Ánh mắt tôi đảo quanh cánh rừng, một lúc sau mới nói:
“Hai người đợi đây, tôi đi tìm ít dây leo!”
“Ừm!”
Tôi bước vào rừng, lần này vận may mỉm cười.
Vừa vào không xa đã thấy một cây cổ thụ lớn, từ cành lá rũ xuống vô số dây leo, lủng lẳng như liễu rủ.
Tôi chẳng biết tên khoa học của nó là gì, nhưng thử kéo một sợi thấy to cỡ cây bút chì, nếu bện lại thành dây thừng chắc sẽ chịu được trọng lượng cơ thể tôi.
Nhưng khổ nỗi tôi không có dao, làm sao để cắt dây đây?
Nhìn quanh quất, tôi chỉ tìm được một hòn đá hơi sắc.
“Kiều Kiều!”
Tôi gọi vọng ra ngoài, một lát sau cô ấy chạy vào.
Tôi chỉ lên thân cây: “Lát nữa tôi leo lên, dùng đá ghè đứt dây leo, cô ở dưới kéo nhé!”
“Vâng, anh cẩn thận đấy!”
Tôi nhét hòn đá sắc vào túi quần, cẩn thận tìm thêm một hòn dự phòng.
Cây này thân to cỡ nửa vòng tay, tôi vốn là dân nông thôn nên kỹ năng leo trèo vẫn còn "đỉnh" lắm. Dù đang mệt nhưng chỉ vài đường cơ bản là tôi đã tót lên cao.
Một tay bám chắc cành cây, tay kia dùng đá đập liên tục vào gốc dây leo.
Tôi và Bạch Kiều mất gần nửa tiếng mới chặt được khoảng hai mươi sợi dây, mỗi sợi dài tầm ba bốn mét, chắc là tạm đủ dùng.
Xuống đất, tôi mệt muốn lả người, nhưng chưa được phép nghỉ.
Chúng tôi kéo đống dây leo lại chỗ Cảnh Nhiễm.
“Các người định dùng mấy sợi dây này leo xuống à?”
Cảnh Nhiễm nhíu mày, rõ ràng cô ấy thấy mấy sợi dây mỏng manh này không chịu nổi sức nặng của một gã đàn ông hơn sáu mươi cân.
Tôi đính chính:
“Là tôi xuống, không phải chúng ta... Việc nguy hiểm này cứ để tôi, hai người ở trên này đợi là được!”
“Anh đi một mình ổn không đấy?”
Bạch Kiều lo lắng.
“Không sao, phải có người ở trên canh chừng dây thừng chứ, lỡ nó đứt hay có chuyện gì thì chị Nhiễm ở trên này một mình biết làm thế nào?”
“Cũng đúng...”
Bạch Kiều thở dài.
Cảnh Nhiễm nhìn tôi đầy ngờ vực, tôi biết cô ấy định nói gì nên chặn họng trước:
“Dĩ nhiên không phải cứ thế mà xuống, còn phải bện dây lại đã... nếu không dây đứt tôi rơi xuống thì sau này ai cùng cô sinh con đây?”
Câu nói đùa đó lại khiến mặt Cảnh Nhiễm lạnh như tiền.
Tôi cười hố hố rồi đưa một phần dây leo cho Bạch Kiều.
Thế là ba chúng tôi bắt đầu tết dây. Vách núi cao tầm ba mươi mét, phải tính dư ra để buộc cố định, nghĩa là sợi dây phải dài khoảng ba mươi hai mét.
Tổng cộng có hai mươi sợi dây, mỗi sợi bốn mét, vậy là chỉ có thể tết hai sợi làm một.
Cách tết cũng đơn giản thôi, cứ xoắn vào nhau như dây thừng, nhưng khó nhất là đoạn nối.
Những việc dùng sức này dĩ nhiên tôi thầu hết.
Tôi thắt nút các đoạn dây lại như buộc dây giày, nhưng vì dây leo không đủ mềm nên nút thắt chưa chặt, tôi phải dùng một chân giẫm lên, hai tay dùng hết bình sinh mà kéo cho nó khít lại.
Chẳng mấy chốc trời đã ngả về chiều.
Nhìn ra xa, vầng mặt trời đỏ ối đã mất đi vẻ gay gắt ban ngày, từ từ lặn xuống đường chân trời.
Một luồng gió biển thổi qua mang theo chút mát mẻ.
“Phải nhanh tay lên thôi, trời tối là hỏng bét!”
“Ừm!”
Chúng tôi tăng tốc, cả Cảnh Nhiễm cũng vậy.
Bình thường cô ấy sống trong nhung lụa, những việc này quả là cực hình nhưng cô ấy vẫn rất cố gắng, mồ hôi nhễ nhại.
“Xong rồi!”
Khi tôi thắt xong nút cuối cùng với chút sức tàn, niềm vui sướng vỡ òa.
“Kiều Kiều, kéo ra vách đá thôi!”
Tôi và Bạch Kiều mỗi người một đầu, hì hục kéo sợi dây ra mép vực.
Công nhận sợi dây này nặng thật, tôi cũng phục ba đứa tôi sao mà làm được sợi dây dài thế này.
Ra đến mép vực, tôi tìm một tảng đá nhô cao để buộc cố định đầu dây, rồi còn vòng thêm một vòng qua một hòn đá khác cách đó nửa mét cho chắc ăn.
Tôi còn thắt thêm một nút thắt to rồi chêm vào kẽ đá, đảm bảo nó không thể tuột được.
Mọi thứ đã sẵn sàng.
“Kiều Kiều, trông chừng chị Nhiễm nhé, tôi chưa lên thì đừng có đi đâu lung tung đấy!”
Tôi dặn dò nghiêm túc.
Tôi xuống dưới tuy nguy hiểm, nhưng họ ở trên này cũng chẳng an toàn hơn là bao.
“Vâng, anh cũng phải cẩn thận!”
Tôi thấy mắt Bạch Kiều hơi rưng rưng.
Tôi đưa tay xoa đầu cô ấy: “Đừng lo, anh còn phải về để bảo vệ hai người mà!”
Bạch Kiều gạt tay tôi ra, mắng yêu: “Đừng có mà lợi dụng!”
“Ha ha ha...”
Tôi cười lớn, thận trọng bò ra mép vực.
Bạch Kiều quăng đầu dây xuống, tôi nắm chặt lấy dây thừng.
“Trương Lãng!”
Khi tôi chuẩn bị tụt xuống, Bạch Kiều đột nhiên gọi.
“Gì thế?”
“Cẩn thận nhé!”
Chà, chẳng lẽ hoạn nạn thấy chân tình, cô nàng này cảm nắng tôi rồi sao?
“Biết rồi!”
Tôi thu lại vẻ cợt nhả, dưới sự chứng kiến của Bạch Kiều, tôi bắt đầu bám dây leo xuống.
Cái việc này đúng là cực hình.
Có lẽ lúc bện dây tôi dùng sức quá nhiều, giờ mới tụt được hai ba mét mà lòng bàn tay đã rát như bỏng.
Tôi cũng phục chính mình, cả ngày chỉ uống một ngụm nước mà giờ vẫn còn sức làm việc này.
Cứ thế, tôi nhích từng chút một cho đến khi tới cuối sợi dây.
“Cái định mệnh...”
Lúc ở trên không để ý, giờ xuống đến đây mới thấy đầu dây vẫn còn cách khoang máy bay tận hai mét rưỡi.
“Mẹ nó chứ...”
Tôi muốn chửi thề quá, nhưng lỗi do tôi ước lượng sai chứ trách ai được?
Giờ đã xuống đến đây rồi, chẳng lẽ lại bò ngược lên nối thêm dây?
Không bao giờ!
Chỉ hơn hai mét thôi chứ gì, sợ quái gì!
Tôi nghiến răng, nhắm mắt buông tay.
Bộp.
Một tiếng động khô khốc vang lên, mẹ nó, tôi tiếp đất bằng mông!
Cảm giác như bàn tọa nát làm bốn, tôi nhảy dựng lên trên nóc khoang máy bay, vừa xoa mông vừa rên rỉ.
“Ê... Trương Lãng... Anh làm gì đấy... Phấn khích quá à?”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận