Dương Minh bắt đầu thấy rạo rực trong lòng.
Suy cho cùng, anh cũng chỉ là một cậu thiếu niên đang tuổi dậy thì, làm gì đã có kinh nghiệm "chuyện ấy".
Nhìn cô nữ sinh thanh thuần trước mắt, anh không khỏi cảm thấy ngứa ngáy khó nhịn.
Lâm Chỉ Vận thấy Dương Minh có vẻ lưỡng lự thì biết anh đã dao động.
Cô chưa bao giờ làm chuyện này, hôm nay là lần đầu.
Dù là bị dồn vào đường cùng, nhưng con gái nhà ai chẳng muốn lần đầu của mình dành cho một người không quá đáng ghét.
Cô thấy Dương Minh trông cũng được, gương mặt khá điển trai, thay vì bán cho mấy gã bụng phệ, thà đưa cho anh còn hơn.
Nếu đứng đây không phải Lâm Chỉ Vận mà là một tay chuyên nghiệp, hẳn họ sẽ chẳng thèm liếc mắt nhìn Dương Minh lấy một cái.
Nhìn bộ đồ anh đang mặc chẳng có món nào giá trị, trông rõ là một tên nghèo rớt mồng tơi.
"Ba triệu, chỉ cần ba triệu thôi là được..."
Lâm Chỉ Vận thừa thắng xông lên, bồi thêm một câu.
"Cái gì?"
Ba triệu?
Mà còn là "chỉ cần"?
Dương Minh trợn tròn mắt.
Đây mà là đi bán à?
Có mà đi cướp thì có!
Dù Dương Minh chưa đi "check hàng" bao giờ nhưng giá thị trường thì anh cũng nắm được sơ sơ.
Hàng thường thường thì hai trăm, khá khẩm hơn thì cùng lắm là ba trăm.
Cái cô nàng này mở miệng ra là đòi ba triệu, dù có diễn sâu, diễn cho ra vẻ trong sáng đến đâu đi nữa thì cũng chẳng đáng cái giá đó!
"Tôi... tôi là lần đầu..."
Thấy vẻ mặt của Dương Minh, Lâm Chỉ Vận thoáng suy nghĩ là hiểu ngay lý do anh phản ứng như vậy.
Nhưng cô thấy ba triệu chẳng hề đắt chút nào, nếu không phải vì đường cùng, cô đời nào thèm làm cái việc này.
"Lần đầu? Ý cô là cô vẫn còn... 'zin'?"
Dương Minh liếc nhìn Lâm Chỉ Vận rồi hỏi.
Thời buổi này mấy em "phò non" giả nai để đào mỏ không thiếu, chẳng lẽ thấy mình trông giống lính mới nên định coi mình là gà để vặt lông?
Lâm Chỉ Vận thẹn thùng gật đầu.
Dương Minh nhìn chằm chằm vào mắt cô một hồi lâu rồi chậm rãi hỏi:
"Nếu là lần đầu, sao lại mang đi bán?"
Người ta nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, câu này chẳng sai chút nào.
Một người có thể diễn kịch qua hành động và biểu cảm, nhưng ánh mắt thì không biết nói dối.
Nói về khoản lừa người, Dương Minh có thể coi là bậc thầy.
Ngoại trừ bố mẹ là anh không dám lừa, còn với người ngoài thì anh nói dối không chớp mắt, chém gió thành bão, xuất khẩu thành chương.
Nhưng sau khi quan sát kỹ, anh nhận ra cô gái này không giống đang nói dối.
Trong mắt cô, anh đọc được sự trong trẻo pha lẫn một chút đắng cay và bất lực.
"Dùng tiền để cứu mạng."
Lâm Chỉ Vận không muốn kể quá nhiều về chuyện riêng.
Cô đã hạ quyết tâm rồi, chỉ làm chuyện này duy nhất một lần này thôi, nên cô không muốn ai có thể tìm ra mình nữa.
"Cứu mạng?"
Dương Minh nhìn cô một lượt, thấy cô tuy hơi gầy nhưng không có vẻ gì là mang trọng bệnh, anh không khỏi tò mò:
"Cô nói rõ chuyện là thế nào đi, tôi sẽ... mua."
Lâm Chỉ Vận hơi do dự.
Cô cũng đã dò hỏi trước, người ta đi ngủ với khách cùng lắm chỉ được ba năm trăm là kịch trần, ba triệu đúng là giá trên trời.
Nếu cô từ chối anh, chẳng biết có tìm được ai khác sẵn sàng chi ra số tiền đó không.
Thế là cô nghiến răng kể lại chuyện của mình:
"Bố tôi bị xe tông, tài xế bỏ chạy mất dạng. Tiền trong nhà đều đổ hết vào viện phí cho bố rồi nhưng vẫn không đủ. Phía bệnh viện bảo nếu ngày mai không nộp đủ ba triệu viện phí, họ sẽ dừng thuốc..."
Nói đoạn, nước mắt Lâm Chỉ Vận không kiềm được mà lã chã rơi.
Dương Minh nhìn cô.
Dù trong lòng rất muốn đưa cô gái này lên giường, nhưng anh biết nếu mình làm thật thì chẳng khác gì cầm thú.
Dương Minh tự nhận mình không phải người tốt lành gì, nhưng tuyệt đối không phải kẻ thừa nước đục thả câu.
"Haiz!"
Dương Minh thở dài một tiếng.
Cứ ngỡ hôm nay vớ được món hời, ai dè tiền trong túi chưa kịp ấm chỗ đã phải đưa đi rồi.
Dương Minh móc xấp tiền hơn bốn triệu vừa lột được từ gã "cò hương" ra, rút lại hai trăm ngàn vốn liếng của mình, còn lại nhét hết vào tay cô gái:
"Cầm lấy mà lo viện phí cho bố cô đi, mấy chỗ này sau này đừng có bén mảng đến nữa."
Lần này đến lượt Lâm Chỉ Vận ngây người. Nhìn bóng lưng Dương Minh dần đi xa, cô cảm thấy thật không thể tin nổi.
Người này cứ thế đưa một số tiền lớn cho cô rồi bỏ đi sao?
Mấy ngày qua cô đã nếm trải đủ sự lạnh lẽo của lòng người, họ hàng thân thích thấy nhà cô gặp nạn thì trốn biệt tăm, bệnh viện thì một xu cũng không cho khất, vậy mà một người xa lạ lại sẵn sàng cho cô nhiều tiền thế này?
Lâm Chỉ Vận nhìn qua xấp tiền trong tay, chắc chắn là hơn ba triệu.
"Tại sao anh ta đưa tiền rồi lại không cần mình nữa? Chẳng lẽ mình kém hấp dẫn đến thế sao?"
Cô chợt thấy có chút hụt hẫng, dù gì cô cũng là một trong những hoa khôi của trường, bình thường đám con trai theo đuổi xếp hàng dài cơ mà!
Nhưng vì tiền đã có trong tay, Lâm Chỉ Vận cũng chẳng tâm trí đâu mà nghĩ ngợi lung tung nữa.
Cô cất kỹ tiền rồi vội vàng chạy thẳng về phía bệnh viện.
……………
Dương Minh về đến nhà, không ngờ bố mẹ vẫn chưa ngủ mà đang ngồi ở phòng khách xem tivi chờ anh. Không muốn bố mẹ lo lắng, Dương Minh cúi mặt đi thật nhanh về phòng mình.
"Đại Minh, mời thầy giáo ăn cơm xong rồi à?"
Bố Dương hỏi.
"Ăn rồi ạ. À đúng rồi bố, tiền vẫn còn dư, mai con đưa lại cho bố."
Lúc này Dương Minh chỉ sợ bố phát hiện ra nửa khuôn mặt bị thương của mình nên muốn chuồn lẹ về phòng.
"Thôi không cần đâu, con cứ giữ lấy mà mua tài liệu ôn tập."
Bố Dương nói:
"Hiếm khi thấy con bắt đầu chú tâm vào việc học."
"Vâng, con cảm ơn bố. Con về phòng đây."
Dương Minh định "bôi mỡ vào chân" mà lách đi.
"Đợi đã, Đại Minh, mặt con bị làm sao thế?"
Mẹ Dương bất thình lù đứng dậy, bước đến trước mặt anh, kinh ngạc hỏi.
"Không... không có gì đâu... Bố mẹ, con buồn ngủ quá, con đi ngủ đây..."
Dương Minh theo bản năng lấy tay che mặt.
"Đứng lại! Quay mặt lại đây cho bố!"
Bố Dương bất ngờ quát lớn.
Dương Minh hết cách, đành phải run rẩy dừng bước và quay mặt lại.
Bố Dương chỉ nhìn một cái, sắc mặt lập tức tái xanh:
"Chuyện này là thế nào? Lại đi đánh lộn với người ta đúng không! Bố cứ tưởng dạo này con đã tu tính đổi nết, ai ngờ vẫn cái thói đấy! Thật là tức chết tôi mà!"
"Bố... con..."
Dương Minh định giải thích thì bị bố ngắt lời:
"Cái thằng nghịch tử này, nói mau, hôm nay con đi la cà ở đâu? Hay lắm, con dám lừa tiền bố bảo là mời thầy giáo ăn cơm, hóa lại là đi đàn đúm với lũ bạn xấu đúng không!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận