“Anh Bưu, anh muốn tụi em xử thằng nào?”
Một gã tóc dài vứt điếu thuốc xuống đất, dùng chân di di dập tắt rồi hỏi.
“Tao cũng chưa gặp nó bao giờ, nhưng thiếu gia nhà tao đã gửi ảnh nó qua tin nhắn đa phương tiện cho tao rồi! Lát nữa tao đi nhận mặt trước, cứ nhìn tay tao làm hiệu, hễ tao vẫy tay là tụi bay lao vào ngay!”
A Bưu vừa nói vừa tiện tay đeo kính râm lên.
Gã là tài xế của Vương Chí Đào, thường xuyên lượn lờ trước cổng trường nên cũng không muốn để ai nhận ra mặt mình.
“Ok con gà đen!”
Gã tóc dài gật đầu cái rụp.
Gã tóc dài này chính là Trương Vũ Lượng, kẻ vừa bị Dương Minh cho ăn hành đến mức phải nhập viện đợt trước, mới được xuất viện cùng với thằng bạn tóc vàng cách đây ba ngày.
Tiền viện phí tốn một mớ, tiền tiêu vặt trong túi cũng cạn sạch nên đang lúc sầu đời thì Trương Bưu tìm đến, nhờ anh em gã đi chỉnh huấn một thằng học sinh.
Lại còn hứa xong việc sẽ cho một nghìn tệ tiền bồi dưỡng.
Trương Vũ Lượng nghe xong chẳng thèm suy nghĩ mà đồng ý luôn.
Xử một thằng nhóc học sinh thôi mà, có gì mà không làm được chứ!
“Mày là Dương Minh đúng không?”
Trương Bưu đối chiếu ảnh trong điện thoại, nhanh chóng tóm được Dương Minh giữa đám đông đang ùa ra khỏi cổng trường.
“Đúng là tôi, mà ông là vị nào?”
Dương Minh nhìn gã đeo kính râm trước mặt, bụng bảo dạ mình đâu có quen biết gì hạng người này.
“Mày là Dương Minh thì không nhầm đi đâu được rồi! Có người nhờ tao nhắn lại với mày một câu: Biết điều thì sống cho yên ổn chút, đừng có mà vênh cái mặt lên với đời!”
Trương Bưu nói xong liền vẫy tay về phía sau, ra hiệu cho nhóm Trương Vũ Lượng tiến lên.
Dương Minh nhìn Trương Bưu như nhìn một thằng dở hơi:
“Đầu ông có vấn đề à? Ông là cái thá gì chứ?”
Trương Bưu chẳng buồn chấp nhặt, gã lách người sang một bên, đứng chờ xem màn trình diễn "ăn tươi nuốt sống" của Trương Vũ Lượng.
“Đm nhà mày...”
Trương Vũ Lượng hùng hổ lao đến trước mặt Dương Minh, nhưng khi nhìn rõ gương mặt kẻ đối diện chính là "ông tổ" đã tiễn mình vào viện hôm trước, chữ "mày" đằng sau bỗng dưng nghẹn đắng ở cổ họng, không thốt ra lời.
Thằng tóc vàng đi sau lúc này cũng nhận ra "đối tượng" cần giáo huấn chính là Dương Minh.
Nhìn bộ dạng nó còn đau khổ hơn cả Trương Vũ Lượng.
Đi giáo huấn người ta á?
Không bị người ta đập cho thêm một trận nữa là đã phải thắp hương cảm ơn trời đất rồi!
Thằng tóc vàng run lẩy bẩy cầu xin:
“Anh Minh, là anh ạ... Hiểu lầm, tất cả là hiểu lầm thôi!”
“Phải rồi, là hiểu lầm thôi anh! Tụi em đang định đến tìm anh để xin lỗi chuyện hôm trước đây ạ!”
Trương Vũ Lượng phản ứng cũng nhanh không kém.
“Hình như không phải thế đâu nhỉ? Cái đại ca xã hội đeo kính râm kia vừa bảo tìm tụi bay đến để dạy bảo tôi một trận mà?”
Dương Minh nhếch môi cười nhạt.
“Làm gì có chuyện đó anh! Đm, ai dám động vào một sợi lông chân của anh Minh chứ, trừ phi thằng đó chán sống rồi!”
Trương Vũ Lượng vội vàng chữa cháy.
“Đúng thế ạ, em với anh Lượng... à không, em với thằng Lượng chỉ là đặc biệt ghé qua thăm anh thôi, tụi em vừa xuất viện là phi đến đây ngay này!”
Thằng tóc vàng phụ họa theo.
“Vừa ra viện? Tôi thấy hai đứa bay ở trong đó chưa đủ lâu nên muốn vào nằm tiếp đúng không?”
Dương Minh nheo mắt hỏi.
“Hì hì, không phải đâu anh. Thôi không có việc gì tụi em xin phép rút trước nhé, hôm nào rảnh tụi em mời anh Minh đi làm bữa cơm!”
Trương Vũ Lượng giờ chỉ muốn biến mất khỏi tầm mắt của "vị ôn thần" này càng nhanh càng tốt, tìm đại một lý do để chuồn thẳng.
“Này! Hai đứa bay làm cái quái gì mà lề mề thế? Xúc nó đi chứ!”
Trương Bưu đứng bên cạnh thấy hai đứa nói được vài câu đã định dông thẳng, bắt đầu cuống lên quát.
“Anh Bưu, một nghìn tệ đó tụi em không lấy nữa đâu, anh tìm cao nhân khác đi!”
Trương Vũ Lượng phẩy tay nói.
“Thế là thế nào? Hai đứa mày đã hứa rồi mà!”
Trương Bưu phát điên, gã đã vỗ ngực cam đoan với Vương Chí Đào xong xuôi, giờ hai thằng này dở quẻ giữa chừng thì gã biết ăn nói làm sao với thiếu gia!
“Đm, mày còn sủa câu nữa là bố mày xử luôn mày đấy!”
Thằng tóc vàng cũng nóng máu.
Nó sợ Dương Minh chứ có sợ gì hạng tài xế như Trương Bưu đâu mà gã phải tinh vi.
“Cái này...”
Trương Bưu cứng họng.
Đám cho vay nặng lãi hay du côn vặt này tuy chẳng có tài cán gì nhưng nếu dây vào chúng cũng phiền phức đủ đường.
Trương Bưu hằn học liếc Dương Minh một cái, hừ lạnh rồi hậm hực bỏ đi.
“Đợi đã!”
Thấy Trương Vũ Lượng định chạy, Dương Minh lên tiếng gọi giật lại.
“Anh Minh, anh còn chỉ bảo gì nữa không ạ?”
Trương Vũ Lượng dù chẳng muốn tí nào nhưng vẫn phải miễn cưỡng quay đầu lại.
“Cái gã vừa nãy, cậu có quen không?”
Dương Minh hất hàm về phía bóng lưng Trương Bưu.
“Dạ? Gã đeo kính râm đó hả anh? Em không quen, lão ta thông qua một người bạn để tìm em, bảo tụi em giúp lão dạy dỗ một người... Tất nhiên rồi, nếu biết người đó là anh thì có đánh chết tụi em cũng không dám vác mặt đến đây đâu ạ!”
Trương Vũ Lượng khúm núm đáp.
“Thôi được rồi, tôi biết rồi, đi đi.”
Dương Minh xua tay.
Anh cũng chẳng muốn làm khó Trương Vũ Lượng làm gì, tính ra anh còn phải cảm ơn gã, nếu không có gã thì làm sao anh có được cặp kính áp tròng dị năng "hàng khủng" này chứ!
Dương Minh trầm ngâm suy nghĩ, rốt cuộc là kẻ nào muốn chơi đểu mình?
Nghĩ đi nghĩ lại, gần đây anh chỉ có thù oán với mỗi Trương Vũ Lượng, mà nhìn tình hình hôm nay thì rõ ràng không phải gã.
Vậy thì là ai?
Vương Chí Đào!
Trong đầu Dương Minh chợt hiện lên cái tên này.
Nhưng gã là học sinh mà, lẽ nào lại đi thuê người xã hội để xử lý bạn cùng lớp?
Nghe chừng có vẻ không hợp lý lắm, nhưng đời ai biết được chữ ngờ.
Mấy ngày nay mình cứ quấn quýt bên cạnh Trần Mộng Nghiên, nếu Vương Chí Đào ngứa mắt muốn tìm người dằn mặt mình thì cũng hoàn toàn có khả năng!
Nghĩ đến đây, Dương Minh quyết định đi kiểm chứng một chút.
Tất nhiên không phải hỏi thẳng thừng, mà là thăm dò từ phía sau.
Dương Minh quay lại lớp học.
Lúc này Vương Chí Đào đang bồn chồn cầm điện thoại chờ tin của Trương Bưu, bỗng thấy Dương Minh hiên ngang bước vào lớp như chưa có chuyện gì xảy ra, gã cứ ngỡ anh đổi ý không ra khỏi trường nữa nên bắt đầu sốt ruột.
Vương Chí Đào đã nắm rõ lịch sinh hoạt của Dương Minh, biết chắc trưa nào anh cũng về nhà ăn cơm nên mới bảo Trương Bưu chặn đường.
Thế quái nào hôm nay "con mồi" lại quay ngược trở lại!
“Lớp trưởng à, sao chưa đi ăn cơm đi?”
Dương Minh vừa vào lớp đã thấy biểu cảm "nắng mưa thất thường" của Vương Chí Đào đang dán chặt lên người mình, anh lờ mờ hiểu ra vấn đề nên chủ động tiến lại gần hỏi thăm.
“Tôi... tôi chưa đói. Dương Minh, không phải ngày nào cậu cũng về nhà ăn cơm sao? Sao giờ lại quay lại rồi?”
Vương Chí Đào cứ đinh ninh Dương Minh giờ này đang bị ăn đòn tơi tả ngoài kia, thấy anh xuất hiện lành lặn, gã cuống quá hóa dại, buột miệng hỏi luôn.
Dương Minh nghe câu này xong thì trong lòng đã chắc chắn đến tám chín phần.
Quả nhiên thằng nhóc này có vấn đề!
“À, hôm nay nhà tôi không có ai nên tôi không về nữa.”
Dương Minh bịa đại một lý do.
“Hả? Không về nữa á?”
Vương Chí Đào ngẩn người, Trương Bưu và đám kia vẫn đang chực sẵn ở cổng trường mà!
“Sao, bộ có vấn đề gì à?”
Dương Minh cố ý hỏi vặn lại.
“Không... không có gì!”
Vương Chí Đào vội vàng lắc đầu:
“Vậy... tôi đi ăn cơm đây, chào cậu nhé.” Vương Chí Đào muốn nhanh chóng cắt đuôi Dương Minh để ra ngoài gọi điện cho Trương Bưu.
Ngờ đâu Dương Minh lại bồi thêm một câu:
“Nghe nói đối diện trường có quán bao tử gì đó ngon lắm, tôi định hỏi cậu xem tên nó là gì. Mà cậu đang vội thì thôi vậy, tôi xuống căng tin trường mua hộp cơm ăn tạm là được.”
Vương Chí Đào vừa bước được hai bước, nghe Dương Minh nói thế liền quay ngoắt lại, tỏ vẻ nhiệt tình đột xuất:
“Ấy, tôi cũng không vội lắm! Cơm căng tin trường mình tệ lắm, nghe bảo cơm toàn sạn là sạn thôi! Để tôi chỉ đường cho, cậu ra khỏi cổng trường, băng qua đường cái, thấy chỗ bán bạt che lớn là nó đấy, ngay bên cạnh là quán Đông Phương Bao Tử Vương, bánh bao nhân rau mầm ở đó đúng là đỉnh của chóp!”
Có vấn đề, chắc chắn là có vấn đề!
Vương Chí Đào từ bao giờ lại nhiệt tình với mình như vậy chứ!
Dương Minh lúc này đã khẳng định chắc nịch: Đám Trương Vũ Lượng mười mươi là do Vương Chí Đào thuê đến rồi!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận