Cái tên cũ chỉ là quá khứ, là nguồn cội của cô, một mình cô biết là đủ rồi.
Diệp Vân Cẩm không hiểu sao con gái đột nhiên lại thay đổi tâm tính, chủ động nói muốn đi dự thi, tranh thủ cơ hội.
Con đường mà anh trai bà kết nối thực sự rất có sức hút, nhưng dù sao, việc này cũng không giống như gửi con gái đến tỉnh lỵ học tập.
Tuy rằng trước đây các bạn học quanh cô cũng toàn là nam giới, nhưng hiện tại, cô phải đi đến một nơi xa xôi như vậy.
Không có người thân bên cạnh chăm sóc, để con gái đi một mình, Diệp Vân Cẩm thực sự không đành lòng.
Mặc dù anh trai bà cam đoan rằng có người bạn cũ ở đó, sau khi đến nơi, từ chỗ ở cho đến mọi việc lớn nhỏ đều sẽ được sắp xếp chu đáo, tuyệt đối không có sai sót, nhưng tâm trí bà vẫn rối bời.
Sau khi con gái bày tỏ thái độ, bà cũng chẳng biết mình nên vui hay nên buồn.
Sóng gió ở Tô gia nhanh chóng trôi qua, mọi thứ lại trở về vẻ bình lặng vốn có – thậm chí, nếu không nghĩ đến chuyện đen đủi của cậu cả, không khí ở Tô gia còn có phần hài hòa, vui vẻ.
Người ngoài vẫn đang dỏng tai chờ xem cuộc chiến giữa nữ đại chưởng quỹ của Thiên Đức Hành và thiếu gia nhà họ Tô, nào ngờ chớp mắt đã nghe tin mới: nói rằng thiếu gia nhà họ Tô ngày hôm đó lỡ uống phải rượu mạnh, say quá hóa lú nên mới gây ra chuyện nực cười như vậy.
Hiện giờ mẹ con họ hiếu thuận hòa mục, chẳng còn gì để bàn tán.
Những kẻ chờ xem kịch hay tất nhiên là không tin.
Họ cho rằng đó rõ ràng là chuyện do Diệp Vân Cẩm thêu dệt để giữ thể diện.
Hai ngày sau, khi thấy vị thiếu gia họ Tô thanh tú, lịch thiệp hộ tống bà đến Nam Viên trong huyện xem kịch, còn bóc hạt dưa, rót trà cho bà, họ mới hoàn toàn từ bỏ ý định.
"Ngày hôm đó Tô thiếu gia ngã xuống nước, nói không phải vì cãi nhau mà ra, có đánh chết tôi cũng không tin! Người đàn bà đó thật lợi hại, trước đây áp chế chồng, khắc chết chồng mình, giờ lại trị thiếu gia phục tùng sát đất. Đã làm loạn đến mức đó mà thiếu gia vẫn phải cúi đầu."
Những kẻ hóng hớt đổi giọng nói vậy.
"Ô hô ai tai, tẫn kê ty thần*, chính khí không còn nữa rồi!"
*(Gà mái gáy sáng - ám chỉ phụ nữ nắm quyền).
Ở con phố bên cạnh, lão tú tài Tô tam bá rít một hơi thuốc lào, mở đôi mắt mờ đục nhìn về phía Tô gia, lầm bầm một câu.
Mặc kệ người đời bàn tán, việc của Tô gia vẫn tiến hành theo kế hoạch.
Mười ngày sau, vào buổi tối, Tô gia tổ chức một bữa tiệc gia đình.
Ăn xong bữa cơm này, sáng sớm mai, thiếu gia Tô Tuyết Chí sẽ khởi hành đi Thiên Thành.
Hiện tại là giữa tháng Bảy, thời gian khai giảng là giữa tháng Chín, xem chừng còn sớm nhưng thực chất thời gian đã rất gấp gáp.
Từ phủ Bảo Ninh vùng Tây Nam đến Thiên Thành phương Bắc, đi trong vòng một tháng mới gọi là thuận lợi.
Đến nơi rồi còn phải đi bái phỏng, làm quen, phải chờ đợi chứ?
Là mình cầu người chứ không phải người cầu mình, người ta chẳng thể nào túc trực đợi sẵn, vừa đến là gặp được ngay.
Rồi gặp người xong, chào hỏi "biểu cữu" xong, việc ổn định chỗ ở, làm quen với những người xung quanh cũng cần có thời gian.
Cho nên nhất định phải khởi hành ngay lúc này.
Chuyến đi này của cháu ngoại vô cùng hệ trọng, Diệp Nhữ Xuyên vốn định đích thân đưa đi để sắp xếp mọi việc cho chu đáo.
Nào ngờ xảy ra chuyện này, giờ đến cả việc xuống đất đi lại còn chưa vững, nên cũng chẳng dám nghĩ tới nữa.
Diệp Vân Cẩm nói để bà đưa con gái đi, nhưng bị từ chối ngay lập tức.
Tuy thái độ của con gái rất ôn hòa, khác hẳn với vẻ gay gắt đòi đoạn tuyệt lúc trước, nhưng điều này chẳng khiến Diệp Vân Cẩm cảm thấy vui mừng chút nào.
Bà nhận ra con gái thực sự không muốn bà đi cùng.
Lý do không muốn cũng tuyệt đối chẳng phải là cái cớ "sợ mẹ vất vả đường xa" mà cô đưa ra để từ chối bà. Cô chỉ đơn giản là không muốn đồng hành cùng bà, vậy thôi.
Khi ấy bà chỉ biết im lặng, sau khi bàn bạc lại với anh trai, họ quyết định cử Tô Trung dẫn theo vài tráng đinh cùng đưa cô đi. Tô Trung biết rõ thân phận của cô, làm việc lại lão luyện, chu đáo.
Đến nơi đó lại có bạn cũ của Diệp Nhữ Xuyên dẫn dắt, chỉ bảo nên có thể yên tâm.
Hơn nữa, Diệp Hiền Tề cũng tự nguyện đi cùng, nói là để hộ tống biểu muội.
Đợi biểu muội ổn định chỗ ở xong, anh ta sẽ bắt tàu quay lại Đông Dương tiếp tục học tập.
Con trai giờ đây hiểu chuyện như vậy khiến Diệp Nhữ Xuyên vô cùng an lòng, vui vẻ chấp thuận.
Bữa tiệc tối, Diệp Vân Cẩm bảo Hồng Liên cũng ngồi cùng bàn.
Hồng Liên ban đầu hết mực từ chối, nhưng bị Diệp Hiền Tề dùng hết sức bình sinh vừa đẩy vừa kéo đến trước bàn, bà mới cười nhận lời, ngồi ghé nửa mông vào ghế.
Vú Ngô dẫn theo Tiểu Thúy và vài người hầu hạ, các món ăn thịnh soạn liên tiếp được bưng lên.
Trong bữa tiệc, Diệp Vân Cẩm và Tô Tuyết Chí ít lời, nhưng nhờ có Diệp Hiền Tề và Hồng Liên nên không khí không hề tẻ nhạt.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận