Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Rất Thuần Khiết, Rất Mập Mờ (Dịch)
  4. Chương 6: Dị năng sơ hiện

Rất Thuần Khiết, Rất Mập Mờ (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 1430 chữ
  • 2026-03-07 23:28:12

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Mình không nằm mơ đấy chứ?

Dương Minh thảng thốt nghĩ bụng.

Cứ ngỡ là hoa mắt, cậu định đưa tay lên dụi thì mới sực nhớ mình đang đeo kính áp tròng, không được táy máy linh tinh!

Thế này là thế nào?

Dương Minh dán mắt vào những dòng chữ rõ mồn một trên tờ đề của Trương Bân, ngay cả một vết mực nhòe nhỏ xíu cũng nhìn thấy không sót chi tiết nào!

Chắc chắn không phải do hoa mắt, vì có hoa mắt đến mấy cũng chẳng thể nhìn rõ mười mươi thế này được!

Dương Minh thu tầm mắt lại nhìn vào tờ giấy thi của chính mình, bỗng nhiên cậu muốn xỉu ngang, đống chữ trên mặt giấy to đùng đoàng một cách đáng sợ, cảm giác cứ như đang soi qua kính lúp vậy.

Dương Minh còn đang loay hoay chưa hiểu mô tê gì thì đột nhiên chữ trên giấy lại trở về kích thước bình thường.

Ngước nhìn sang bài của Trương Bân thì lại thấy mờ mịt không rõ nữa.

Chẳng lẽ nãy giờ là ảo giác thật?

Dương Minh vốn chẳng tin vào mấy chuyện ban ngày nằm mơ, cảm giác vừa rồi rõ ràng là thật đến từng milimet cơ mà!

Cậu lại cố gắng tập trung nhìn vào bài của Trương Bân, và rồi kỳ tích lại xuất hiện.

Dương Minh cảm thấy đôi mắt mình giống như có khả năng tự động điều chỉnh tiêu cự vậy, những dòng chữ trên tờ giấy đó lại bắt đầu sắc nét dần lên...

Đù! Dương Minh phấn khích đến mức suýt chút nữa là hét toáng lên!

Vốn là một tín đồ của tiểu thuyết mạng, Dương Minh đã đọc không ít truyện trên mấy diễn đàn như Qidian về việc mấy thanh niên số nhọ bỗng dưng nhặt được dị năng rồi từ đó phất lên như diều gặp gió.

Chẳng lẽ nữ thần may mắn đã gõ cửa nhà mình? B

iến đôi mắt mình thành ống nhòm luôn rồi?

Nhưng mà vô lý quá, trước giờ mình làm gì có cái khả năng này, sao tự nhiên đùng một cái lại có?

Dương Minh vắt óc nhớ lại những chuyện xảy ra mấy ngày qua.

 Trong truyện thì nam chính thường bị sét đánh, xe tông hoặc bị con sâu cái kiến gì đó chui vào người mới có dị năng, còn mình thì rõ ràng chẳng gặp biến cố kỳ quái nào cả?

Đúng rồi, cái kính! Dương Minh chợt nhận ra mấu chốt vấn đề!

Chính là từ lúc đeo cặp kính áp tròng mà ông lão kia tặng, cậu mới bắt đầu có cái năng lực quái đản này!

Nghĩ tới đây, để kiểm chứng suy đoán của mình, Dương Minh vội vàng tháo kính áp tròng ra.

"Dương Minh, em không tập trung làm bài đi, cứ loay hoay cái gì đấy?"

Triệu Oánh đi tuần một vòng quanh lớp rồi quay lại chỗ Dương Minh.

Thấy cậu chưa viết nổi một chữ mà cứ làm mấy trò kỳ quặc, cô không khỏi lên tiếng.

"Á..."

Dương Minh lại bị dọa cho giật mình, tay run lên suýt chút nữa tự chọc mù mắt mình.

Cậu nhăn nhó nhìn Triệu Oánh:

"Cô Oánh ơi, cô đừng đi mây về gió như thế có được không ạ? Cái kính áp tròng này em mới cắt, đeo chưa quen nên định tháo ra lắp lại, cô làm em hết hồn suýt chút nữa là em phải chuyển sang trường khiếm thị học rồi đấy!"

"Phụt!"

Nghe cái giọng điệu tếu táo của Dương Minh, Triệu Oánh không nhịn được mà bật cười:

"Đừng có nói linh tinh, em còn lý sự nữa à? Chỉnh kính xong thì lo mà làm bài đi! Đã trôi qua hai mươi phút rồi mà chưa viết được chữ nào đâu đấy!"

"Em biết rồi ạ, cô Oánh."

Dương Minh đáp.

"Cần cô giúp một tay không?"

Thấy Dương Minh cứ lóng ngóng lật mí mắt, Triệu Oánh mủi lòng quay lại hỏi.

"Thế thì còn gì bằng ạ!"

Chẳng hiểu sao, Dương Minh cực kỳ thích cảm giác Triệu Oánh đứng sát bên mình, cảm giác đó khiến tim cậu cứ đập thình thịch.

Triệu Oánh thì chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, trong mắt cô, Dương Minh chỉ là một cậu học trò.

Cô cúi xuống, hai tay nâng đầu Dương Minh lên, cẩn thận lật nhẹ mí mắt cậu.

Vì chiếc kính áp tròng này quá nhỏ, Triệu Oánh phải cúi thấp người xuống, khiến khuôn ngực đầy đặn của cô ở khoảng cách rất gần với mặt Dương Minh.

Mùi hương thanh khiết thoang thoảng từ người cô khiến cậu có chút ngẩn ngơ.

Giúp cậu tháo được kính ra, Triệu Oánh phát hiện Dương Minh vẫn cứ ngửa cổ lên nhìn chằm chằm vào... của mình.

Mặt cô bỗng chốc đỏ bừng, cô khẽ gắt:

"Thẫn thờ cái gì đấy, kính tháo xong rồi!"

"Dạ? À vâng vâng!"

Đang mải tận hưởng thì bị mắng, Dương Minh vội vàng ngồi ngay ngắn lại:

"Em cảm ơn cô Oánh nhiều ạ!"

Triệu Oánh bỏ kính vào hộp rồi quăng cho cậu.

Cô lườm cậu một cái sắc lẹm rồi quay lưng bỏ đi.

Dù đã đi làm nhưng cô vẫn là một cô gái trẻ chưa trải sự đời, làm sao chịu nổi cái kiểu nhìn chằm chằm vào vòng một như thế, thật là xấu hổ muốn chết!

Cái cậu Dương Minh này, ban đầu cô còn tưởng là "ngọc thô" có thể mài giũa, giờ xem ra đúng là hết thuốc chữa!

Dương Minh biết giờ không phải lúc để mơ tưởng hão huyền, vì cái sự xao nhãng vừa rồi đã khiến "người anh em" dưới kia biểu tình rồi.

Cậu đổi tư thế ngồi, tay phải lén đưa xuống dưới bàn để sắp xếp lại vị trí cho "Dương Minh nhỏ" sao cho thoải mái nhất.

Lần này, dù Dương Minh có cố gắng thế nào cũng không thể nhìn rõ chữ trên bài của Trương Bân được nữa, nhìn đến mỏi cả mắt mà tiêu cự vẫn chẳng hề thay đổi!

 Đúng như cậu dự đoán, tất cả là nhờ công dụng của cặp kính áp tròng đó!

Dương Minh cầm hộp kính lên ngắm nghía hồi lâu, nhìn đi nhìn lại cũng chẳng thấy có gì đặc biệt, vậy mà lại là hàng xịn xò thế này!

Có bảo bối này rồi, sau này dù mấy em xinh tươi có ở xa đến mấy mình cũng soi được rõ mồn một, ha hả!

"Chết tiệt!"

Dương Minh bỗng vỗ trán một cái, tí nữa thì quên béng việc chính.

Đang trong giờ thi cơ mà!

Nhìn đồng hồ chỉ còn lại mười phút,

Dương Minh vội vàng đeo lại kính, luống cuống cầm bút lên chép lấy chép để từ bài của Trương Bân.

May mà tốc độ zoom và lấy nét của đôi mắt này khá nhanh, chỉ cần rời mắt từ bài của Trương Bân sang bài của mình là tiêu cự đã tự động nhảy số xong xuôi.

Vừa chép xong toàn bộ thì tiếng chuông báo hết giờ cũng vang lên.

Dương Minh thở phào nhẹ nhõm.

Cái kính này đúng là dùng cực sướng, đeo vào cũng chẳng thấy cộm hay khó chịu gì, hay là cứ đeo luôn nhỉ!

Dù sao cũng là kính áp tròng, người ngoài nhìn vào chẳng thể nào phát hiện ra được!

Sang tiết thứ hai, Dương Minh bắt đầu mang cái kính ra làm vật thí nghiệm.

Cậu liên tục thay đổi tiêu cự và phát hiện ra mình có thể nhìn thấy những vật ở rất xa.

Chỉ cần cậu muốn nhìn cái gì, kính sẽ tự động lấy nét vào đó.

Bộ não của cậu giờ đây giống như một cái mô-tơ và hệ thống lấy nét tự động (AF) trong máy ảnh kỹ thuật số, điều khiển "ống kính" đặc biệt này co giãn tùy ý.

Hết một tiết học, qua việc không ngừng tìm tòi và thực hành, Dương Minh đã cơ bản làm chủ được cách điều chỉnh tiêu cự của kính.

Tuy bị các tòa nhà bên ngoài cửa sổ che khuất tầm nhìn khiến cậu chưa xác định được giới hạn nhìn xa là bao nhiêu, nhưng ít nhất, một cái lỗ nhỏ không đáng kể trên bức tường phía bên kia sân vận động, cậu vẫn có thể nhìn thấy rõ như lòng bàn tay!

Điều này khiến Dương Minh phấn khích tột độ.

Xem ra ông lão kia không hề bốc phét, cái kính này đúng là sản phẩm của công nghệ tương lai!

Hay lão già đó là một nhà khoa học điên nào đó đang ẩn dật?

Trong lúc đi dạo vi hành thì vô tình gặp được mình rồi tặng luôn phát minh tâm huyết cho mình chăng?

Nhưng Dương Minh cũng chỉ nghĩ thế thôi, quan tâm làm gì nó từ đâu tới, trên thế giới này có đầy chuyện không giải thích nổi, thêm chuyện này cũng chẳng sao.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top