"Chuyện gì?"
Tôi cũng căng thẳng lây, chân mày nhíu chặt lại.
"Anh nhìn kìa..."
Tay Bạch Kiều chỉ xuống đất.
Tôi tiến lên hai bước mới nhìn rõ thứ cô ấy ám chỉ.
Máu!
Tôi vội đặt Cảnh Nhiễm xuống, ngồi xổm dậy dùng tay vê thử lớp cát.
Cát quyện cùng thứ máu đỏ thẫm tạo thành một hỗn hợp nhầy nhụa.
"Nắng gắt thế này mà vết máu vẫn chưa khô, chứng tỏ máu này chảy ra không quá hai mươi phút trước..."
Tôi nhíu mày, nhìn quanh một hồi thì thấy vết máu bắt đầu từ chỗ Bạch Kiều đứng, sau đó cứ cách ba bốn mét lại có một vệt nữa.
"Đây là máu người hay máu thú?"
Cảnh Nhiễm lo lắng hỏi.
Tôi ngẫm nghĩ, nhìn kỹ vũng máu chỗ Bạch Kiều đứng, lượng máu không hề nhỏ, dù không ước lượng chính xác được nhưng nhìn diện tích cũng bằng hai bàn tay.
"Chắc là máu người..."
"Nói nhăng nói cuội, anh chắc không?"
Cảnh Nhiễm hừ một tiếng, lạnh lùng nhìn tôi.
Tôi ghé sát mắt nhìn cô ấy: "Sếp hôn tôi một cái đi, tôi sẽ nói cho sếp biết vì sao tôi chắc chắn!"
Cảnh Nhiễm lườm tôi cháy mặt, không thèm trả lời.
Tôi cười hì hì, chỉ vào những dấu vết trên mặt cát:
"Nhìn chỗ Kiều Kiều đứng xem, máu chảy nhiều thế kia hẳn là bị thương ở chỗ hiểm, máu sẽ tuôn ra liên tục. Nhưng đến vệt máu thứ hai thì ít dần đi, chứng tỏ người này sau khi bị thương đã thực hiện biện pháp cầm máu sơ bộ, dù chưa cầm được hẳn..."
Tôi định thần lại nói tiếp:
"Động vật thông thường làm gì biết sơ cứu. Với lượng máu lớn thế này, nếu là thú bị thương thì máu phải chảy dọc đường đi chứ không bao giờ ngắt quãng rành mạch như vậy."
"Chẳng lẽ nhóm Lý Minh Trí có người gặp nạn?"
Bạch Kiều lo lắng hỏi.
Tôi cười lạnh:
"Có gặp nạn thì đã sao? Họ mặc kệ sự sống chết của mình, cuỗm sạch đồ đạc định bỏ rơi sếp, loại người đó chết bớt đi cho sạch đất!"
Miệng thì nói cứng vậy thôi chứ lòng tôi không ác đến thế. Cảnh Nhiễm và Bạch Kiều thừa biết tôi chỉ đang nói lẫy nên cũng khẽ thở dài.
"Đi thôi, mặc kệ họ, giờ tìm đồ ăn là quan trọng nhất. Hy vọng trong khoang máy bay vẫn còn sót lại chút gì đó."
Tôi lại bế Cảnh Nhiễm lên.
Đi thêm một đoạn, Bạch Kiều vẫn không yên tâm, lại hỏi:
"Anh nói xem, đang yên đang lành sao nhóm Lý Minh Trí lại bị thương được? Hay là họ bị thú dữ tấn công?"
Tôi lắc đầu:
"Chắc là không đâu, họ đi đông người như vậy, nếu gặp thú dữ thật thì bãi cát này đã loạn xì ngầu lên rồi, ít nhất nãy giờ mình đâu thấy dấu vết vật lộn gì."
"Mong là vậy!"
Nghe tôi giải thích, Bạch Kiều mới bớt lo một chút.
Thực ra cô ấy lo lắng cũng phải, vì cô bạn thân Tả Minh Châu cũng ở trong nhóm đó.
Lúc trước Tả Minh Châu cũng muốn ở lại, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy đi theo tôi và Cảnh Nhiễm thì cơ hội sống mong manh quá nên mới bấm bụng bỏ đi theo nhóm kia.
Chúng tôi đi thêm được khoảng trăm mét, Bạch Kiều lại thốt lên kinh ngạc: "Ở đây lại có máu này!"
Tôi vội chạy tới xem.
Đến chỗ này thì vết máu đã rõ mồn một, kéo dài thành một đường cong hướng vào rừng.
Cách đó hai trăm mét là một cánh rừng rậm rạp, vết máu dẫn thẳng vào trong đó.
Và xui xẻo thay, cánh rừng này chính là con đường duy nhất để tới chỗ khoang máy bay mà Bạch Kiều chỉ.
"Chúng ta mau vào xem đi, lỡ có ai đang cần cứu giúp thì sao?"
Giọng Bạch Kiều có vẻ rất khẩn trương.
Tôi thì chẳng muốn dập tắt ý chí của cô ấy, nhưng nói thực lòng, giờ mình còn chưa lo xong cho mình, Cảnh Nhiễm thì què quặt, giờ mà phải vác thêm một thương binh nữa thì có mà đi tong cả lũ.
Cô nàng này quá lương thiện, dễ mềm lòng, nhưng trong hoàn cảnh này, sự lương thiện đôi khi lại là gót chân Achilles chí mạng.
Bạch Kiều rảo bước nhanh về phía trước, tôi chỉ biết ôm Cảnh Nhiễm cố gắng đuổi theo.
Cô ấy nhanh chóng cắt đuôi tôi vài chục mét rồi mất hút vào rừng.
Sợ lạc mất nhau, tôi gào lên: "Kiều Kiều, đợi anh với, đi cùng..."
Tiếng gọi của tôi mới được một nửa thì bên trong rừng bỗng vang lên tiếng hét thất thanh của Bạch Kiều!
Tôi giật nảy mình. Cảnh Nhiễm nhíu mày: "Mau vào xem Kiều Kiều bị làm sao đi!"
Tôi cúi nhìn cô ấy, chần chừ một giây rồi nghiến răng bế thốc cô ấy chạy vào rừng.
Lúc này tôi tuyệt đối không dám để cô ấy ở lại bãi cát một mình.
Vừa bước vào rừng, ngay lối nhỏ cỏ cây bị dẫm nát, tôi thấy Bạch Kiều đang ngồi bệt dưới đất, toàn thân run cầm cập.
"Kiều Kiều, chuyện gì vậy?"
Thấy vẻ mặt kinh hoàng của cô ấy, tôi nhìn theo ngón tay cô ấy đang run rẩy chỉ vào bụi rậm:
"Đằng kia... đằng kia có người chết!"
"Cái gì cơ?"
Tôi đặt Cảnh Nhiễm xuống, dặn dò:
"Hai người tuyệt đối không được đi đâu đấy, để tôi vào xem."
Vừa bước chân đi, tôi nhận ra lối nhỏ này rõ ràng là mới được người ta phát quang ra, nếu không thì cỏ dại đã mọc kín lối rồi.
Những bụi cỏ hai bên đường dính đầy máu, xem ra vệt máu trên bãi cát lúc nãy chính là của người này.
Tôi thận trọng tiến vào, cố gắng không gây ra tiếng động lớn.
Đi được ba bốn mét, tôi thấy một bàn tay đẫm máu buông thõng trên mặt đất!
Tôi nuốt nước miếng cái ực, không biết đó là một cái xác hay chỉ là... một bàn tay bị đứt lìa?
Nếu người này bị thú dữ tấn công thì chúng tôi cũng đang trong vòng nguy hiểm.
Nhưng lạ ở chỗ quanh đây làm gì có thú dữ, ở cả tuần rồi có thấy con nào đâu.
Cuối cùng, tôi cũng đứng trước cái xác.
Tôi xác nhận đây là một cô gái, và mới chết cách đây không lâu.
Cô gái này tầm ngoài hai mươi, mái tóc vàng xoăn tít xõa tung đầy hỗn loạn trên đất.
Đôi mắt cô ấy trợn ngược, vẻ mặt vô cùng đau đớn.
Một tay cô ấy vẫn ôm chặt lấy bụng, chiếc áo phông đẫm máu.
Xung quanh vũng máu loang lổ, chứng tỏ cô ấy bị đâm vào bụng, cố lết đến đây rồi mới kiệt sức mà chết vì mất máu quá nhiều.
Là do con người làm?
Tôi vén tay và áo cô ấy lên, thấy một vết đâm cực kỳ sắc gọn dài khoảng 5cm ở bụng. Rõ ràng là bị hung khí sắc nhọn đâm trúng.
"Lại có kẻ giết người sao? Là ai chứ?"
Tôi chưa từng gặp cô gái này trước đây, nhưng hẳn cô ấy cũng là một người sống sót giống chúng tôi.
Nhưng ai lại ra tay tàn độc như vậy? Và tại sao?
Nhìn cô ấy mặc áo phông, váy bò ngắn, trên người chẳng có vũ khí hay thức ăn gì, tôi đoán có lẽ cô ấy có chút đồ ăn hoặc nước uống nên bị kẻ nào đó "thấy tài nảy lòng tham", cô ấy phản kháng nên bị giết.
"Đáng sợ thật..."
Tôi không khỏi rùng mình cảm thán.
Dù có mục đích gì đi nữa cũng không đến mức phải giết người chứ.
Giữa đảo hoang này, thêm một người là thêm một hy vọng sống mà.
"Hazzz..."
Tôi đứng dậy định quay lại chỗ Bạch Kiều và Cảnh Nhiễm, nhưng vừa mới nhúc nhích, một luồng khí lạnh lẽo đã áp sát sau lưng!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận