Hồng Liên nhanh chóng nhấc đôi chân bó nhỏ xíu bước tới cạnh giường, đỡ cô tựa vào đầu giường, vừa chêm gối sau lưng cô vừa nháy mắt ra hiệu đừng nên bướng bỉnh thêm nữa, đoạn quay sang khuyên nhủ Diệp Vân Cẩm:
"Phu nhân, bà đừng như vậy, có chuyện gì thì từ từ nói. Đại tỷ nhi vốn nhát gan, coi chừng lại làm cô ấy sợ hãi. Bà xem, mấy ngày nay cô ấy biết điều biết bao nhiêu..."
"Nó mà nhát gan? Biết điều sao?"
Người mẹ lạnh lùng hừ một tiếng, ngắt lời bênh vực của Hồng Liên.
"Kẻ nhát gan mà dám làm ra chuyện tày đình như thế? Kẻ biết điều mà lại không thấu hiểu cho nỗi khổ tâm của ta sao? Thậm chí còn dám đâm đầu xuống nước! Nó đây là muốn dồn ta vào đường cùng phải không? Không nói đến chuyện giúp ta, nhưng nếu còn chút lương tâm, nó đã chẳng đối xử với ta như thế..."
Hồng Liên rót nước cho bà, miệng không ngừng dỗ dành để bà hạ hỏa.
Hồng Liên vốn là nha hoàn theo hầu Diệp Vân Cẩm từ thuở về nhà chồng.
Nhà họ Diệp khi ấy là một gia đình kinh doanh dược liệu tầm trung.
Con gái vốn sợ đau nên chết sống không chịu bó chân, Diệp mẫu cũng đành thôi.
Đến khi con gái trưởng thành, gả cao vào nhà họ Tô, sợ con rể chê bai đôi chân đại túc (chân to), bà mới mua một bé gái từ nhà nghèo đã được bó chân từ nhỏ để gả theo làm hồi môn.
Qua mấy mươi năm tôi luyện, chủ mẫu và di nương lại trở thành người tâm phúc.
Mỗi khi Diệp Vân Cẩm nổi trận lôi đình khiến cả phủ họ Tô run sợ, cũng chỉ có Hồng Liên mới dám lên tiếng vài câu.
Lần này Diệp Vân Cẩm thật sự tức giận, bà đứng phắt dậy, gạt phăng chén trà đang đưa tới trước mặt.
Một tiếng "xoảng" vang lên, nước trà văng tung tóe, chảy ròng ròng theo mép bàn.
Bà giơ tay, chỉ thẳng vào đứa con gái đang cúi đầu mà tiếp tục mắng nhiếc thậm tệ.
Hồng Liên sợ hãi vội lạch bạch chạy ra sau cửa, lén nhìn ra ngoài hai cái rồi lại vội vã quay vào, nhỏ giọng van nài:
"Phu nhân, phu nhân, bà nói khẽ thôi, kẻo người ngoài nghe thấy..."
"Nghe thấy thì đã sao! Nó đã dám làm đến mức này, đời ta còn trông cậy gì nữa? Chẳng cần nó nữa, ngày mai ta sẽ tự mình gọi tất cả mọi người tới, trước mặt toàn dân huyện Bảo Ninh, toàn phủ Tự Châu này mà thừa nhận rằng Diệp Vân Cẩm ta không có con trai! Cứ để họ cười chê cho thỏa! Đến cái Đại Thanh quốc này còn nói mất là mất, tiệm Thiên Đức này có mất đi cũng chẳng oan uổng gì! Cái mớ rễ cây cỏ khô này, ai muốn thì cứ việc lấy đi, cũng đỡ cho ta phải nhọc lòng lao lực..."
Giọng Diệp Vân Cẩm càng lúc càng cao, nhưng dưới làn mi nơi khóe mắt, đã dần hiện lên vài phần ngấn lệ.
"Phu nhân, phu nhân, bà làm ơn làm phước đi! Tha cho đại tỷ nhi, cô ấy chỉ là tính tình bướng bỉnh, cô ấy biết lỗi rồi..."
Hồng Liên không nhìn thấy nước mắt của chủ mẫu, chỉ lo lắng đến mức giọng nói run rẩy, ngoái đầu nhìn Tô Thanh Thanh, ra sức dùng ánh mắt khẩn cầu cô hãy mau chóng nhận lỗi một câu.
Tô Thanh Thanh cũng nhận ra "mẫu thân" mình lần này phát hỏa thật sự.
Cô vốn không phải con gái thật sự của nhà họ Tô, cũng chẳng có tâm kết gì với "mẫu thân" trước mặt.
Đang định lên tiếng nhận lỗi để xoa dịu tình hình, nhưng thật kỳ lạ, trong lòng cô dường như vẫn còn sót lại chút dư vị tình cảm của nguyên chủ, giống như mang theo vài phần oán giận.
Những lời nhận lỗi định nói ra cứ như bị thứ gì đó chặn lại, nhất thời không sao thốt nên lời.
Thấy con gái vẫn dửng dưng không chút động lòng, cơn giận của Diệp Vân Cẩm càng dữ dội hơn.
Cộng thêm mấy đêm liền ưu phiền không ngủ, bà bỗng thấy trước mắt tối sầm, người lảo đảo một cái.
"Phu nhân! Đại tỷ nhi! Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau nhận lỗi đi chứ!"
Hồng Liên vội đỡ lấy Diệp Vân Cẩm, quát lên với Tô Thanh Thanh còn đang thẫn thờ trên giường.
Tô Thanh Thanh gạt đi cảm giác kỳ quái trong lòng, lập tức tung chăn xuống giường. Định bước tới thì bên ngoài có tiếng gọi vọng vào:
"Phu nhân! Phu nhân! Có người bên nhà Cữu lão gia tới!"
Cữu lão gia chính là người em trai Diệp Nhữ Xuyên của Diệp Vân Cẩm.
Thời trẻ ông từng thi đỗ Tú tài, nhưng sau mấy bận thi không đỗ cao hơn nên nản lòng, chuyển sang kinh doanh dược liệu ở tỉnh lỵ.
Ông là người khéo léo, bát diện linh lung, sau này không chỉ phất lên giàu có mà còn vì uy tín lẫy lừng mà được bầu làm Hội trưởng Thương hội.
Ông rất mực yêu thương người chị Diệp Vân Cẩm, vào những lúc bà khốn khó nhất, ông đã giúp đỡ không ít.
Lúc nãy khi Diệp Vân Cẩm vào phòng đã ra lệnh không ai được tới gần.
Chủ mẫu phong thái mạnh mẽ, nói một là một, người nhà họ Tô đối với bà vô cùng kính sợ, không ai dám làm trái ý.
Nay có việc hệ trọng, người kia chỉ dám đứng ngoài cổng viện mà gào to.
"Tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa."
Việc thiếu gia nhà họ Tô tiệm Thiên Đức vừa từ tỉnh về đã tranh cãi với nữ chưởng quỹ, rồi lao ra sông tự vẫn suýt mất mạng đã sớm lan truyền khắp cái huyện Bảo Ninh nhỏ bé này.
Phủ thành Tự Châu cách đây chỉ hai ngày đường, giới đồng môn trong thành hay tin cũng là chuyện thường, nhưng người em trai tận tỉnh lỵ mà cũng biết tin nhanh đến vậy khiến Diệp Vân Cẩm không khỏi ngạc nhiên.
Nghĩ đến việc người ta không biết đang bàn tán ra sao sau lưng mình, người đàn bà kiêu hãnh nửa đời bỗng thấy hụt hơi, tim đập thình thình.
Bà gượng định thần, một lần nữa hạ lệnh cho Hồng Liên canh chừng con gái, rồi mở cửa bước ra ngoài.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận