Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Sinh Tồn Nơi Đảo Hoang Cùng Nữ Tổng Tài (Dịch)
  4. Chương 11: Đường ở phương nào?

Sinh Tồn Nơi Đảo Hoang Cùng Nữ Tổng Tài (Dịch)

  • 24 lượt xem
  • 1108 chữ
  • 2026-01-09 21:44:20

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Cái gã áo da trông sừng sỏ thế kia mà còn phải ăn thịt đồng đội, chứng tỏ thú rừng ở đây cực hiếm, hoặc là... không có con nào?

Nếu đúng thế thật thì hy vọng sống sót của chúng tôi mỏng manh như sợi tóc.

Cả ba chúng tôi đều không phải chuyên gia sinh tồn, chỉ là những bông hoa trong nhà kính, trước giờ làm gì đã nếm mùi đời thế này.

"Không đâu, cả ba chúng ta sẽ sống. Tôi, Trương Lãng, lấy danh dự ra thề với hai người!"

Tôi cố làm cho giọng mình trầm xuống, ra dáng đàn ông một chút để hai người họ thấy an tâm hơn.

Bạch Kiều nhẹ nhàng đẩy tôi ra, lại tựa vào Cảnh Nhiễm: "Giờ tính sao anh? Ở đây lạnh quá, không lẽ ngủ ngoài trời cả đêm?"

Trời đã sập tối, màn đêm bắt đầu bao trùm, gió biển bắt đầu thổi buốt.

Tôi mặc đồ dày thì không sao, nhưng hai cô ấy quần áo phong phanh, chịu không nổi cái lạnh này.

Tôi cởi áo khoác, rồi lột luôn hai cái áo len bên trong ra đưa cho mỗi người một cái:

"Đây là áo len tôi tìm được trong khoang máy bay, hai người mặc tạm vào cho ấm. Tôi có áo khoác rồi không lo. Tiếc thật, đáng lẽ còn chăn màn quần áo nữa mà lúc tôi leo lên thì khoang máy bay rơi mất tiêu..."

Cảnh Nhiễm và Bạch Kiều nhìn nhau thở dài, rồi đón lấy áo mặc vào.

Trông họ có vẻ đỡ hơn hẳn.

"Tiếp theo, phải tìm chỗ nào trú được cái đã!"

Tôi thò tay vào túi quần, lôi ra cái đèn pin.

"Anh kiếm đâu ra thế?"

Bạch Kiều ngạc nhiên hỏi.

Tôi cười hì hì: "Trong khoang máy bay chứ đâu. Tại cái quần này nó rộng thùng thình nên thằng Lý Minh Trí không để ý. Trong túi tôi còn nhiều món 'đồ chơi' hay ho lắm!"

Nói đoạn, tôi lôi ra một bao thuốc lá, rút một điếu rồi dùng bật lửa châm lên.

"Có cả bật lửa nữa à?"

Bạch Kiều lúc này mới giãn cơ mặt ra một chút.

"Ừ, tối nay không lo chết rét. Lát nữa tìm chỗ nào ổn ổn, kiếm ít củi khô rồi nhóm lửa."

Tôi phả một vòng khói, chìa tay ra dìu Cảnh Nhiễm.

Ba chúng tôi dìu dắt nhau chậm rãi tiến vào sâu trong rừng.

Giờ trong tay có dao quân dụng và lửa, tôi thấy tự tin hơn hẳn.

Tìm được một khoảng đất trống để tránh hỏa hoạn, tôi bảo hai người đứng đợi rồi đi gom một đống củi khô và cỏ úa.

Có bật lửa nên nhóm rất nhanh, chỉ là củi hơi ẩm nên khói bốc lên hơi cay mắt.

Một lúc sau, khói tan bớt, cả ba quây quần bên đống lửa.

"Trương Lãng, cái cô Lệ Lệ đó, chắc chắn là do Lý Minh Trí giết đúng không?"

Bạch Kiều vừa ngồi xuống đã hỏi ngay.

"Cô cũng nhận ra rồi à?"

"Ừ, tôi thấy cây giáo hắn cầm y hệt loại của đám người áo da."

Tôi gật đầu:

"Hơn nữa, chắc chắn không phải bọn chúng tự làm. Thằng Jack tuy có dao nhưng nếu tự làm thì mỗi đứa phải có một cây chứ, đằng này chỉ mình Lý Minh Trí cầm, chắc chắn là cướp của Lệ Lệ rồi."

"Nhưng sao tôi không thấy bọn chúng mang theo cái túi nào khác?"

 Cảnh Nhiễm thắc mắc.

Đúng thế, theo lời gã áo da thì Lệ Lệ phải có một cái ba lô nữa.

 Không lẽ bọn chúng vứt đi rồi?

Không đời nào, Lý Minh Trí không ngu đến thế.

"Hay là chúng giấu ở đâu đó?"

Bạch Kiều nhìn tôi chờ đợi.

Tôi ngẫm nghĩ:

"Nếu giấu thì phải có người trông, nhưng lúc nãy cả lũ đều có mặt. Trong ba lô có đồ ăn, bọn chúng phải mang theo bên mình mới an toàn chứ."

"Thế là sao nhỉ?"

Tôi cười trừ:

"Ai mà biết được, chắc bọn chúng ăn sạch đồ bên trong rồi vứt túi đi rồi cũng nên." Nếu thế thật thì thằng Lý Minh Trí đúng là óc lợn.

"Trương Lãng, bước tiếp theo tính thế nào? Giờ mình chỉ còn hai chai nước, hai gói khoai tây, trụ không nổi bao lâu đâu."

Bạch Kiều mặt rầu rĩ.

"Đầu tiên, phải tìm một chỗ địa thế tốt để dựng trại lâu dài. Thứ hai là nguồn nước, nước là quan trọng nhất. Thứ ba là đồ ăn. Bây giờ có dao và lửa rồi, chỉ cần tóm được con thỏ hay con chó rừng nào là có thịt nướng ngay!"

Cảnh Nhiễm dội gáo nước lạnh:

"Đâu có dễ thế. Anh xem đám người áo da còn phải ăn thịt đồng đội kìa, chứng tỏ thú rừng ở đây hiếm lắm."

"Thế thì mình đào giun đất mà ăn!"

Tôi nháy mắt trêu Bạch Kiều.

Bạch Kiều ngượng chín mặt:

"Anh nhìn tôi cái kiểu gì thế?"

"Đào giun thì phải trông cậy vào cô rồi Kiều Kiều, tôi nhớ cô bảo cô sành món này lắm mà!"

Chuyện là mấy hôm trước, Bạch Kiều đi đào giun đất trong rừng.

Lúc đó ai cũng thấy kinh, nhưng cô ấy bảo học từ chương trình sinh tồn trên TV, giun cũng là protein cả.

 Cuối cùng, chúng tôi đem giun cho Cảnh Nhiễm ăn lúc cô ấy đang mê man.

Sau này sếp biết chuyện đó là ý tưởng của tôi, sếp suýt nữa thì "thiến" tôi luôn.

Bạch Kiều nguýt dài:

"Anh biết không, đợt đấy tôi đào đến rộp cả tay mới được có vài con, không đủ cho sếp Cảnh nhét kẽ răng nữa là!"

Cảnh Nhiễm nghe vậy cũng đỏ mặt, lườm tôi một cái rồi quay đi chỗ khác.

Dưới ánh lửa bập bùng, đôi chân trần trắng ngần của nàng sếp trông mới mượt mà làm sao.

Hiếm khi thấy sếp có biểu cảm ngại ngùng thế này, nếu không có Bạch Kiều ở đây, tôi thề là tôi đã nhào tới hôn cho sếp một phát rồi.

"Thôi được rồi, hai người yên tâm. Chuyện kiếm ăn cứ để tôi lo. Các cụ chẳng bảo 'trai cày gái dệt' là gì? Tôi ra ngoài săn bắt hái lượm, hai cô ở nhà ngoan ngoãn dệt vải. Cuộc sống một chồng hai vợ sắp bắt đầu rồi đây!"

Tôi cười khoái chí, tiến lại giữa hai nàng, đặt tay lên vai mỗi người một cái.

"Cút!"

Hai tiếng đồng thanh vang lên, và ngay sau đó là hai con mắt của tôi lãnh đủ.

Tôi lủi thủi về chỗ của mình, cơ mặt quanh mắt vẫn còn giật giật.

Gì mà ác thế?

Ôm một cái thôi mà ra tay nặng thế không biết.

"Chỗ ở còn chưa có mà đã đòi... ở nhà? Trương Lãng, anh nghiêm túc chút đi được không?"

Bạch Kiều thấy hai cái "mắt gấu trúc" của tôi thì nén cười, mắng khéo.

Vừa định cãi lại thì bỗng nhiên, từ bụi cỏ phía đông nam phát ra tiếng sột soạt!

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top