“Thôi mà, mấy vết thương vặt này đi bệnh viện làm gì cho tốn kém, qua nhà chị bôi tí thuốc là ổn ngay ấy mà! Oánh tỷ, chị không định... nghĩ bậy đấy chứ?”
Dương Minh gãi gãi đầu, cười hì hì đầy ẩn ý.
“Chị... chị nghĩ bậy cái gì chứ, không phải vì lo cho cậu sao!”
Triệu Oánh bị nói trúng tim đen, mặt đỏ bừng lên. May mà có bóng đêm che khuất nên cô cũng bớt phần ngượng ngùng.
Nhưng cô đâu biết rằng, mọi biểu cảm trên mặt mình đều bị Dương Minh thu hết vào tầm mắt!
Với hắn hiện giờ, việc nhìn thấu đêm đen chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.
"Bà chị này còn nhát gái gớm,"
Dương Minh thầm nghĩ nhưng cũng không buồn bóc mẽ.
Từ đây về đến căn phòng thuê của Triệu Oánh cũng có một đoạn khá xa.
Lúc đi cả hai nói cười rôm rả thì không sao, giờ vừa xảy ra chuyện xong nên chẳng ai còn tâm trí đâu mà tản bộ.
Triệu Oánh lại cuống lên vì vết thương của Dương Minh, thế là cô chạy vội ra đầu phố vẫy một chiếc taxi, cả hai cùng leo lên ghế sau.
“Này nhóc, mặt mũi làm sao mà thê thảm thế kia? Lại va chạm với thành phần bất hảo nào à?”
Bác tài liếc gương chiếu hậu nhìn Dương Minh rồi mới nổ máy.
“Vâng, đen thôi đỏ quên đi, vừa nãy em đụng phải mấy thằng cướp cạn.”
Dương Minh gật đầu đáp.
“Khu này an ninh hơi bị "khoai" đấy, tối tối tôi cũng chẳng dám lượn lách qua đây đâu. Vừa nãy là tiện đường trả khách, thấy hai người nhìn đúng kiểu đôi lứa xứng đôi nên mới dám dừng xe đón đấy. “
Bác tài lắc đầu cảm thán.
Người yêu á?
Dương Minh và Triệu Oánh liếc nhìn nhau.
Trong mắt Dương Minh không giấu nổi vẻ đắc ý, có một đại mỹ nữ như thế này bị nhầm là bạn gái thì cái tính sĩ diện của hắn được vỗ về cực kỳ.
Triệu Oánh biết hắn đang mang thương tích đầy mình nên cũng chẳng thèm chấp, chỉ khẽ lườm hắn một cái cháy mặt.
“Cô bé này, nhìn là biết cậu nhóc này yêu cô lắm đấy. Lúc gặp biến cố mà vẫn sẵn sàng đứng ra bảo kê cho bạn gái thế này là hiếm có khó tìm lắm đấy nhé! Cách đây mấy hôm tôi đọc báo thấy bảo có đôi kia bị trấn lột, thằng bồ không sủi tăm một lời, vắt chân lên cổ chạy trước bỏ lại bạn gái một mình, kết cục là cô bé tội nghiệp bị bọn khốn kia làm nhục.”
Bác tài thở dài:
“Thằng đó đúng là loại không ra gì, nhưng cái ngữ ấy tôi gặp nhiều rồi, đúng là "vợ chồng như chim chung rừng, lâm nạn mạnh ai nấy bay". Cô bé ạ, phải biết trân trọng hạnh phúc trước mắt nhé!”
Những lời tâm huyết của bác tài khiến Triệu Oánh ngượng chín cả người.
Nhớ lại hai lần Dương Minh ra tay cứu mình, trái tim cô không khỏi dao động.
Đúng vậy, phận đàn bà con gái, nếu thật sự có một người đàn ông đối xử với mình như thế thì cả đời này cũng đủ mãn nguyện rồi!
Ba cái lời đường mật hay thề non hẹn biển chỉ là những lời nói dối không màu, chỉ có hoạn nạn mới thấy chân tình.
Triệu Oánh bỗng cảm thấy Dương Minh là một người rất đáng để tin tưởng và gửi gắm, nghĩ đến việc mình từng hứa làm "vợ" hắn, cô bất giác nảy sinh chút mong chờ.
Nhưng rồi Triệu Oánh vội lắc đầu nguầy nguậy, mình đang nghĩ cái quái gì thế này?
Hắn là học sinh của mình, lại còn kém tuổi mình nữa.
Có lẽ chờ đến khi tốt nghiệp, hắn sẽ quên sạch mình là ai, còn những lời hôm nay chắc cũng chỉ coi như một câu đùa thôi!
Triệu Oánh im lặng, nhưng Dương Minh thì vẫn cứ tưng tửng:
“ Bác tài nói chí lý, bạn gái em trông "hút mắt" quá nên khổ thế đấy, chẳng giấu gì bác, đây đã là lần thứ hai rồi!”
“Con gái xinh thì không có tội, lỗi tại các em tối muộn còn ra ngoài làm gì.”
Bác tài nói tiếp:
“À, đây là danh thiếp của tôi, thấy cậu em cũng hợp cạ, sau này tối có đi đâu thì cứ nhấc máy gọi, tôi qua đón tận nơi. Bọn cướp có gấu đến mấy cũng chẳng dám húc nhau với ô tô đâu!”
Dương Minh nhận danh thiếp, trên đó ghi: Công ty Taxi Thuận Phát thành phố Tùng Giang, tài xế: Tôn Côn.
“Anh Tôn, thế thì cảm ơn anh quá, đúng là nhiều lúc buổi đêm khó bắt xe thật.”
Dương Minh cất kỹ danh thiếp rồi cám ơn.
“Anh em ngoài kia toàn gọi tôi là Côn ca, cậu cứ gọi thế cho gần gũi... Đến nơi rồi đấy, đúng chỗ này đúng không. “
Tôn Côn tấp xe vào cổng khu chung cư nhà Triệu Oánh.
“Hết bao nhiêu tiền hả anh?”
Dương Minh hôm nay vừa vớ được món hời nên chẳng mảy may quan tâm đến mấy đồng tiền lẻ này.
“ Để tôi trả cho.”
Triệu Oánh vừa nói vừa mở túi xách lấy ví.
“ Thôi bỏ đi, cũng chẳng xa mấy, chưa đầy hai cây số. Em dâu, mau đưa cậu em này vào nhà bôi thuốc đi. “
Tôn Côn xua tay, gạt đồng hồ tính tiền lên.
“Thế cảm ơn anh nhé, Côn ca.”
Dương Minh thấy Tôn Côn gọi cả "em dâu" ra rồi, biết ông anh này tính tình hào sảng nên không đẩy đưa thêm nữa:
“Côn ca, em là Dương Minh, học sinh trường Trung học số 4, lúc nào rảnh qua tìm em chơi!”
“ Duyệt luôn, phong cách của chú mày anh thích rồi đấy, hôm nào rảnh anh em mình làm vài ly!”
Tôn Côn hào hứng.
“Chốt kèo nhé, tửu lượng của em cũng không phải dạng vừa đâu!“
Dương Minh cười lớn.
Nghe đến hai chữ "uống rượu", Triệu Oánh khẽ nhíu mày.
Dương Minh dù sao cũng là học sinh của mình, nhưng lúc này trước mặt Tôn Côn cô đang đóng vai bạn gái hắn nên không tiện lên tiếng, chỉ đành tặng cho cái eo của Dương Minh một cú nhéo "đầy tình thương".
Cú nhéo khiến Dương Minh đau đến mức nhe răng trợn mắt.
Đợi Tôn Côn lái xe đi xa, hắn mới gào lên:
“Buông ra, chị là cua đấy à? Em đang là thương binh chị không thấy sao?”
Triệu Oánh nghe vậy thì vội buông tay, nhưng nghĩ lại thấy sai sai, Dương Minh bị thương ở mặt chứ có đau eo đâu, rõ ràng là mình lại bị hắn cho "ăn quả lừa" rồi.
Rút kinh nghiệm từ lần trước, lần này Triệu Oánh không trực tiếp mở khóa mà đứng ngoài gõ cửa.
Một lát sau, Dương Minh nghe thấy một giọng nữ rất êm tai phát ra, chắc chắn là của Vương Tiếu Yên – người ở cùng phòng với Triệu Oánh.
Nếu không phải đã tận mắt thấy cái hình xăm "hổ báo trường mẫu giáo" của cô nàng, thì chỉ nghe giọng nói trong trẻo như thiên sứ này, chắc chắn ai cũng nghĩ đây là một cô gái vô cùng thuần khiết.
“ Tiếu Yên, chị đây, mở cửa mau!”
Triệu Oánh gọi.
“Oánh tỷ à, sao chị không mang theo chìa khóa. “
Cửa vừa mở, Vương Tiếu Yên hiện ra với chiếc áo hai dây màu hồng bó sát, bên dưới chỉ độc một chiếc quần lót nhỏ màu vàng nhạt.
Cô nàng đưa tay lên miệng ngáp ngắn ngáp dài, mắt nhắm mắt mở lầm bầm:
“Chị ơi, em đang ngủ ngon mà chị lại gọi em dậy...”
Dương Minh nhìn cảnh tượng trước mắt mà máu trong người sôi lên sùng sục.
Thân hình nhỏ nhắn, tinh tế của Vương Tiếu Yên dưới lớp vải mỏng manh không những không bị che khuất mà trái lại còn phô diễn trọn vẹn những đường cong hoàn mỹ.
Điều chí mạng nhất chính là: "tiểu ma đầu" này hoàn toàn không mặc áo ngực, bên dưới lớp áo hai dây, hai "đỉnh núi" nhỏ xinh cứ thế lù lù hiện rõ mồn một.
Triệu Oánh lúc này mặt đen như nhọ nồi, hối hận không kịp.
Biết thế này thà tự mở khóa vào còn hơn.
Lần trước Vương Tiếu Yên đang tắm, dù Dương Minh có đi vào nhà vệ sinh nhưng bị lớp kính mờ ngăn cách nên chẳng thấy gì, lần này thì hay rồi, đúng là "xuân quang chợt hiện" toàn tập.
Đáng sợ nhất là Vương Tiếu Yên vẫn chưa nhận ra có một gã đàn ông đang đứng lù lù ngay trước mặt mình!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận