Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Rất Thuần Khiết, Rất Mập Mờ (Dịch)
  4. Chương 25: Hay là tôi làm vợ em nhé

Rất Thuần Khiết, Rất Mập Mờ (Dịch)

  • 2 lượt xem
  • 1270 chữ
  • 2026-03-10 22:37:23

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Gã đàn ông gầy như que củi ngẩn người.

 Thấy đồng bọn bị hạ đo ván chỉ trong hai nốt nhạc, gã vừa kinh ngạc vừa nóng máu:

"Thằng ranh, mày là dân ở đâu mà dám phá chuyện làm ăn của ông?"

Sau khi xử đẹp một tên, Dương Minh đã hoàn toàn tự tin.

Anh chẳng chút sợ hãi, liếc xéo gã gầy gò rồi thản nhiên nói:

 "Chính các người phá luật trước đấy chứ. Ban đầu cầm tiền rồi biến có phải êm đẹp không, nước sông không phạm nước giếng. Đằng này lại cứ thích ép tôi phải động chân động tay."

"Mẹ kiếp, khẩu khí lớn đấy! Để xem mày có bản lĩnh gì!"

Gã gầy gò tung một cú đá cực nhanh về phía Dương Minh.

Dương Minh giật mình.

Gã này trông như bộ xương khô mà ra đòn khá gắt, linh hoạt hơn hẳn tên cầm dao lúc nãy.

Xem ra cú đấm lúc nãy mình bị trúng không hoàn toàn là ngẫu nhiên.

Tuy đối thủ có tốc độ, nhưng Dương Minh cũng chẳng phải dạng vừa.

Anh từng kinh qua hàng chục trận hỗn chiến, kinh nghiệm đầy mình nên dễ dàng lách người né cú đá, sau đó thuận đà tung một đòn phản công.

Gã gầy gò nhanh chóng lùi lại, cú đá của Dương Minh hụt vào không trung!

Nhưng anh chẳng hề nao núng, vì cú đá đầu chỉ là mồi nhử, đòn hiểm thực sự nằm ở cú đá thứ hai nối tiếp ngay sau đó.

Đây là chiêu "tủ" của Dương Minh, vừa mới dùng để xử đẹp đám đệ tử của Kim Cương mấy hôm trước.

Gã gầy gò không biết chiêu này, thấy Dương Minh đá hụt thì đắc ý thả lỏng cảnh giác, nào ngờ cú đá thứ hai đã áp sát ngay trước ngực!

"Bốp!" một tiếng khô khốc.

Gã gầy gò trố mắt nhìn bàn chân của Dương Minh nện thẳng vào ngực mình.

Một cơn đau xé tâm can ập đến, gã ngã văng ra đất, mắt nổ đom đóm, cảm giác như lá phổi sắp nổ tung đến nơi...

Dương Minh chẳng thèm liếc gã thêm cái nào, vì anh thừa biết dưới "Dương gia thần cước", chẳng kẻ nào còn sức mà bò dậy.

Anh nhặt chiếc túi xách của Triệu Oánh lên, rồi tiến lại gần gã gầy gò, thọc tay vào túi áo gã lục lọi một hồi, lôi ra một xấp tiền dày, trong đó có cả tờ hai trăm tệ của anh lúc nãy.

Dương Minh ước chừng xấp này cũng phải ba bốn nghìn tệ.

Lúc đầu anh định chỉ lấy lại hai trăm của mình thôi, nhưng nghĩ lại loại tiền này chắc chắn là đồ bất chính do bọn chúng đi cướp giật mà có, nên anh tiện tay nhét luôn vào túi mình cho rảnh nợ.

Định quay lưng bỏ đi, nhưng nhìn gã gầy gò nằm đó, mũi miệng bắt đầu rỉ máu, Dương Minh bỗng thấy hơi lo.

 Cú đá dốc toàn lực lúc nãy của anh chắc cũng phải vài trăm ký, không chấn thương nội tạng mới là lạ.

Thấy gã trông héo hắt như cái xác không hồn, Dương Minh sợ gã "ngỏm" thật thì mình lại thành kẻ sát nhân.

Thế là anh chạy ra cây điện thoại công cộng bên đường, bấm 113 báo có hai người bị thương nằm lề đường.

Một lát sau, nghe thấy tiếng còi cảnh sát từ xa vọng lại, Dương Minh mới thầm nghĩ:

 "Mấy sếp làm việc cũng năng suất phết", rồi mới yên tâm rời đi.

Nhìn con phố vắng tênh phía trước, có lẽ Triệu Oánh đã chạy thoát từ lâu.

Dương Minh lắc đầu ngán ngẩm, đúng là đi cùng mỹ nhân chẳng bở bẫm gì, bị cướp liên tạch hai lần.

Dù lần đầu là do gã Ngô Trì Nhân hay Kim Cương bày trò, nhưng suy cho cùng, tất cả cũng tại Triệu Oánh quá xinh đẹp mà ra.

Đang dáo dác tìm người, Dương Minh bỗng thấy sau thùng rác phía trước có bóng người lấp ló.

Không lẽ trùng hợp thế?

Trông mình giống đại gia lắm hay sao mà lại bị phục kích tiếp?

Nhìn xuyên qua thùng rác, Dương Minh phì cười, hóa ra là Triệu Oánh!

Cô nàng đang khép nép thò đầu ra nhìn ngó một cách đầy cảnh giác.

Khoảng cách khá xa, Dương Minh nhìn rõ mồn một nhưng Triệu Oánh thì chỉ thấy lờ mờ.

Anh giơ túi xách lên vẫy vẫy vài cái ra hiệu đã an toàn.

Xác định "hết biến", Triệu Oánh mới chạy thục mạng đến bên cạnh Dương Minh, vừa vỗ vỗ lồng ngực phập phồng vừa thở hổn hển:

"Dọa chết chị rồi! Dương Minh, em không sao chứ?"

Nói đoạn, cô cuống quýt nắm lấy tay anh lo lắng hỏi han.

Dương Minh nhìn chằm chằm vào đôi gò bồng đảo đang phập phồng của Triệu Oánh, miệng lầm bầm:

"Để em vỗ hộ vài cái thì tốt biết mấy!"

Triệu Oánh không nghe rõ, trời tối cũng chẳng thấy biểu cảm của anh nên ngơ ngác hỏi:

"Em nói gì cơ?"

"Không có gì, chị Oánh này, nhìn xem embị hủy dung rồi, sau này không lấy được vợ thì tính sao?"

Dương Minh chỉ vào vết bầm trên mặt, đùa cợt.

Lần này anh chỉ trúng một đấm, nhẹ hơn lần trước nhiều, chẳng qua vết thương nằm ngay trên mặt nên trông hơi kinh dị thôi.

"Trời đất ơi!"

Triệu Oánh thấy nửa khuôn mặt Dương Minh sưng vù lên thì thốt lên kinh hãi:

"Sưng to thế này rồi mà còn tâm trí đùa giỡn nữa hả!"

"Đùa đâu mà đùa, emđang lo chuyện đại sự cả đời đây này! Người sống vì cái mặt, cây sống nhờ cái vỏ, mặt mũi thế này thì còn thiết gì đời nữa!"

 Thực tế vết thương này đối với Dương Minh chẳng bõ bèn gì, ngủ một giấc là xẹp ngay.

Hồi cấp hai đi đánh lộn, bị gạch táng vào đầu chảy máu ròng ròng là chuyện thường ngày ở huyện.

Tất nhiên đó là lúc anh mới vào nghề thôi, về sau toàn là anh táng người ta như thế.

"Dương Minh! Em nghiêm túc chút đi được không!"

Triệu Oánh hơi cáu:

"Chẳng phải tôi đã nói rồi sao, sau này tôi làm vợ em! Giờ mau đi bệnh viện thôi!"

Trong lúc nóng ruột, Triệu Oánh buột miệng nói luôn câu "sau này tôi làm vợ em".

Vừa dứt lời cô đã thấy hớ, ý cô là chỉ khi nào anh không lấy được vợ thôi, nhưng lời đã nói ra, giờ mà giải thích thêm thì lại thành ra diễn kịch, nhỡ Dương Minh nghĩ cô lừa gạt thì còn dở hơn.

Thấy Dương Minh không có biểu hiện gì đặc biệt, Triệu Oánh cứ ngỡ anh không để ý.

Nào ngờ, Dương Minh tuy điểm Văn lẹt đẹt nhưng trình độ ngôn ngữ thì chẳng kém ai.

Anh chỉ mù tịt về tác giả thơ hay chữ thông giả, chứ khoản bẻ chữ nghĩa thì anh thuộc hàng sư phụ, nếu không đã chẳng bao lần khiến Triệu Oánh cứng họng.

 Lúc này anh chỉ ước có cái máy ghi âm ở đây để lưu lại làm bằng chứng, thế là xong luôn chuyện chung thân đại sự!

Đâu ai biết rằng, trên đời này có bao nhiêu lời thề non hẹn biển rồi cũng theo thời gian mà tan thành mây khói.

"Thế chốt kèo nhé?"

Dương Minh cảm thấy Triệu Oánh không phải hạng người nói lời rồi nuốt lời.

"Chốt luôn, đi bệnh viện mau!"

Triệu Oánh đang cuống cuồng lo cho vết thương của anh nên chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều.

"Đi bệnh viện làm gì cho tốn tiền, về nhà chị đi."

Dương Minh gợi ý.

"Về nhà tôi? Về đấy làm gì?"

Triệu Oánh khựng lại.

Vừa mới hứa xong, không lẽ thằng nhóc này muốn mình thực hiện nghĩa vụ làm vợ luôn bây giờ đấy chứ?

Nghĩ đến đây, mặt cô nàng bỗng đỏ bừng lên như gấc chín.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top