Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Rất Thuần Khiết, Rất Mập Mờ (Dịch)
  4. Chương 9: Tìm góc nào đó nói chuyện chút đi

Rất Thuần Khiết, Rất Mập Mờ (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 1449 chữ
  • 2026-03-07 23:37:28

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

"Em nói cái gì cơ?"

Triệu Oánh hiển nhiên đã nghe thấy tiếng lầm bầm của Dương Minh.

Cô mới đi dạy chưa lâu, điều sợ nhất chính là học sinh thách thức uy quyền của mình.

Thấy Dương Minh dám cãi bướng, Triệu Oánh lập tức nổi đóa:

"Lát nữa tôi sẽ gọi điện cho phụ huynh của em, mời họ lên trường một chuyến!"

"Hề hề." Dương Minh bĩu môi, cười lạnh một tiếng.

"Em cười cái gì? Tôi nói em có nghe thấy không hả!"

Triệu Oánh không ngờ Dương Minh nghe chuyện mời phụ huynh mà lại còn cười được.

Đây vốn là "tuyệt chiêu" trị học sinh cá biệt mà các tiền bối truyền lại cho cô hồi mới vào nghề kia mà?

Cái phương pháp được ca tụng là "trăm trận trăm thắng" này, không ngờ lần đầu cô áp dụng đã bị mất linh!

"Cô Oánh này, cô không cảm thấy hễ một tí là lôi phụ huynh ra dọa chính là biểu hiện của việc giáo viên quá bất lực sao?"

Dương Minh kể từ sau lần bị mời phụ huynh hồi cấp hai thì cực kỳ dị ứng với trò này.

"Hả?"

Triệu Oánh lần đầu tiên nghe thấy cái lý thuyết kiểu này.

Trong mắt cô, học sinh hư thì mời phụ huynh đến phối hợp là chuyện thiên kinh địa nghĩa, không ngờ lại còn có cách giải thích khác như vậy.

Nghĩ kỹ lại, lời tên nhóc Dương Minh này nói hình như cũng có lý thật, đúng là chuyện gì cũng tìm bố mẹ thì cần giáo viên làm gì nữa?

"Là tôi hơi nóng nảy, em nói đúng, hễ tí là tìm phụ huynh đúng là thể hiện sự yếu kém của giáo viên! Thế này đi, bắt đầu từ ngày mai, tối nào em cũng phải lên văn phòng của tôi, tôi sẽ bổ túc thêm toán học cho em."

Triệu Oánh suy nghĩ một lát rồi chốt hạ.

"Cái gì cơ?"

Lần này đến lượt Dương Minh cứng họng!

Anh trợn mắt nhìn Triệu Oánh, chỉ hận không thể tự vả cho mình một cái.

Đù, cái mồm làm hại cái thân, chỉ vì một câu nói mà bao nhiêu thời gian hưởng thụ sau giờ học của mình coi như đi tong!

"Được rồi, em về đi!"

Triệu Oánh xua xua tay, rồi ném tờ giấy thi quay cóp được sang cho Dương Minh:

"Về nhà tự mà kiểm điểm lại bản thân đi, tôi cũng chẳng cần chấm điểm cho em làm gì nữa."

Dương Minh cầm lấy tờ giấy thi, chào một tiếng rồi bước ra khỏi văn phòng.

Anh tiện tay nhét luôn tờ giấy vào túi quần.

Chuyện điểm chác anh vốn chẳng quan tâm, vấn đề cốt lõi là ngày mai phải tính sao đây?

Nói đi cũng phải nói lại, việc được ở riêng với một cô giáo xinh đẹp đúng là niềm mơ ước của tất cả nam sinh trong trường.

Triệu Oánh vừa trẻ trung, xinh đẹp lại hoạt bát, không nghi ngờ gì chính là chủ đề hot nhất trong mỗi giờ giải lao.

Việc vây quanh cô Oánh để hỏi bài sau giờ học gần như đã trở thành việc "phải làm" mỗi ngày của cánh con trai.

Thế nhưng Dương Minh thì chẳng vui vẻ nổi, anh có biết chữ bẻ đôi nào đâu!

Ở riêng với cô giáo xinh thì thích thật đấy, nhưng bảo anh phải học thì đúng là cực hình.

Tuy nhiên, nỗi khổ tâm này nhanh chóng bị cảm giác hưng phấn khi vừa có được năng lực thần kỳ lấn át.

Mình bây giờ cũng tính là có siêu năng lực rồi nhỉ?

Dương Minh thầm nghĩ.

Dù cái năng lực này phải nhờ vào đôi kính áp tròng hỗ trợ, nhưng về cơ bản thì cũng tám chín phần mười rồi.

Vừa mới quay lại lớp, Dương Minh đã thấy lớp trưởng Vương Chí Đào hùng hổ đi về phía mình.

"Dương Minh, ra góc nào đó nói chuyện chút đi!"

Vương Chí Đào lạnh giọng.

"Nói chuyện?"

Dương Minh ngẩn người, nhưng nhìn cái bộ dạng hầm hầm của gã lớp trưởng là anh hiểu ngay vấn đề.

Hóa ra thanh niên này định đi đòi lại công đạo cho hoa khôi đây mà!

"Đi thôi!"

Vương Chí Đào lườm Dương Minh.

Người khác sợ Dương Minh chứ gã thì không.

"Được thôi!"

Dương Minh hừ lạnh, trong lòng cười thầm: Mẹ kiếp, mày tính là cái thá gì mà đòi nói chuyện với tao?

Chẳng đợi Vương Chí Đào kịp lên tiếng, Dương Minh đã xoay người đi thẳng ra ngoài lớp.

Vương Chí Đào vốn định đẩy vai Dương Minh để ra oai, không ngờ đối phương lại sòng phẳng như vậy, khiến khí thế của gã bị xì đi vài phần, đâm ra có chút thẹn quá hóa giận.

"Vương Chí Đào, Dương Minh! Hai người định đi đâu đấy!"

Trần Mộng Nghiên lúc nãy thấy Vương Chí Đào bắt chuyện với Dương Minh đã thấy có gì đó sai sai.

Vương Chí Đào vốn là kẻ mắt cao hơn đầu, bình thường chẳng bao giờ thèm tiếp chuyện với loại học sinh kém như Dương Minh, hôm nay lại chủ động tìm đến rồi cả hai còn kéo nhau ra ngoài lớp, cô liền cảm thấy bất ổn, vội vàng chạy lại hỏi cho rõ ngọn ngành.

"Mộng Nghiên, không có gì đâu, cậu về chỗ đi, đây là chuyện giữa những người đàn ông với nhau!"

 Vương Chí Đào tìm Dương Minh vốn là để lấy lòng Trần Mộng Nghiên, lúc này đương nhiên phải thể hiện bản lĩnh đàn ông rồi.

Trần Mộng Nghiên nhíu mày, nhìn thẳng vào Vương Chí Đào:

"Có phải cậu vì chuyện của tớ mà tìm cậu ấy không? Nếu đúng thế thì không cần thiết đâu!"

"Mộng Nghiên, tớ..."

Vương Chí Đào vốn định ra tay anh hùng cứu mỹ nhân, kết quả người ta lại chẳng màng lãnh ý, nhất thời cảm thấy "quê độ", liền trút hết cơn giận lên đầu tên Dương Minh bên cạnh:

"Hừ, lần này xem như nể mặt Mộng Nghiên, nhưng tao cảnh cáo mày, liệu hồn mà giữ mồm giữ miệng, Trần Mộng Nghiên không phải là người để loại như mày lôi ra bàn tán đâu!"

Dương Minh ban nãy chưa phát hỏa ngay vì cũng thấy mình đối với Trần Mộng Nghiên có chút thiếu lịch sự, nhưng nghe đến những lời cay nghiệt này của Vương Chí Đào thì một luồng lửa giận vô danh xộc thẳng lên đầu.

Anh gạt phắt cái ngón tay đang chỉ trỏ vào mặt mình ra, lạnh lùng nói:

"Đừng có đứng đấy mà múa may quay cuồng trước mặt tao, chuyện của tao chưa đến lượt mày quản đâu!"

Vương Chí Đào vốn đã ăn "trái đắng" từ chỗ Trần Mộng Nghiên, giờ lại nghe Dương Minh bồi thêm một câu y hệt – cả hai người đều bảo chuyện của họ không cần gã quản – tính tới tính lui hóa ra gã lại thành người thừa!

"Đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, không nhìn lại xem cái bản mặt mình thế nào đi, sau này cút xa Mộng Nghiên ra một chút!"

Vương Chí Đào ngày thường vốn đóng kịch rất thanh lịch, hôm nay tức đến bốc khói đầu mới lộ ra cái bản tính đại thiếu gia hống hách.

"Đm mày, còn sủa câu nữa là tao cho mày đăng xuất luôn đấy!"

Dương Minh cũng cáu tiết rồi.

Kể từ lúc anh nổi danh vì đánh nhau hồi cấp hai đến nay, chưa ai dám dùng cái giọng đấy để nói chuyện với anh cả.

Dương Minh vốn là học sinh cá biệt, chẳng cần giữ hình tượng làm gì cho mệt.

"Mày... mày giỏi lắm! Cứ đợi đấy mà xem!"

Vương Chí Đào hằn học để lại một câu rồi hậm hực quay về chỗ ngồi.

"Thằng dở hơi!"

Dương Minh chửi thề một câu rồi xoay người đi ra cửa lớp.

Vốn dĩ đang vui vì phát hiện ra mình có đặc dị công năng, kết quả lại bị thằng cha Vương Chí Đào này phá đám sạch bách.

Dương Minh định đến chỗ câu lạc bộ bi-a của Từ Bằng ngồi một lát cho hạ hỏa.

"Dương Minh, cậu lại định trốn học à!"

Trần Mộng Nghiên thấy sắp đến giờ tự học buổi tối mà Dương Minh vẫn đi ra ngoài, chắc chắn là định chuồn rồi.

Nghe thấy tiếng gọi của Trần Mộng Nghiên, tim Dương Minh bỗng hẫng đi một nhịp.

Hay là cái nương tử này thích mình rồi nhỉ? Không thì sao cứ quản mình suốt thế?

Nếu là trước đây, Dương Minh tuyệt đối sẽ không có cái suy nghĩ viển vông này, nhưng bây giờ đã khác, anh đang có dị năng trong người, sự tự tin bắt đầu phình to hết cỡ.

Liên tưởng đến mấy bộ tiểu thuyết YY mình từng đọc, nhân vật chính chẳng phải sau khi có dị năng thì gái đẹp và tiền bạc đều tự động tìm đến cửa hay sao?

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top