.
Tôi tu thêm một chai Coca lớn, sau đó mới thỏa mãn ngồi bệt xuống sàn, cảm thán cuộc đời vẫn còn đẹp chán.
Tôi tìm thấy hai chiếc ba lô du lịch loại lớn trong khoang.
Bên trong có rất nhiều quần áo đàn ông và thực phẩm.
Quần áo lúc này cực kỳ quan trọng vì đêm ở đảo hoang rất lạnh.
Để mang được nhiều nhất có thể, tôi khoác luôn hai cái áo len vào người, thêm một chiếc áo gió bên ngoài, như vậy trong ba lô sẽ dư ra bao nhiêu chỗ để đựng đồ ăn.
Mở cái ba lô thứ hai ra, tôi thấy một bộ chăn bông.
“Hàng tuyển đây rồi...”
Dù hơi cồng kềnh nhưng chăn bông giữa đảo hoang đúng là báu vật, cứu cánh cho những đêm gió lạnh thấu xương.
Tôi nhét sạch đồ ăn thức uống trên xe đẩy vào ba lô, nặng sơ sơ cũng tầm hai mươi ký.
Lục lọi thêm một lúc, tôi thấy trong tủ đựng đồ có ít quần áo, tôi thay ngay một chiếc quần rằn ri và một đôi ủng quân đội hầm hố.
Chậc, lúc này mà có cái gương chắc tôi cũng phải tự ngắm mình một lúc, trông phong độ ra phết, cứ như đồ may đo riêng cho tôi vậy.
Không biết lát nữa Cảnh Nhiễm thấy tôi ngầu thế này có lao vào lòng đòi tôi bảo vệ không nhỉ?
Tôi bắt đầu mơ mộng hão huyền.
Lục tiếp ngăn kéo bên dưới, tôi thấy toàn là lọ thuốc.
Chẳng cần biết thuốc gì, cứ mang hết đi đã, kiểu gì sau này chẳng có lúc dùng tới.
Cuối cùng, tôi còn tìm thấy một con dao găm quân đội dài bốn mươi xăng-ti-mét, dắt ngay vào ống quần rằn ri.
Tôi thắc mắc không biết làm sao mà con dao này qua được cửa an ninh, hèn gì hay có mấy vụ không tặc.
Kiểm kê lại "chiến lợi phẩm": ba cái bật lửa, một chiếc đèn pin, một con dao quân đội, một con dao nhỏ.
Đồ ăn thì có tầm ba mươi gói bánh kẹo, hơn hai mươi chai nước.
Trên máy bay vẫn còn hai bộ chăn và ít quần áo nữa nhưng tôi không mang hết một lúc được, để mai tính.
Tôi đeo ba lô lên chuẩn bị leo lên.
Lúc đi còn thấy ba bao thuốc Trung Hoa trên nóc tủ.
Ôi mẹ ơi, quá hoàn hảo!
Ăn có, uống có, mặc có, giờ đến thuốc lá cũng có luôn!
Lòng tôi vui như mở hội.
Dù biết đống này chỉ cầm cự được một thời gian nhưng có còn hơn không.
Tôi nhét thuốc vào túi quần, túi quần căng phồng cả lên, sau đó chui ra cửa sổ.
Lúc này ánh sáng chỉ còn leo lét.
Đứng trên nóc khoang máy bay, nhìn ra khơi xa, tôi thở phào: “Ông trời ơi, cảm ơn món quà của người!”
“Nhưng mà... chết tiệt!”
Đến lúc định leo lên tôi mới nhớ ra một chuyện động trời: cái đầu dây thừng vẫn còn treo lơ lửng cách đây hơn hai mét, làm sao mà tôi với tới được?
“Kiều Kiều, Kiều Kiều ơi!”
Tôi gào khàn cả cổ, nhưng phía trên không một tiếng đáp lại.
Cái con bé này, không lẽ không nghe thấy mình gọi sao?
Tôi gào thêm mấy tiếng nữa, vẫn chẳng có ai thưa.
Tôi thầm nghĩ, chắc là cô ấy đang ở bên cạnh chăm sóc cho Cảnh Nhiễm, mà cái chỗ họ ngồi muốn nghe thấy tiếng gọi dưới này đúng là khó thật, chưa kể tiếng sóng biển cứ vỗ vào bờ ầm ầm.
Tôi phải tốn bao nhiêu sức bình sinh mới lôi được cái xe đẩy trong khoang máy bay ra ngoài, dựng ngược nó lên, không cho phía có bánh xe chạm đất.
"Cuối cùng cũng lên được rồi!"
Nhờ có cái xe đẩy, tôi mới với tới sợi dây thừng.
Thế nhưng đúng lúc này, khoang máy bay đột nhiên rung lắc dữ dội!
Tôi vội vàng chộp lấy một đầu dây, dưới chân bỗng hẫng đi một nhịp.
Ngay sau đó là một tiếng "ầm" kinh thiên động địa, nửa đoạn khoang máy bay kia đã chìm nghỉm xuống biển!
"Vãi thật, chăn bông của tôi!"
Tôi cảm thấy hụt hẫng vô cùng.
Trong khoang máy bay vẫn còn bao nhiêu quần áo chống rét với chăn màn, tiếc đứt cả ruột.
Nhưng thôi, phúc lớn mạng lớn là tôi không bị cuốn theo cái khối sắt ấy xuống biển.
Đúng là vạn hạnh, cảm ơn trời đất!
Nếu tôi mà chậm chân một chút thôi, chắc giờ này đã vào bụng cá mập rồi.
Ăn no cái bụng nên sức lực tràn trề, tôi dồn toàn lực leo lên, cảm giác tốc độ còn nhanh hơn cả lúc đu xuống.
Ba phút sau, cuối cùng tôi cũng bò được lên vách đá.
Tôi thở hồng hộc như trâu, vứt cái ba lô du lịch đánh rầm xuống đất. Vừa định quay sang nhìn Cảnh Nhiễm thì đột nhiên, một vật sắc nhọn lạnh lẽo đã gí sát vào cổ.
"Trương Lãng, vất vả cho cậu quá, kiếm được cho chúng tôi nhiều đồ tốt thế này!"
Là Lý Minh Trí!
Tôi quay đầu lại, thấy Lý Minh Trí đang lăm lăm một cây giáo dài—loại giáo của đám người áo da—chĩa thẳng vào mặt mình.
Quả nhiên là thằng khốn Lý Minh Trí làm!
Tôi nghiến răng kèn kẹt.
Mấy đứa khác cũng lần lượt lộ diện.
Cảnh Nhiễm và Bạch Kiều lúc này đang bị Jack và Hoàng Văn Bân khống chế chặt chẽ.
"Tả Minh Châu, cô qua kia xem cái túi đó có gì!"
Lý Minh Trí ra lệnh.
Tả Minh Châu nhìn tôi với vẻ mặt hơi gượng gạo, rồi bước tới xách cái ba lô.
Nhưng cô ta là con gái, chân yếu tay mềm, xách một cái không nhúc nhích.
Cuối cùng, Tả Minh Châu phải dùng hết sức mới kéo được cái ba lô đến trước mặt Lý Minh Trí.
Thấy cô ta chật vật như vậy, Lý Minh Trí sướng rơn: "Xem ra đồ trong này không ít đâu nhỉ!"
"Lý Minh Trí, anh có cần phải đốn mạt thế không? Chúng ta dù gì cũng là đồng nghiệp, anh bỏ mặc sếp Cảnh không nói, giờ còn vác mặt đến cướp đồ à?"
Tôi nhìn hắn trừng trừng, chỉ muốn xông tới vả cho hắn vài phát rồi đạp xuống biển cho cá mập xơi tái.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận