"Thôi đi!"
Tôi trầm giọng nói: "Hiện giờ sếp đi lại còn khó khăn, cố đi thêm vài bước nữa là vết thương rách ra thì khốn!"
Cảnh Nhiễm ngoảnh lại cười lạnh: "Hình như không liên quan gì đến anh thì phải?"
Tôi bắt đầu nổi nóng.
Mẹ kiếp, không liên quan mà sếp lại bám theo tôi làm cái gì?
"Tôi bảo không được đi! Một mình tôi đi là được rồi!"
Cơn giận bốc lên, giọng tôi cũng trở nên cứng rắn.
Cảnh Nhiễm tức điên người, không nói không rằng, hất tay Bạch Kiều ra rồi khập khiễng bước tiếp.
Ô hay, sếp định thi gan với tôi đấy à?
"Trương Lãng, anh quá đáng rồi đấy!"
Bạch Kiều bắt đầu càm ràm tôi.
Tôi quá đáng?
Tôi cứng họng, chẳng biết nói sao cho vừa.
Tôi làm thế này là vì ai chứ?
"Tôi nhắc lại, đứng lại cho tôi!"
Tôi quát lớn.
Đùi cô ấy bị thương nặng như vậy, đi thêm vài bước nữa lỡ chạm vào động mạch hay vết thương rách to hơn thì cầm máu bằng niềm tin à?
Nhưng Cảnh Nhiễm hoàn toàn phớt lờ lời tôi, vẫn bướng bỉnh tiến về phía trước.
Bạch Kiều muốn đỡ nhưng cô ấy cũng gạt đi.
"Mẹ kiếp, không nghe lời thì tôi hôn đấy nhé!"
Tôi sải bước lao tới sau lưng Cảnh Nhiễm, vòng tay ôm ngang thắt lưng nhấc bổng cô ấy lên.
"Buông ra!"
Cảnh Nhiễm vùng vẫy dữ dội.
Tôi cúi đầu lườm cô ấy: "Sếp đã quyết định theo tôi thì phải nghe lời tôi. Còn bướng nữa tôi hôn thật đấy, hôn cho sếp nghi ngờ nhân sinh luôn!"
Cảnh Nhiễm thách thức: "Anh thử xem?"
"Không tin à?"
Tôi chẳng mảy may do dự, chu môi ra, "chụt" một cái rõ kêu lên má cô ấy.
Trong tích tắc, Cảnh Nhiễm đờ người, Bạch Kiều há hốc mồm, đến cả tôi cũng hơi sững lại vì độ bạo của chính mình!
Cảnh Nhiễm nghiến răng, giơ tay định tát tôi, nhưng tôi đã nhanh tay túm chặt lấy.
Đã hôn rồi thì không được hèn, tôi cười hì hì: "Ngoan chưa? Không ngoan tôi hôn tiếp!"
"Buông tôi ra..."
"Vẫn bướng à?"
Lần này tôi nhắm thẳng trán cô ấy, hôn tới tấp.
Chụt, chụt, chụt, chụt...
Cảnh Nhiễm bị tôi bế trên tay, hai tay bị khóa chặt, hoàn toàn mất khả năng phản kháng.
Cô ấy túm chặt lấy cổ áo tôi rồi bật khóc nức nở.
"Thôi mà, thôi mà... đừng khóc!"
Thấy cô ấy khóc, tôi cũng mềm lòng, thở dài: "Sếp à, giờ không phải lúc để nhõng nhẽo đâu. Tôi xin lỗi được chưa? Sếp cũng biết vết thương của mình thế nào mà, chấp nhặt với tôi làm gì? Nhìn xem sếp có đi nổi không? Lỡ rách vết thương ra thì tính sao?"
"Mặc xác tôi!"
Cảnh Nhiễm mắng xối xả: "Đồ lưu manh!"
Cô ấy lại bắt đầu vùng vẫy.
Bạch Kiều bấy giờ mới tiến lại: "Thôi mà, Trương Lãng, chị Nhiễm, hai người đừng cãi nhau nữa..."
Cảnh Nhiễm vẫn nằm gọn trong lòng tôi nhưng quay mặt đi chỗ khác.
Bạch Kiều đề xuất: "Thế này đi, Trương Lãng anh cõng chị Nhiễm, chúng ta cùng đi qua đó?"
"Duyệt!"
"Không đời nào!"
Tôi và Cảnh Nhiễm đồng thanh lên tiếng.
"Hừm, xem ra phải trị cho ra bã mới được!"
Tôi lại làm bộ định hôn tiếp.
Cảnh Nhiễm lần này sợ tới mức co rúm cả người lại.
Tôi thừa nhận mình làm thế này là rất vô sỉ, nhưng đàn ông mà, ai chẳng bắt đầu từ vô sỉ cơ chứ?
"Sếp định kiên trì đến cùng à? Tôi mà còn làm tới là tôi chuyển sang sờ đấy nhé!"
"Anh... đi chết đi!"
Tôi cười đắc ý:
"Sếp nghĩ bây giờ sếp phản kháng được tôi sao? Nhìn sếp lúc này xem, chẳng phải đang nằm gọn cho tôi muốn làm gì thì làm đó à?"
"Buông ra!"
Cảnh Nhiễm gào lên.
"Hì hì, sếp đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!"
Tôi lại đưa tay ra, khẽ chạm nhẹ vào người cô ấy.
Cảnh Nhiễm định đẩy ra nhưng tôi ôm chặt cứng, cô ấy không nhúc nhích nổi một phân.
"Còn vùng vẫy nữa xem?"
Đối phó với loại mỹ nhân băng giá này, bảo cô ấy nghe lời một cách tử tế là chuyện viễn tưởng.
Chỉ có dùng sức mạnh áp chế, khiến cô ấy tiến không được thối không xong, tức điên lên thì mới chịu ngoan ngoãn.
Cảnh Nhiễm cảm thấy vô cùng uất ức, nhưng cái tính cao ngạo khiến cô ấy cứ nghiến chặt răng không chịu thua.
Nhìn vẻ kiên cường đó, tôi bắt đầu thấy mủi lòng:
"Được rồi, chị Nhiễm, ngoan chút đi. Nhìn vết thương của chị xem, tôi làm vậy là vì ai? Tôi rảnh hơi đâu mà tự làm khổ mình? Tôi đi bộ một mình chẳng nhẹ nhàng hơn sao?"
Cảnh Nhiễm dường như cũng hiểu ra đạo lý này, cô ấy im lặng, quay mặt đi chỗ khác.
"Kiều Kiều, đi thôi!"
Thấy cô ấy cuối cùng cũng chịu thua, tôi mới bảo Bạch Kiều dẫn đường.
Bạch Kiều thở dài:
"Hazzz, Trương Lãng à, nếu ở công ty mà anh dám thế này, chị Nhiễm đã tống cổ anh lâu rồi..."
Tôi cười khà khà, liếc nhìn sếp:
"Sếp ơi, nếu sếp còn giận thì hay là sếp hôn lại tôi đi? Tôi cho sếp hôn mấy cái huề cả làng nhé?"
"Anh câm miệng lại ngay!"
"Rồi rồi, đi thôi!"
Theo hướng Bạch Kiều chỉ, tôi bế Cảnh Nhiễm đi về phía xác máy bay rơi.
Cơ thể Cảnh Nhiễm rất nhẹ, cao một mét bảy mà chắc chưa tới năm mươi ký.
Còn tôi, cao mét bảy tám, khi bế cô ấy lên bỗng thấy sức mạnh tràn trề.
Vì bình thường Cảnh Nhiễm là nữ thần "chỉ có thể đứng xa ngắm nhìn chứ không thể chạm vào", nên lúc này được bế cô ấy, tim tôi cứ đập loạn cả nhịp.
Do đùi cô ấy bị thương, tôi phải hết sức cẩn thận, ôm cô ấy trước ngực sao cho vừa chắc chắn vừa không chạm vào vết thương.
Ban đầu biểu cảm của Cảnh Nhiễm hơi gượng gạo, nhưng biết tôi làm vậy là để tránh gây đau cho mình nên cô ấy cũng chấp nhận.
Chứ chẳng lẽ lại bỏ mặc cô ấy trên bãi cát một mình?
Tất nhiên, là đàn ông, khi đối diện với một người phụ nữ đẹp đến mê hồn như Cảnh Nhiễm, ai mà chẳng có chút "tà tâm", huống hồ tôi đang được tiếp xúc cự ly gần thế này.
Nghĩ đến đó, ngón tay tôi không tự chủ được mà ngứa ngáy động đậy một chút, kết quả nhận ngay một ánh mắt sắc lẹm như muốn giết người của cô ấy.
Tôi chỉ biết cười trừ:
"À thì... tay mỏi quá, tay mỏi nên cử động chút cho giãn gân cốt ấy mà, không sao đâu sếp!"
Cảnh Nhiễm biết tỏng tôi đang tranh thủ ăn đậu hũ một cách lộ liễu, nhưng cô ấy cũng biết tôi đang tốn sức cõng mình nên không thèm chấp nhặt nữa, đưa mắt nhìn đi chỗ khác.
Có hy vọng!
Tuyệt đối có hy vọng!
Hành vi vô sỉ của mình mà cô ấy cũng chịu chấp nhận luôn!
Lòng tôi sướng rơn, cảm thấy bước chân như có thêm động lực.
Mùi hương cơ thể của cô ấy cứ thế len lỏi theo hơi nóng xộc vào mũi tôi, quẩn quanh nơi cánh mũi.
Mẹ nó, đúng là khiêu khích người ta phạm tội mà.
Nếu không có cái "bóng đèn" Bạch Kiều ở đây, chắc tôi đã "hành pháp" nữ thần ngay tại chỗ rồi!
Tất nhiên, cũng chỉ dám nghĩ vậy thôi.
Đi được khoảng nửa tiếng, chúng tôi mới đi được chừng ba bốn cây số, vẫn chưa tới nơi Bạch Kiều nói.
Dù hưng phấn đến mấy thì thể lực tôi cũng bắt đầu cạn kiệt.
Cả ngày chưa có gì vào bụng, đôi tay tôi bắt đầu run lên vì mỏi.
"Kiều Kiều, nghỉ chân chút đi!"
Tôi không trụ nổi nữa, nhẹ nhàng đặt Cảnh Nhiễm ngồi xuống bãi cát.
Bạch Kiều ngước nhìn cái nắng gay gắt như thiêu như đốt, chỉ tay về phía một cái cây lớn cạnh bãi cát: "Lại đằng kia ngồi cho mát đi anh!"
"Ừ!"
Tôi lại bế Cảnh Nhiễm lên hướng về phía gốc cây.
Nhưng vừa đi được vài bước, Bạch Kiều phía trước bỗng khựng người lại.
"Cái gì thế này..."
Giọng Bạch Kiều run lên vì kinh hãi: "Trương Lãng, anh mau lại đây xem này!"

Cảnh Nhiễm
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận