Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Rất Thuần Khiết, Rất Mập Mờ (Dịch)
  4. Chương 29: Nghi can giết người

Rất Thuần Khiết, Rất Mập Mờ (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 1347 chữ
  • 2026-03-10 22:52:50

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

"Bố, con thực sự là đi ăn với cô Oánh... à cô giáo Triệu mà!"

Dương Minh dứt khoát buông tay đang che mặt ra.

 Lúc này mặt anh đã bớt sưng, chỉ còn lại vài vết bầm tím, nếu không nhìn kỹ thì khó mà nhận ra – giống như Lâm Chỉ Vận lúc nãy chẳng hạn.

Thế nhưng dưới ánh đèn phòng khách sáng trưng thế này, chỉ cần để ý một chút là thấy ngay.

"Anh còn dám xạo hả? Thật là muốn làm tôi tăng xông mà! Thế cái mặt anh bị làm sao kia?"

Bố Dương kích động quát hỏi:

"Anh phạm lỗi không quan trọng, biết nhận lỗi là tốt rồi, đằng này anh lại còn dám cãi chày cãi cối với tôi!"

"Kìa mình, bớt nóng đã, có khi có hiểu lầm gì đó chăng!"

Mẹ Dương vội vàng nhảy vào can ngăn, tìm cách hạ hỏa.

"Hiểu lầm cái nỗi gì? Chẳng lẽ vết bầm trên mặt nó là do xe đụng chắc?"

Bố Dương cười lạnh một tiếng:

"Thằng ranh con, đừng tưởng tôi không biết gì. Lần trước tôi đã thấy nghi nghi rồi, cái xe đạp của anh tôi đã dắt ra tiệm cho thợ xem, người ta bảo đó không phải do xe tông mà là bị người ta đập phá. Thấy dạo này anh chăm chỉ học hành nên tôi mới giữ thể diện không bóc mẽ anh, ai dè anh hết lần này đến lần khác diễn kịch lừa tôi?"

Đến lúc này Dương Minh mới hiểu tại sao bố mình lại nổi trận lôi đình như vậy.

Té ra vụ lần trước đã bị "lộ tẩy" từ lâu!

Anh tặc lưỡi, quyết định không giấu giếm nữa, đem toàn bộ chuyện đụng độ đám cướp dọc đường kể lại một lượt cho bố mẹ nghe.

"Anh nói thật đấy chứ? Theo lời anh kể thì cả lần trước lẫn lần này anh đều đen đủi gặp cướp à? Trùng hợp dữ vậy sao? Tỉ lệ này của anh chắc cũng ngang ngửa trúng độc đắc rồi đấy nhỉ?"

Bố Dương rõ ràng là không tin nổi một người lại có thể bị cướp liên tùng tục hai lần như thế.

Dương Minh thầm nghĩ, tính chất của hai nhóm người đó hoàn toàn khác nhau, nhưng giờ cũng chẳng cách nào giải thích rõ được, đành gật đầu xác nhận:

"Sự thật đúng là như vậy mà bố."

"Anh tưởng tôi sẽ tin chắc? Anh đã 'vào vai' lừa tôi một lần rồi, giờ lại định lôi cái lý do sứt sẹo này ra để lấp liếm à?"

Sắc mặt bố Dương cực kỳ khó coi.

"À đúng rồi, con có số của cô giáo Triệu đây. Bố, nếu bố không tin thì cứ gọi cho cô mà đối soát!"

Dương Minh chợt nhớ ra Triệu Oánh chính là "phao cứu sinh" tốt nhất lúc này.

Bố Dương liếc nhìn mẹ Dương một cái, thấy bà gật đầu, ông mới quay lại bảo:

"Được rồi, thế anh gọi đi."

Dương Minh lấy cuốn sổ địa chỉ ra, tìm số di động của Triệu Oánh rồi bấm máy.

Sau một hồi nhạc chờ du dương, đầu dây bên kia vang lên giọng nói có phần ngái ngủ của cô:

"Alo, ai đấy ạ..."

"Chào cô, chị Oánh... à cô giáo Triệu, em là Dương Minh đây."

Anh gọi "chị Oánh" quen miệng rồi, suýt chút nữa thì "lỡ mồm" ngay trước mặt phụ huynh.

"Dương Minh? Muộn thế này rồi em gọi chị có việc gì? Không biết là người ta đang ngủ hả?"

Giọng Triệu Oánh nghe có vẻ đang rất "bốc hỏa" vì bị phá đám giấc nồng.

"Cô giáo Triệu ơi, mặt em đang bị thương, bố em cứ khăng khăng là em đi đánh nhau chứ không tin em gặp cướp, nên phiền cô giải thích giúp em một câu..."

Dương Minh còn chưa kịp dứt lời thì điện thoại đã bị bố giật phắt lấy.

"Chào cô giáo Triệu, tôi là phụ huynh của Dương Minh, chuyện là thế này..."

Sau khi cúp máy, vẻ mặt bố Dương mới giãn ra, nụ cười trở lại trên môi.

Ông vỗ vai Dương Minh:

"Đại Minh, bố trách lầm con rồi! Hóa ra là vậy, con làm tốt lắm. Giờ con đã là một đấng nam nhi rồi, cô Triệu dù là giáo viên nhưng cũng là phụ nữ, con đứng ra bảo vệ cô là chuyện nên làm, thậm chí là bắt buộc! Không hổ danh là con trai của Dương Đại Hải này!"

Biết rõ ngọn ngành, bố Dương vui vẻ hẳn lên, dặn dò Dương Minh đi ngủ sớm, mai ông sẽ đãi anh vài món "tủ".

Một đêm trôi qua yên bình.

Sáng sớm hôm sau, Dương Minh vừa đến trường đã thấy mấy anh cảnh sát đứng lù lù gần cổng, cô giáo Triệu Oánh cũng có mặt ở đó, cả nhóm đang trao đổi điều gì đó có vẻ khá căng thẳng.

"Chị Oánh, có chuyện gì thế ạ?"

Dương Minh tiến lại gần hỏi, anh không hiểu sao cảnh sát lại tìm đến trường gặp cô.

"Dương Minh, em đến đúng lúc lắm, các anh cảnh sát đây đang muốn tìm em đấy."

Triệu Oánh vừa thấy anh liền vẫy tay gọi rối rít.

"Cậu là Dương Minh?"

Người dẫn đầu toán cảnh sát lên tiếng hỏi.

"Vâng, các anh tìm tôi có việc gì không?"

Dương Minh thắc mắc.

Viên cảnh sát cầm đầu liếc nhìn đồng đội một cái rồi tuyên bố:

"Tôi là Trần Phi, Đội trưởng đội hình sự thành phố. Phiền cậu đi theo chúng tôi về đồn một chuyến!"

"Về đồn? Để làm gì cơ?"

Dương Minh nhíu mày suy nghĩ, dạo này mình đâu có gây ra vụ gì to tát đâu nhỉ?

"Các anh cảnh sát, chẳng phải lúc nãy các anh bảo chỉ đến để tìm hiểu tình hình thôi sao? Sao giờ lại đòi bắt người đi? Cậu ấy là học sinh của tôi, còn phải vào lớp làm bài nữa!"

Triệu Oánh thấy họ định áp giải Dương Minh đi thì lập tức tỏ thái độ không đồng ý.

"Dương Minh, cậu đang bị nghi ngờ có liên quan đến một vụ án mạng, bắt buộc phải về đồn để hợp tác điều tra!"

Trần Phi rút thẻ ngành ra quơ quơ trước mặt Dương Minh, giọng điệu cực kỳ nghiêm nghị.

"Tôi? Nghi can giết người?"

Dương Minh ngẩn tò te:

"Đùa à? Các anh có nhầm lẫn gì không đấy? Tôi giết ai cơ?"

"Nhầm hay không thì về đồn rồi sẽ rõ, giờ cậu có thanh minh cũng vô ích thôi!"

Trần Phi phất tay một cái, hai viên cảnh sát khác lập tức áp sát, mỗi người kẹp chặt một bên cánh tay của Dương Minh.

"Các người định làm gì đấy? Tôi là giáo viên của em ấy, tôi không cho phép các người đưa em ấy đi như thế!"

Những ngày qua gắn bó với Dương Minh đã khiến Triệu Oánh nảy sinh tình cảm nhất định, cô làm sao có thể để người ta tùy tiện bắt học trò mình đi được.

"Rất tiếc cô giáo Triệu, chúng tôi đang thi hành công vụ, mong cô đừng cản trở!"

Trần Phi lạnh lùng đáp.

"Chị Oánh, chị cứ vào trường trước đi, em đi với họ một chuyến cũng không sao đâu. Em chẳng làm gì sai cả, tin là họ sẽ sớm điều tra ra thôi!"

 Dương Minh thấy tình thế hôm nay là không đi không xong rồi, hơn nữa người ta còn mang cả lệnh triệu tập đến, nếu chống đối thì lại thành ra vi phạm pháp luật.

"Vậy em cẩn thận đấy, chị đi tìm hiệu trưởng ngay đây!"

Triệu Oánh gật đầu, lo lắng dặn dò.

Dương Minh gật đầu đáp lại, rồi quay sang nói với Trần Phi:

 "Bảo người của anh thả tôi ra đi, tôi tự khắc đi theo các anh."

Trần Phi nhìn thẳng vào mắt Dương Minh một lát rồi ra lệnh cho hai cấp dưới:

"Buông cậu ta ra."

Được tự do, Dương Minh lững thững theo sau Trần Phi lên xe cảnh sát.

Vừa đến trụ sở công an, Dương Minh lập tức bị đưa vào phòng thẩm vấn.

Một viên cảnh sát định lấy còng tay ra khóa anh lại, nhưng Trần Phi khẽ lắc đầu ngăn cản.

Trần Phi ngồi xuống bàn thẩm vấn đối diện với Dương Minh, bên cạnh ông là một nữ cảnh sát đang cầm cuốn sổ, tư thế sẵn sàng ghi chép.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top