"Họ tên?"
"Dương Minh."
"Giới tính?"
Dương Minh suýt thì phì cười.
Cái quy trình thẩm vấn bao nhiêu năm qua hóa ra vẫn cứ bổn cũ soạn lại, y hệt mấy bộ phim truyền hình anh từng xem.
Lại còn hỏi giới tính nữa chứ, chẳng phải quá thừa thãi sao? Nhưng biết đây là thủ tục bắt buộc, anh cũng đành hợp tác đáp:
"Nam."
"Tuổi?"
"Mười tám."
"Nghề nghiệp?"
"Học sinh."
"Địa chỉ thường trú?"
"Khu tập thể nhà máy xe khách Tùng Giang, tòa nhà số 6, tầng 4, cửa số 1."
Dương Minh rành rọt trả lời.
"Tối qua cậu đã làm gì?"
Trần Phi bất ngờ bẻ lái câu hỏi, giọng sắc lẹm.
Tối qua?
Dương Minh lục lại trí nhớ.
Đầu tiên là đụng độ hai gã cướp đường rồi cho chúng một bài học nhớ đời, sau đó thì gặp một con bé cứ nằng nặc đòi anh "vui vẻ" một tí.
Nhưng vì lương tâm trỗi dậy, anh không những không "xơ múi" gì mà còn rút hầu bao cho nó một khoản tiền. Đại loại là thế.
"Nghĩ gì đấy? Tôi đang hỏi cậu, tối qua làm cái gì thì khai ra cho bằng hết, đừng có giấu giếm!"
Trần Phi thấy anh im lặng quá lâu, cứ ngỡ cậu chàng đang vận công để bịa chuyện.
"Thì tối qua, cô giáo Triệu dạy kèm cho em đến tám giờ rưỡi, sau đó hai cô trò đi ăn mì bò ở chợ đêm..."
"Nói vào trọng tâm!"
Nữ cảnh sát bên cạnh có vẻ hết kiên nhẫn, lườm Dương Minh một cái cháy mặt, giọng gắt gỏng.
Dương Minh liếc nhìn cô nàng, trong lòng bắt đầu thấy nóng máu.
Khỉ thật, đội trưởng nhà cô còn chưa lên tiếng, cô đã nhảy vào mồm người ta rồi.
Nhìn ngoại hình thì cũng sexy đấy, mà tính tình thì đúng kiểu "đàn bà thép".
Nhìn cái bộ dạng này chắc là hội "ế bền vững" nên nội lồng lộn, đem tôi ra làm thớt để trút giận đây mà.
"Được rồi, cậu nói tiếp đi."
Trần Phi xua tay ra hiệu cho cô cấp dưới giữ im lặng.
"Nãy em nói tới đâu rồi nhỉ?"
Dương Minh cố tình hỏi lại để chọc tức cô nàng cảnh sát.
"Cậu cái kiểu trí nhớ gì thế hả!"
Hạ Tuyết gầm lên.
"Dương Minh, cậu vừa nói đến đoạn ăn mì bò."
Trần Phi điềm tĩnh nhắc nhở.
"À đúng rồi, ăn mì bò. Đấy, cô nhìn đội trưởng nhà cô mà học tập, thái độ phải thế chứ! Đồng chí trẻ tuổi đúng là còn thiếu kinh nghiệm quá."
Dương Minh trưng ra bộ mặt như cán bộ đang đi vi hành, lên lớp dạy bảo Hạ Tuyết.
Cứ như thể đây không phải buổi lấy lời khai mà là anh đang phê bình nhân viên không bằng.
"Cậu... cứ đắc ý đi! Tí nữa thì đừng có mà khóc nhè nhé. Sắp thành kẻ giết người đến nơi rồi mà còn ngồi đấy mà hớn hở!"
Hạ Tuyết tức đến nổ đom đóm mắt.
"Thôi đi Hạ Tuyết, cô bớt lời lại. Cậu ta nói không sai đâu, tính khí thế này thì sau này sao làm việc độc lập được? Kiêng kị nhất khi thẩm vấn nghi phạm là tự mình nổi khùng trước, như thế không những chẳng hỏi han được gì mà còn khiến đối phương thêm kiêu ngạo."
Trần Phi nghiêm giọng nói:
"Với lại, cậu ta có phải kẻ giết người hay không, cô không quyết được, tôi cũng không quyết được, phải chờ tòa án định đoạt."
Hạ Tuyết bị Trần Phi chỉnh cho cứng họng.
Cô vừa tốt nghiệp học viện cảnh sát năm nay, đang thực tập ở đội hình sự, mới bị Dương Minh khích vài câu đã tức lộn ruột, quên sạch sành sanh những gì giáo quan dạy ở trường.
Được Trần Phi nhắc nhở, cô mới tỉnh người ra, lập tức ngậm miệng lại.
"Cậu Dương Minh, mời cậu tiếp tục."
Trần Phi lắc đầu.
Năm nào lứa mới về cũng vậy, y hệt mình ngày xưa.
Có điều sau nhiều năm lăn lộn, Trần Phi đã đạt đến trình độ vui buồn không lộ ra mặt.
"Ăn mì xong, bọn em chuẩn bị về thì đụng phải hai thằng cướp trên đường Vành Đai 4..."
Dương Minh bắt đầu thuật lại chi tiết sự việc.
"Gã đàn ông gầy gò mà cậu nhắc tới, khi chúng tôi đến nơi thì hắn đã tắt thở rồi. Sau khi đưa vào bệnh viện, pháp y xác nhận nguyên nhân tử vong là do xuất huyết phổi dẫn đến suy hô hấp."
Trần Phi đợi anh nói xong mới đột ngột tung ra "bom tấn".
"Cái gì? Ông chú nói... gã đó chết rồi á?"
Dương Minh giật bắn mình.
Anh không ngờ mình lại thực sự "tiễn" một mạng người đi thật.
"Đúng vậy. Hiện tại những gì cậu nói mới chỉ là lời khai một phía. Đồng bọn của gã gầy đó vẫn đang hôn mê, mọi chuyện phải đợi hắn tỉnh lại mới có kết luận cuối cùng."
Trần Phi nói.
"Hắn mà tỉnh lại thì chắc các chú cũng chẳng hỏi được gì đâu."
Dương Minh thở dài:
"Chính tay em nện cho hắn ngất xỉu đầu tiên mà."
"Chuyện đó cậu không phải lo. Bên kỹ thuật hình sự đang tiến hành dựng lại hiện trường vụ án rồi, kết quả sẽ sớm có thôi. Lúc đó cậu là phòng vệ chính đáng hay phòng vệ quá mức sẽ rõ như ban ngày."
Trần Phi trấn an.
Vừa lúc đó, một viên cảnh sát khác đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Trần Phi liền báo cáo:
"Đội trưởng Trần, gã nghi phạm còn lại tỉnh rồi, nhưng hắn nhất quyết không khai báo gì cả, cứ nằm trong bệnh viện giả ngơ, bảo là bị mất trí nhớ!"
"Cái gì?"
Trần Phi sững người.
Làm nghề bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên ông thấy có kẻ dùng cái cớ rẻ tiền này để thoát tội.
"Đội trưởng, giờ tính sao ạ? Không có bằng chứng, theo tình hình lúc đó thì cùng lắm hai thằng này chỉ bị khép vào tội gây rối trật tự công cộng... không định tội nặng được, kịch khung chắc chỉ tạm giam vài ngày..."
Viên cảnh sát vẻ mặt đầy vẻ khó xử.
Dương Minh cũng bắt đầu thấy "xoắn".
Thằng cha kia mà mất trí nhớ thật thì anh đúng là tình ngay lý gian, khó mà thoát tội giết người được!
"Hắn mất trí nhớ thật à?"
Trần Phi hỏi lại.
"Cái này em cũng không rõ, nhưng bác sĩ bảo đại não hắn không có tổn thương gì, về lý thuyết thì không thể mất trí nhớ được. Em đồ là hắn đang diễn kịch."
Viên cảnh sát nhận xét.
Trần Phi trầm tư suy nghĩ.
Nếu theo tình hình hiện tại, tội trạng của gã này thực sự không quá lớn, có khi còn chưa đến mức bị truy tố, vậy hắn mất công giả điên giả dại để làm gì?
"Chẳng lẽ hắn muốn che giấu điều gì đó? Nhưng đâu cần thiết, đây cũng đâu phải đại tội gì?"
Trần Phi tự lẩm bẩm một mình.
Che giấu?
Trong đầu Dương Minh bỗng linh quang nhất hiện.
Nếu một kẻ bỗng dưng mất trí nhớ, thì thứ mà hắn muốn người ta quên đi nhất là cái gì?
Liên tưởng đến mấy bộ tiểu thuyết mạng anh từng cày nát...
Đúng rồi, là thân phận!
Nếu một kẻ giả vờ mất trí nhớ, rất có khả năng hắn muốn người khác lờ đi cái quá khứ hoặc thân phận thật sự của mình.
"Đội trưởng Trần, em thấy cứ theo quy định về trật tự trị an mà nhốt hắn vài ngày đi ạ."
Viên cảnh sát kiến nghị.
"Chờ đã!"
Dương Minh đột ngột lên tiếng:
"Các chú đã kiểm tra nhân thân của hắn chưa?"
"Nhân thân? Kiểm tra để làm gì? Cậu không nghe người ta nói hắn mất trí nhớ à? Kiểm tra kiểu gì?"
Hạ Tuyết lại được đà lườm nguýt.
"Thì chụp ảnh hắn rồi đăng lên mạng hệ thống mà đối soát!"
Dương Minh nói.
"Cậu tưởng bọn tôi rảnh lắm hả? Chuyện cỏn con này mà cũng đòi nối mạng liên thông toàn quốc?"
Hạ Tuyết gắt lên.
"Không, Dương Minh nói đúng đấy. Các cậu mau chụp ảnh hai tên này đăng lên mạng, yêu cầu cơ quan công an các địa phương xác minh danh tính ngay lập tức."
Trần Phi như bừng tỉnh, gật đầu tán thành.
"Rõ, thưa đội trưởng."
Viên cảnh sát xoay người đi ra ngoài.
Trần Phi quay sang giơ ngón tay cái về phía Dương Minh:
"Khá lắm chàng trai, tôi bắt đầu thích cậu rồi đấy!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận