Đi sâu vào trong thêm vài bước, tôi thấy cái hang có hình chữ A, càng vào sâu không gian càng thu hẹp lại, nhưng có một phiến đá lớn nhô ra chắn mất một nửa, phần sâu nhất của hang vừa vặn để làm chỗ ngủ.
Tìm được cái hang thế này, tôi hưng phấn không tả nổi.
Về mặt địa thế, chỉ cần ngồi ở cửa hang là có thể bao quát hết tình hình bên dưới.
Nếu có người hay thú dữ mò lên, chỉ cần không quá lơ là là sẽ phát hiện ra ngay lập tức.
Phần ngoài hang có thể dùng để nướng đồ ăn, nhóm lửa, còn bên trong thì trải ít cỏ khô làm giường tạm.
Vì không gian bên trong khá hẹp, lại có phiến đá chắn nên ban đêm chắc chắn sẽ không quá lạnh. Nếu có lạnh thì chỉ cần đốt một đống lửa nhỏ là giải quyết xong xuôi.
Hoàn hảo nhất chính là rãnh nước ngay cửa hang, nước cứ nhỏ giọt liên tục thế kia thì ít nhất là vấn đề nước uống trong ngắn hạn đã được giải quyết.
Tôi hớt hải chạy xuống dưới theo con đường vừa phát quang.
Thấy ba cô nàng vẫn đang ngồi đợi, tôi cười rạng rỡ: "Chúng ta có nhà rồi!"
Ba người nhìn nhau, ai nấy đều lộ rõ vẻ phấn khích.
Thế là bốn người dìu dắt nhau leo lên sườn núi để vào hang.
"Tuyệt quá, tuyệt quá đi!"
Bạch Kiều lại nở nụ cười rạng rỡ như mọi khi.
Có thể nói từ khi dạt lên đảo hoang hơn một tuần nay, đây là lần đầu tiên cô ấy thực sự vui sướng từ tận đáy lòng.
Tiếp đó, Tả Minh Châu và Cảnh Nhiễm ngồi nghỉ tại chỗ, còn mình tôi chạy xuống dưới gom một đống cỏ khô và cành cây về để nhóm lửa nướng rắn.
Lúc tôi quay lên, Bạch Kiều vừa giúp Tả Minh Châu cởi áo để rửa vết thương bằng nước khoáng.
Thấy tôi thình lình xuất hiện, Tả Minh Châu đỏ bừng mặt, vội vàng quay đi.
Vì vẫn còn đang lâng lâng trong niềm vui tìm được chỗ ở, tôi buột mồm trêu: "Làm gì mà ngại, cũng có phải chưa xem đâu, còn chạm qua rồi cơ mà!"
Tả Minh Châu xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên, mặt đỏ rực tới tận mang tai.
Cảnh Nhiễm thì lườm tôi một cái cháy mặt.
Bạch Kiều nói với Tả Minh Châu: "Đừng chấp anh ta, cái gã này đầu óc có vấn đề đấy!"
Tôi cười ha hả, đem xác con rắn rồng treo lên một sợi dây leo ngay cửa hang.
Tôi dùng con dao nhỏ bắt đầu lột da, chặt đầu, mổ bụng.
Sau đó, tôi lấy cái chai không của Bạch Kiều hứng nước ở rãnh đá để rửa sạch thân rắn, rồi dựng một cái giá nướng đơn giản, xiên con rắn vào cành cây và bắt đầu nổi lửa.
"Sao hả? Nhìn cũng ra gì đấy chứ?"
Nhìn miếng thịt rắn bắt đầu tỏa mùi thơm, tôi cảm giác như cả đời mình chưa bao giờ được ăn gì ngon thế này.
Cảnh Nhiễm cũng thèm đến mức liếm môi, còn Bạch Kiều thì chả thèm liếc mắt lấy một cái, cô nàng khui một gói khoai tây chiên ra chia cho Tả Minh Châu.
Dù nhiều người không nuốt nổi thịt rắn, nhưng thực tế nó cực kỳ bổ dưỡng.
Thịt rắn giàu protein và các axit amin cần thiết, giúp làm đẹp da và ngừa xơ cứng mạch máu, đấy là lý thuyết nói thế.
Vả lại, lúc này cả Tả Minh Châu và Cảnh Nhiễm đều có thương tích, ăn thịt rắn cũng có tác dụng nhất định trong việc ngăn ngừa nhiễm trùng, dù không phải thần dược ăn vào là khỏi ngay.
Tôi tuy từng ăn thịt rắn nhưng đây là lần đầu tự tay nướng, kinh nghiệm còn non nên có lẽ để lửa quá to, lớp da ngoài đã bắt đầu cháy xém.
Tôi vội lấy cành cây gắp thịt ra khỏi lửa.
Sau khi hỏi lại chắc chắn rằng Bạch Kiều và Tả Minh Châu không muốn ăn, tôi mới dùng dao cắt đôi nó ra.
Phần bị cháy xém tôi giữ lại cho mình.
Có lẽ vì quá đói, tôi ngoạm một miếng thật to, thấy bên ngoài thì đắng ngắt vì cháy, bên trong thì thịt trắng ởn như phấn, bóp một cái là nát vụn, chẳng có tí cảm giác dai ngon nào cả.
Tôi thậm chí còn nghi ngờ không biết cái này có ăn được không nữa.
Phần của Cảnh Nhiễm thì khá hơn một chút, nhưng cũng chẳng ra sao.
Ban đầu cô ấy còn từ tốn nhấm nháp, nhưng càng ăn vào sâu càng thấy còn tia máu, rõ ràng là chưa chín hẳn.
Tôi không nỡ lãng phí, cầm lại miếng thịt từ tay Cảnh Nhiễm nướng lại lần nữa rồi mới đưa cho cô ấy.
Đánh chén xong xuôi, tôi nằm vật ra sàn hang thư giãn.
"Trương Lãng, tối nay chúng ta ngủ trong hang này thật à?"
Bạch Kiều hỏi một câu hơi thừa thãi.
"Chứ còn sao nữa..."
Tôi xoa bụng đáp: "Không chỉ tối nay đâu, mà có lẽ sắp tới chúng ta sẽ phải đóng đô ở đây dài dài đấy."
Bạch Kiều thở dài, niềm vui tìm được hang vừa nãy biến đâu mất, thay vào đó là nét mặt buồn rười rượi.
Tả Minh Châu hỏi: "Kiều Kiều, cậu sao thế?"
Thực lòng mà nói, tôi chẳng hề ghét Tả Minh Châu, dù sao cũng là một cô gái xinh đẹp.
Nhưng nghị lực của cô ấy thực sự khiến tôi kinh ngạc.
Bị một mũi tên xuyên qua ngực mà vẫn sống sót, thậm chí còn gượng dậy đi lại và nói chuyện bình thường với chúng tôi, quả không phải người thường.
Tất nhiên, tôi đoán lý do chính là mũi tên đã không găm trúng các cơ quan nội tạng quan trọng như tim hay phổi.
Bạch Kiều lắc đầu: "Tớ nhớ nhà."
Ba chữ của Bạch Kiều khiến tất cả chúng tôi rơi vào trầm mặc.
Tôi nào có khác gì?
Nhưng tôi biết giờ chưa phải lúc để nhớ nhà, việc quan trọng nhất là làm sao để không chết đói, chết rét trên cái đảo quỷ quái này đã.
Ánh mắt Cảnh Nhiễm xa xăm, chẳng biết đang nghĩ ngợi điều gì.
Tả Minh Châu cũng cúi đầu suy tư.
Bầu không khí trong hang bỗng trở nên ngột ngạt, chẳng ai muốn mở lời trước.
Nhưng ngay lúc đó, từ bên ngoài hang chợt vang lên một giọng nói quen thuộc đến phát ghét.
"Ở đây chắc chắn có người, khói bốc ra từ trong hang kìa, qua đó xem thử đi!"
Là giọng của Lý Minh Trí!
Vãi thật, khó khăn lắm mới tìm được cái tổ ấm, sao lại phải gặp lại cái bản mặt hãm tài đó chứ?
Đám Cảnh Nhiễm cũng nhận ra giọng hắn.
Bạch Kiều hốt hoảng: "Trương Lãng, giờ tính sao đây?"
Tôi nhặt con dao găm dưới đất lên, đưa cung tên cho Bạch Kiều, gằn giọng:
"Mẹ kiếp, tính sao là tính sao? Chuẩn bị đi, đây là địa bàn của chúng ta, thằng nào dám cướp thì cứ xác định là 'khô máu' luôn đi!"
Miệng thì mạnh bạo thế thôi chứ trong lòng tôi cũng run bỏ xừ, nhỡ lũ Lý Minh Trí định cướp hang thật thì gay.
Chuyện này hắn làm được lắm, vì đã từng làm rồi mà.
Nếu chỉ có một mình, tôi sẽ liều mạng tới cùng.
Nhưng bây giờ, tôi đâu có sống cho riêng mình!
Tôi lăm lăm con dao đi ra cửa hang.
Chưa kịp bước ra ngoài thì đã thấy ba cái bóng xuất hiện trước mặt.
"Trương Lãng? Lại là anh à?"
Lý Minh Trí là một trong số đó, bên cạnh hắn là Trần Nho Sinh và Lưu Thiến.
Người vừa lên tiếng chính là Lý Minh Trí.
Tôi nắm chặt dao, cười lạnh: "Câu đó phải để tôi nói mới đúng chứ. Hơ hơ, Lý Minh Trí, lại là anh..."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận