“Thế à? Vậy thì cảm ơn ông nhé! Giờ tôi đi luôn đây!”
Dương Minh vừa dứt lời liền vỗ mạnh lên vai Vương Chí Đào hai cái.
Nhìn qua thì cứ ngỡ là cử chỉ thân thiện giữa bạn bè, nhưng thực chất cậu lại dồn lực rất mạnh.
Vương Chí Đào bị vỗ đến mức nhe răng trợn mắt vì đau.
Bình thường mà thế này chắc chắn hắn đã nổi khùng lên rồi, nhưng lúc này tâm trí hắn chỉ muốn tống khứ Dương Minh ra khỏi cổng trường càng sớm càng tốt, không muốn phát sinh thêm rắc rối nào khác.
Thế là, hắn đành phải trưng ra bộ mặt "tôi đang rất vui", nặn ra một nụ cười khổ:
“ Không có gì đâu!”
Dương Minh cười ha hả một tiếng rồi thong thả bước ra khỏi lớp.
Dương Minh vừa đi khỏi, điện thoại của Vương Chí Đào liền rung lên bần bật.
Hắn cầm lên liếc qua, sau đó ngẩng đầu nhìn quanh một lượt, thấy không ai chú ý mới dám nhấn nút nghe.
“Alo, anh Bưu à? Mọi người tới chưa?”
Vương Chí Đào đè thấp giọng, lấy tay che miệng thì thầm.
“Thiếu gia, xin lỗi cậu!”
A Bưu vừa bắt máy đã vội vàng tạ tội.
“Ý gì đây? Anh không tìm được người à?”
Vương Chí Đào nghe xong thấy khó hiểu vô cùng, không biết tại sao gã vừa nghe máy đã bắt đầu xin lỗi.
“Không phải thế đâu thiếu gia, thằng Dương Minh này không đơn giản đâu. Hai đứa nhóc con lang thang trong khu này mà tôi gọi tới, vừa thấy người cần xử là nó thì chẳng những không dám động thủ, mà còn cười nói hớn hở chào đón nữa chứ!”
A Bưu than thở.
“Sao lại có chuyện đó được!”
Vương Chí Đào ngẩn người:
“ Không đúng, anh có nhìn nhầm người không đấy?”
Vương Chí Đào sực nhớ ra Dương Minh vừa mới rời khỏi lớp mà!
“ Tuyệt đối không nhầm được đâu. Đúng rồi thiếu gia, sau đó Dương Minh lại quay ngược vào trường rồi, cậu phải cẩn thận đấy!”
A Bưu vẫn chưa biết là Vương Chí Đào đã chạm mặt Dương Minh.
“ Mẹ kiếp!”
Vương Chí Đào tức tối cúp máy.
Đến lúc này hắn mới phản ứng lại, rõ ràng khi nãy Dương Minh đã đoán ra kẻ đứng sau là hắn nên mới quay lại "dắt mũi" hắn một vố đau như vậy!
Nghĩ đến đây, Vương Chí Đào hận đến mức suýt chút nữa là đập nát cái điện thoại.
Nếu đã lật bài ngửa với nhau rồi thì hắn cũng chẳng sợ gì nữa.
Đánh trực diện không xong thì chuyển sang chơi ném đá giấu tay.
Hắn không tin Dương Minh có thể trốn được mãi!
………….
Dương Minh vừa huýt sáo vừa thong thả đi về nhà, đúng lúc đụng mặt Lý Đại Cương đang từ quán bi-a đi ra.
“Được đấy ông bạn!”
Câu nói đột ngột của Lý Đại Cương làm Dương Minh ngớ người.
“Được cái gì cơ?”
Dương Minh ngơ ngác như bò đội nón.
“ Xì, còn giả nai à? Dạo này thành tích của ông tăng vọt như diều gặp gió, cô giáo Triệu cứ khen ông suốt bên lớp tôi đấy. Đến cả "Lão Lý mặt sắt" vốn chẳng bao giờ biết cười cũng phải khen ông có tiến bộ!”
Lý Đại Cương nói.
"Lão Lý mặt sắt" chính là giáo viên chủ nhiệm của Dương Minh, dạy môn Sinh học.
Quanh năm suốt tháng lão chỉ có một bộ mặt lạnh như tiền nên mới có cái biệt danh đó.
Lớp 7 và lớp 8 là hai lớp đối khẩu nên đội ngũ giáo viên đều giống nhau.
Kể từ lần kiểm tra Sinh học trước, nhờ khả năng "quay cóp" thần sầu mà điểm số của Dương Minh lên như ngồi tên lửa, hiển nhiên trở thành tấm gương "vượt khó" điển hình trong mắt thầy cô.
“Chứ còn sao nữa, không nhìn xem tôi là ai à!”
Dương Minh mặt dày tự đắc.
“Có bí kíp gì không truyền cho anh em với?”
Lý Đại Cương hỏi.
“Thì cứ đọc sách thôi... Học hành làm gì có bí kíp nào...”
Dương Minh trả lời qua loa.
“Haizz! Đầu óc tôi chậm chạp lắm, bắt tôi học thà giết tôi đi còn hơn. Thôi kệ, tôi cứ tà tà hết cấp ba rồi kiếm cái việc gì đó mà làm vậy!”
Lý Đại Cương có chút thất vọng nói.
Nhìn bộ dạng của cậu bạn, Dương Minh suýt chút nữa đã lỡ miệng nói ra bí mật về cặp kính áp tròng.
Nhưng nghĩ lại thì, tuyệt đối không được!
Bí mật này không thể tiết lộ cho bất kỳ ai, nếu không sẽ tự rước lấy một đống phiền phức vào thân.
Cặp kính này hiện tại đối với Dương Minh chỉ là công cụ để gian lận thi cử, nhưng nếu rơi vào tay kẻ khác thì sao?
Nếu bị dùng vào việc phạm pháp...
Dương Minh không dám tưởng tượng tiếp.
May mà cái miệng cậu vẫn còn phanh kịp, nếu không có khi "bay màu" lúc nào không biết!
Nghĩ đến đây, Dương Minh không khỏi toát mồ hôi hột.
“Không sao, mỗi người một chí hướng. Nghề nào mà chẳng có trạng nguyên! Ông nhìn Từ Bằng xem, giờ sống khỏe re đấy thôi, khối ông sinh viên đại học còn chẳng kiếm tiền bằng nó đâu! “
Dương Minh an ủi.
“Cũng đúng! “
Lý Đại Cương vỗ vai Dương Minh:
“Cảm ơn ông nhé!”
Dương Minh cảm thấy hơi kỳ quặc, mình chỉ an ủi vài câu thôi mà, cảm ơn cái gì chứ?
Cậu đâu biết rằng sau khi nghe xong, Lý Đại Cương bỗng thấy thông suốt hẳn ra, mọi u ám đè nén trong lòng bấy lâu nay đều tan biến sạch sẽ.
“Chiều có qua chỗ Từ Bằng không?”
Lý Đại Cương hỏi.
“ Không đi đâu, từ giờ đến lúc thi đại học tôi phải tu chí thôi!”
Dương Minh cười đáp.
Nghĩ đến sự kỳ vọng mà Trần Mộng Nghiên và Triệu Oánh dành cho mình, khóe miệng Dương Minh khẽ nhếch lên.
………….
“Đại Minh này, dạo này nhìn bảng điểm con mang về, bố thấy con tiến bộ nhiều lắm.”
Bố Dương nhìn con trai đang ăn cơm ngồm ngoàm với ánh mắt đầy hiền từ, nói:
“Con tối nào cũng qua chỗ cô Triệu bổ túc môn Toán, bố với mẹ bàn với nhau rồi, hay là nhà mình qua thăm cô ấy chút, mua ít quà cáp biếu cô?”
“ Không cần đâu bố!”
Dương Minh nuốt vội miếng cơm rồi nói:
“Cô Triệu không phải kiểu người đó đâu!”
“Thế sao được, thành tích của con đi lên là nhờ công lao của cô giáo cả, mình không đi cảm ơn người ta sao mà coi được! “
Bố Dương lắc đầu.
“Thật sự không cần đâu ạ!”
Dương Minh định nói Triệu Oánh đã nhận cậu làm em kết nghĩa rồi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn thôi vì sợ bố lại nghĩ ngợi lung tung, cậu liền bảo:
“Bố ơi, để hôm nào con mời cô giáo đi ăn một bữa là được ạ!”
“Thế cũng được!”
Bố Dương gật đầu, rút từ ví ra một tờ một trăm nghìn đặt lên bàn, ngẫm nghĩ một hồi lại rút thêm tờ nữa.
Rồi ông đưa hai trăm nghìn đó cho Dương Minh dặn:
“ Nhớ tìm chỗ nào sang sang một chút nhé.”
………..
Buổi chiều hôm đó, Vương Chí Đào không còn gây khó dễ gì cho Dương Minh nữa. Hắn nhận ra dường như mình đã đánh giá thấp năng lực của đối phương.
Không phải hắn không muốn báo thù, mà là hắn đang chờ đợi một cơ hội chín muồi.
Lần dằn mặt hụt này cũng kích phát tính hung hiểm trong lòng Vương Chí Đào.
Hắn không muốn dùng mấy cái thủ đoạn rẻ tiền như thuê du côn nữa, vì biết đối với Dương Minh chẳng có tác dụng gì. Hắn đang chuẩn bị một đòn "chí mạng", nhổ tận gốc cái gai trong mắt này.
Tất nhiên, cái gọi là "chí mạng" không phải là giết người, hắn vẫn chưa đủ gan làm việc đó. Hắn chỉ muốn tìm ra một cách khiến Dương Minh phải thân bại danh liệt!
Chợt, Vương Chí Đào đang nhíu mày bỗng nở một nụ cười, một nụ cười lạnh thấu xương.
Dương Minh tuy biết kẻ đứng sau vụ buổi trưa là Vương Chí Đào nhưng vì không có bằng chứng xác thực, vả lại cậu cũng chẳng thèm để tâm đến hạng người đó!
Thế nhưng, Vương Chí Đào sau đó đã làm một việc khiến cậu vô cùng kinh ngạc!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận