Hai người cứ thế ở chung một phòng, nhưng không ngờ đêm đầu tiên lên tàu đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Nửa đêm, phòng bên cạnh truyền tới tiếng "yêu tinh đánh nhau" (tiếng ân ái).
Phòng thường chẳng có chút cách âm nào, bên ngoài có người đi qua thở mạnh một chút cũng nghe rõ.
Tô Tuyết Chí nhìn chằm chằm vào một vết rỉ sét trên trần tàu, trong đầu hồi tưởng về cấu trúc cơ quan sinh dục và giải phẫu người, mặt không chút biểu cảm.
Nhưng làm biểu ca, lúc này cuối cùng cũng nhận thức được biểu muội là con gái, như thế này sẽ làm hỏng em mình, nên vô cùng tức giận, xông tới vỗ "pành pàng" vào vách ngăn.
Tiếng động ngừng lại.
Gã đàn ông bên kia im thin thít, nhưng mụ đàn bà thì lợi hại hơn nhiều, chẳng hề kém cạnh mà đập lại vách ngăn, chửi bới:
"Này! Cái đồ chết tiệt kia! Nửa đêm nửa hôm, đồ dở hơi đi ăn phân đi!" (nguyên văn tiếng Thượng Hải).
Diệp Hiền Tề ngẩn người:
"Mụ mới là đồ ăn phân, cả mười tám đời nhà mụ đều ăn phân mới đẻ ra cái loại rùa rụt cổ như mụ!"
Người đàn bà kia nghe giọng anh ta còn trẻ, không những không giận mà còn cười nhạt:
"Ồ, hóa ra là một thằng nhóc con! Cho mày nghe lỏm góc tường là hời cho mày rồi! A Phúc, anh chết rồi à? Lại đây cho tôi!"
Trước sức chiến đấu mạnh mẽ của mụ đàn bà trung niên, Diệp Hiền Tề thất bại thảm hại, tức tới mức nhảy dựng lên.
Nghe bên kia lại bắt đầu "lâm trận", các phòng khác cũng im hơi lặng tiếng, chắc đều đang hóng hớt, anh ta nghiến răng nghiến lợi đá mạnh một cái vào vách ngăn, bảo Tô Tuyết Chí đi ra ngoài trước, lát nữa hãy quay lại.
Tô Tuyết Chí nghe theo sắp xếp của biểu ca, bước ra ngoài.
Đã về khuya, để tránh va phải đá ngầm, tàu đã neo lại tại một vùng nước lặng ven bờ.
Ngoài ánh đèn ở phía mũi tàu, những nơi khác đều tối đen như hũ nút, không bóng người qua lại.
Đêm nay thời tiết rất đẹp, sao giăng đầy trời, nước sông cuộn nhẹ, những ngọn núi được bầu trời xanh thẫm phác họa nên những đường nét trập trùng.
Đêm khuya tĩnh mịch, giữa dòng trường giang.
Khoảnh khắc này nếu đứng ở đây là một tao nhân mặc khách hẳn sẽ nảy sinh nỗi lòng ưu tư thầm kín, hoặc chí ít cũng là thưởng ngoạn phong cảnh.
Tô Tuyết Chí lại chẳng có tâm trạng đó.
Ban ngày chuyển tàu đi đường hơi mệt, giờ cô chỉ muốn nằm xuống nghỉ ngơi.
Cô đứng bên mạn tàu hẹp và tối ở tầng hai đợi chờ, buồn chán vô cùng, trong lòng thầm đánh cược xem gã tên "A Phúc" kia giữa một bầy tai vách mạch rừng như thế này thì sức bền chịu được bao lâu, đủ để cô đếm được mấy con cừu.
Cô thích dùng cách đếm cừu để tính giờ.
Một con cừu là một giây, cô căn cực chuẩn, chẳng khác gì đồng hồ bấm giây.
Đây là thói quen cô luyện được trong những đêm đen mất ngủ hồi nhỏ.
Một con cừu. Hai con cừu. Ba con cừu.
Đến con thứ ba mươi, đột nhiên cánh mũi cô ngửi thấy một mùi thuốc lá.
Hình như mùi hương ấy bay xuống từ phía trên đầu.
Theo bản năng cô ngước nhìn, thấy ở góc boong tàu tầng trên có một bóng người.
Ánh sáng rất mờ, nhìn không rõ lắm nhưng là hình dáng nam giới, cao ráo, tấm lưng hơi gầy, đang đứng đối diện với những đỉnh núi bên mạn thuyền mà hút thuốc.
Cô có trực giác rằng người này đã đứng đó trước mình từ lâu rồi.
Không gian xung quanh yên tĩnh đến lạ kỳ, ngay cả tiếng nước sông dạt dào ban ngày giờ cũng đã chìm vào giấc ngủ.
Tai cô dường như còn nghe thấy tiếng điếu thuốc lá trên môi người đàn ông kia bị đốm lửa thiêu đốt phát ra tiếng xì xì rất nhẹ.
Người này có lẽ đang đứng đây một mình trầm tư suy nghĩ điều gì, hoặc thuần túy chỉ là hút một điếu thuốc thôi.
Nhìn bóng đen tĩnh lặng dường như đã hòa làm một với núi non đêm khuya này, cô chợt nảy sinh cảm giác đường đột như thể mình vừa xâm phạm vào lãnh địa riêng tư của người khác.
Cô lập tức nín thở, khẽ xoay người định lặng lẽ rời đi.
Đúng lúc này, bên tai truyền tới tiếng bước chân "lạch bạch", biểu ca từ trong phòng chạy ra, giọng điệu vô cùng kinh ngạc:
"Ôi trời ơi! Tuyết Chí tôi nói cho em biết, cái gã A Phúc kia, hóa ra chưa đầy hai phút đã xong chuyện rồi! Hai phút đấy! Mẹ ơi! Mụ đàn bà kia đang mắng gã vô dụng kìa——"
Tô Tuyết Chí theo bản năng lại ngước nhìn lên lần nữa.
Người kia cũng vừa lúc quay đầu lại, nhìn về phía bên này một cái, dường như có chút khó chịu vì bị quấy rầy, giơ tay búng tàn thuốc ra xa tít giữa dòng sông, rồi xoay người định rời đi, nhưng đột nhiên cúi đầu, bàn tay vừa kẹp thuốc nắm lại, mu bàn tay khẽ đè lên môi, hơi nghiêng mặt đi, phát ra một tiếng ho khan trầm đục ngắn ngủi, sau đó sải bước rời đi, bóng dáng nhanh chóng tan vào bóng đêm.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận