"Hả, lại kiểm tra á? Tuần trước vừa mới làm xong mà cô..."
"Đúng đấy ạ, em còn chưa kịp ôn tí chữ nào vào đầu đây này..."
Đám học sinh bên dưới bắt đầu than ngắn thở dài.
Vì cả lớp vốn có mối quan hệ khá thoải mái với cô giáo dạy Toán mới tốt nghiệp này, nên chúng nó mới dám ý kiến ý cò một chút ngay trong giờ học.
"Thôi nào, nhanh tay lên, chỉ có bốn mươi phút thôi đấy. Nãy giờ các em đã lãng phí mất ba phút rồi, ai còn muốn buôn chuyện tiếp thì cứ tự nhiên, lát nữa tôi phát đề sau cũng được."
Triệu Oánh mỉm cười nói.
Dù cô chẳng lớn hơn đám học sinh này là bao, nhưng phong thái tự tin ấy vẫn đủ sức "trị" lũ nhất quỷ nhì ma này một cách triệt để.
"Haizz!"
Cả đám lập tức im bặt, vội vàng dọn dẹp đống sách vở trên bàn, lôi thước kẻ, bút bi và một xấp giấy nháp ra chuẩn bị "chiến đấu".
Dương Minh chậm chạp cất cuốn sách Đại số trước mặt đi, trong đầu thì đang tính toán xem lát nữa có "mượn tạm" đáp án của ai được không để kéo cái điểm số lên cao một chút.
Thật ra Dương Minh cũng thừa hiểu, mấy bài kiểm tra kiểu này có gian lận cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì.
Điểm trên lớp có thể cao thật đấy, nhưng đến lúc đi thi đại học thì khả năng "copy-paste" bài người khác gần như bằng không!
Có điều, lúc này cậu muốn điểm cao một chút là để bố mình vui lòng.
Còn thi đại học á?
Chẳng phải vẫn còn mấy tháng nữa sao, nước đến chân mới nhảy, tính sau vậy!
Đề thi được phát xuống.
Nhìn tờ giấy thi vẫn còn thơm mùi mực in, Dương Minh thực sự là... bó tay toàn tập.
Ngay câu đầu tiên đã không biết làm.
Hàm số lượng giác cos?
Cái ký hiệu cos này thì Dương Minh có quen mặt thật, vì đọc lên nghe hơi giống tên ông tướng Hussein bên Trung Đông, chứ còn ý nghĩa của nó là cái quái gì thì cậu chịu chết.
Theo thói quen, Dương Minh lôi hộp kính từ trong túi ra.
Đây chính là "bảo bối" gian lận của cậu, thường thì chỉ khi đi đánh bi-a hoặc đi thi cậu mới dùng đến.
Nhưng vừa lấy ra, cậu mới chợt nhớ ra là cái kính đã bị thằng tóc vàng kia đập nát bét rồi.
Mẹ kiếp, đừng để ông đây gặp lại mày lần nữa! Nếu không ông xách mày lên treo trên cột sóng truyền hình cho biết mặt!
Dương Minh chửi thầm một câu.
Dương Minh là thành phần cá biệt điển hình trong lớp.
Để tránh việc cậu gây ảnh hưởng đến người khác, giáo viên đã xếp cậu ngồi một mình một bàn ở cuối lớp, ngay sát cửa sau.
Trương Bân ngồi phía trước Dương Minh thực ra học hành cũng chẳng khá khẩm gì, nhưng so với Dương Minh thì vẫn còn "pro" chán.
Ít nhất thì người ta vẫn còn lết được qua vạch điểm trung bình, còn Dương Minh thì đúng nghĩa là trắng phơi phới, không biết làm lấy một câu.
Trương Bân và Dương Minh chơi với nhau khá thân.
Mấy lần kiểm tra trước, Dương Minh toàn đeo kính áp sát để chép bài của nó.
Trương Bân cứ làm xong là để tờ giấy sang một bên cho bạn dễ quan sát.
Giờ thì hay rồi, không có kính, dù mắt Dương Minh có tinh đến mấy cũng chẳng nhìn thấy cái mô tê gì.
Đang định buông xuôi cho số phận, Dương Minh chợt nhớ ra lão già kia có tặng mình một bộ kính áp tròng, cậu nảy ra ý nghĩ thôi thì cứ "còn nước còn tát", thử vận may xem sao.
Dương Minh móc cái hộp nhỏ đựng kính áp tròng trong túi ra...
"Dương Minh, em làm cái gì đấy?"
Triệu Oánh đang đi giám thị thì vòng qua chỗ Dương Minh.
Thấy cậu cứ lén lút lấy thứ gì đó từ trong túi ra, cô tưởng cậu định giở trò gian lận nên quát khẽ một tiếng.
Nếu là giáo viên khác, có lẽ họ sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng cô Triệu Oánh dạy Toán này vừa mới tốt nghiệp sư phạm năm nay, khóa của Dương Minh là lứa học sinh đầu tiên cô dẫn dắt nên cô cực kỳ có tâm.
Hơn nữa, cô chưa bao giờ phân biệt đối xử hay coi thường Dương Minh vì cậu học kém.
Trước đây cô từng xem qua hồ sơ của cậu, lớp 8 đạt giải Nhất kỳ thi Olympic Toán học toàn quốc – một thành tích mà học sinh bình thường khó lòng với tới.
Bản năng mách bảo cô rằng Dương Minh từng là một học sinh giỏi và rất thông minh, chắc chắn đã có biến cố gì đó khiến cậu sa sút thế này.
Triệu Oánh cũng từng muốn tìm Dương Minh tâm sự để gỡ rối, dù sao hai người cũng không chênh lệch tuổi tác quá nhiều, dễ nói chuyện.
Ngặt nỗi Dương Minh bình thường cứ như "thần long thấy đầu không thấy đuôi", cô tìm mấy lần mà chẳng thấy tăm hơi đâu.
Dương Minh giật bắn mình, tay run lên suýt chút nữa thì đánh rơi cái hộp kính xuống đất.
Ngẩng đầu lên thấy Triệu Oánh đang lườm mình, cậu vội vàng rụt rè đáp: "Dạ, thưa cô Triệu..."
"Em cầm cái gì trong tay đấy?"
Triệu Oánh chỉ vào món đồ trong tay cậu hỏi.
"Cái này ạ?"
Dương Minh đưa cái hộp cho Triệu Oánh: "Kính thôi mà cô!"
Triệu Oánh nhận lấy, mở hộp ra xem thì đúng là một bộ kính áp tròng thật, cô trả lại cho cậu:
"Lấy cái kính ra đeo thôi mà cũng làm như huyền bí lắm ấy! Tập trung làm bài mau lên!"
"Dạ, em biết rồi ạ."
Dương Minh nhận lại hộp kính, gật đầu lia lịa.
Triệu Oánh là giáo viên mà Dương Minh yêu quý nhất trong trường.
Trẻ trung lại còn là mỹ nữ.
Quan trọng nhất là cô không giống mấy giáo viên khác suốt ngày lườm nguýt cậu, mà lúc nào cũng kiên nhẫn hỏi cậu có hiểu bài không, chỗ nào không biết thì cứ hỏi cô bất cứ lúc nào.
Đó cũng là lý do tại sao lúc nãy Dương Minh lại lôi sách Toán ra đầu tiên.
Cậu cảm thấy người mình có lỗi nhất chính là bố, sau đó chính là cô Triệu Oánh.
Dương Minh đối với Triệu Oánh có một cảm xúc rất khó tả.
Là thích?
Ngưỡng mộ?
Hay là thần tượng?
Cảm giác của cậu dành cho Trần Mộng Nghiên có thể xác định là thích, nhưng còn với Triệu Oánh thì sao?
Chính Dương Minh cũng chẳng rõ nữa.
Có mấy lần cậu nằm mơ thấy... "người trong mộng" lại chính là cô Triệu!
Cũng chẳng trách được, vóc dáng của Triệu Oánh còn bốc lửa hơn cả Trần Mộng Nghiên, vòng một căng tràn, vòng eo thon gọn, đúng chuẩn hình mẫu trong mộng của đám con trai đang tuổi dậy thì như cậu!
So với Triệu Oánh, Trần Mộng Nghiên dù nhan sắc không hề kém cạnh nhưng lại thiếu đi sự chín chắn, quyến rũ mà thay vào đó là nét thanh thuần, xanh mướt của một thiếu nữ.
Dương Minh lắc đầu nguầy nguậy để gạt bỏ mấy cái suy nghĩ đen tối đó ra khỏi đầu, rồi cầm miếng kính áp tròng có chữ L lên.
Dù học hành chẳng ra sao nhưng cậu vẫn thừa biết L là viết tắt của "Left" - mắt trái.
Đây là lần đầu tiên Dương Minh loay hoay với cái thứ kính áp tròng này.
Món này đắt gấp mấy lần kính thường, cậu từng thấy người ta đeo rồi nên giờ cũng bắt chước đặt miếng kính vào mắt.
Sau khi đeo xong cả hai bên, Dương Minh chớp chớp mắt, cảm thấy cũng khá ổn, không hề có cảm giác cộm hay khó chịu gì.
Cứ tưởng là hàng lởm lề đường, hóa ra lão già kia cũng không đến nỗi lừa mình.
Chỉ là không biết độ cận có khớp không.
Dương Minh ngẩng đầu, liếc mắt nhìn sang bàn của Trương Bân.
Lúc này Trương Bân đã làm xong phần trắc nghiệm ở tờ đầu tiên, nó cố tình để tờ giấy ở góc bàn để "tiếp tế" cho Dương Minh.
Vẫn không nhìn rõ à?
Dương Minh chửi thầm trong bụng.
Thế này thì khác quái gì lúc chưa đeo kính đâu?
Dương Minh cố gắng tập trung nhìn về phía trước, căng mắt ra muốn nhìn rõ chữ trên tờ đề của Trương Bân.
Bất chợt, một chuyện kỳ lạ xảy ra!
Dương Minh chỉ thấy trước mắt nhòe đi một cái, cảm giác giống hệt như chức năng tự động lấy nét (autofocus) của máy ảnh, những dòng chữ trên tờ giấy đó dường như càng lúc càng gần, càng lúc càng to ra.
Dương Minh kinh ngạc nhận ra, mình có thể nhìn rõ mồn một từng nét chữ!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận