“Đúng rồi Dương Minh, sau này cậu nên cẩn thận chút, đề phòng Kim Cương trả thù nhé!”
Triệu Oánh vừa dọn dẹp lại hộp cứu thương vừa đứng dậy định mang đi cất, đột nhiên khựng người lại như nhớ ra điều gì đó rồi nhắc nhở.
“Kim Cương? Sao lại phải cẩn thận với hắn?”
Dương Minh vờ như đang ngơ ngác hỏi lại.
Nhưng trong lòng anh chàng đang thầm đoán: chẳng lẽ Triệu Oánh đã nhìn thấu cái kịch bản dàn dựng đằng sau vụ việc tối nay rồi?
“Cũng không có gì, tôi chỉ đoán mò thôi, tóm lại là cậu cứ cẩn thận là hơn!”
Vì không chắc chắn nên Triệu Oánh nói có chút lập lờ.
Thực ra lúc nãy khi đối mặt với lũ cướp, cô đã thấy lấn cấn rồi, nhưng lúc đó chưa kịp nghĩ ra điểm bất thường nằm ở đâu.
Mãi đến lúc về nhà ngẫm kỹ lại mới thấy sai sai.
Khu nhà tập thể dành cho giáo viên nơi cô ở chỉ cách trường có vài trăm mét, con đường này vốn dĩ chỉ phục vụ cho cán bộ nhân viên trong trường, tức là ngoài những người đi làm hằng ngày thì chẳng còn ai qua lại cả.
Mà giờ này đã muộn thế này, gần như không thể có ai đi qua đây nữa.
Nếu lũ cướp đã có tâm tìm hiểu kỹ thì chắc chắn sẽ không chọn khung giờ này để ra tay!
Trừ khi bọn chúng là mấy gã nghiệp dư đi lạc rồi làm càn.
Quan trọng nhất là, gã lùn béo kia cứ mở mồm ra là nhắc đến “anh Cương” sai bảo.
“Anh Cương” là vị thần thánh phương nào?
Liệu có phải là Kim Cương không?
Cứ nghĩ đến Kim Cương là Triệu Oánh lại thấy khả năng này cực cao.
Chỉ có hắn mới biết tối nay cô ở lại phụ đạo cho học sinh nên về muộn mà mai phục sẵn ở đó!
Nhưng động cơ của hắn là gì?
Đoạn này thì Triệu Oánh lại chịu chết không nghĩ ra.
Cô vốn chẳng mấy khi đọc mấy cái truyện mạng nên làm sao mà liên tưởng đến cái bài “anh hùng cứu mỹ nhân” cổ lỗ sĩ ấy được!
Bởi vậy dù nghi ngờ nhưng không chắc chắn, Triệu Oánh cũng chẳng nói thêm với Dương Minh.
Còn Dương Minh thì trong lòng đã rõ như ban ngày, thấy cô không hỏi cũng chẳng dại gì mà khai ra, cả hai cứ thế “tình trong như đã, mặt ngoài còn e”, sự ăn ý ngày càng tăng lên rõ rệt.
Vương Tiếu Yên sau khi về phòng là lặn mất tăm, chẳng thấy ló mặt ra nữa.
Không biết là do bực mình hay xấu hổ, hay là đã đi ngủ rồi.
Dương Minh cũng không hỏi nhiều, rõ ràng là Triệu Oánh vẫn chưa biết “vụ va chạm” lúc nãy giữa hai người, nếu không cô đã sớm lôi anh ra hỏi tội rồi.
Xức thuốc xong, Dương Minh thấy thời gian cũng đã muộn.
Nếu cứ chèo kéo ở lại không đi, sợ là Triệu Oánh sẽ nghĩ anh đang có âm mưu gì đó.
Mà sự thực thì đúng là anh đang “âm mưu” thật, nhưng không thể để cho người ta nhìn thấu cái tâm ý đó được.
Thế là Dương Minh lên tiếng:
“Chị Oánh, cũng muộn rồi, em xin phép về trước đây!”
“Ừ, vậy cũng được. Lát nữa cậu đạp xe về thì nhớ chú ý an toàn, đừng có dừng lại giữa đường nhé!”
Triệu Oánh dặn dò.
“Em biết rồi.”
Dương Minh gật đầu nhưng trong bụng lại không mảy may để tâm.
Cái gã Kim Cương kia nếu muốn trả thù thì cũng phải xem hắn có đủ trình hay không đã.
※※※
“Cái gì cơ?”
Dương Minh nhìn cái chiếc xe đạp Phượng Hoàng "nồi đồng cối đá" giờ đã biến thành một đống sắt vụn mà tức đến dựng cả tóc gáy.
“Mẹ nó chứ!”
Dương Minh chửi thề một tiếng rõ to.
Khỏi phải bàn, dùng ngón chân cũng nghĩ ra được thủ phạm chính là Kim Cương và hai gã cướp “diễn viên quần chúng” lúc nãy!
Mẹ kiếp, đánh không lại mình nên quay sang chơi trò ném đá giấu tay hèn hạ thế này đây!
Dương Minh nhìn chằm chằm vào “xác” chiếc xe đạp mà thề độc: lần sau mà gặp lại mấy gã này, anh nhất định sẽ lôi bọn chúng ra mà cưỡi như cưỡi xe đạp!
Đúng là đen như cháy nhà, Dương Minh lủi thủi vác chiếc xe đạp đã nát bét về nhà.
Tại sao hỏng rồi mà còn vác về?
Đùa à, bán sắt vụn cũng được mười đồng đấy chứ!
Dương Minh đâu có thừa tiền mà vứt đi.
Dọc đường về, Dương Minh đảo mắt tìm kiếm nhưng không thấy bóng dáng hội Kim Cương đâu.
Xem ra sau khi “gây án” xong, bọn chúng đã chuồn sạch rồi.
Về đến nhà, bố mẹ Dương Minh cũng không lo lắng mấy vì trước đó anh đã báo là đi học thêm buổi tối.
Chiếc xe đạp bị hỏng, Dương Minh chẳng dám khai thật là do đánh nhau bị trả thù, thế là anh liền bốc phét một lý do: Tối nay đang đi trên đường thì đột nhiên có một chiếc xe tải nhỏ từ phía sau lao tới tông sầm vào mình.
May mà mạng lớn nên chỉ bị trầy da nhẹ, nhưng chiếc xe đạp thì coi như "đăng xuất" luôn.
Với lại vì trời tối quá, gã tài xế gây tai nạn đã bỏ trốn ngay lập tức. Tiện thể, cả cái việc kính áp tròng bị hỏng cũng có lý do để giải thích luôn.
Thấy vết bầm tím trên bụng Dương Minh, bố mẹ anh chẳng chút nghi ngờ.
Hai người chỉ biết thở dài ngao ngán, vừa rủa sả gã tài xế thất đức, vừa thấy may mắn vì con trai mình không sao.
Bố mẹ Dương Minh an ủi: đường xá giờ nguy hiểm quá, xe hỏng thì thôi cũng tốt, từ nay đừng đạp xe nữa. Dù sao trường cũng gần nhà, đi bộ cho nó lành.
Trong tuần đó, tối nào Dương Minh cũng sang chỗ Triệu Oánh để bổ túc môn Toán, Kim Cương cũng không thấy bén mảng tới quấy rối nữa.
Bài tập Triệu Oánh giao, phần lớn anh đều tự hoàn thành được, chỉ có mấy câu cực khó thì anh lại mang sang hỏi Trần Mộng Nghiên.
Mới đầu, Trần Mộng Nghiên còn hơi ngại ngùng, nhưng sau vài lần, cô thấy Dương Minh đúng là đi hỏi bài thật, hơn nữa mấy bài anh mang tới quả thực rất "khoai", không giống như cố tình mượn cớ để bắt chuyện.
Thấy Dương Minh hỏi bài rất có hệ thống, theo sát từng chương một, Trần Mộng Nghiên biết thời gian này anh đã bắt đầu thực sự nghiêm túc học hành.
Thế là cô cũng gạt bỏ vẻ giữ kẽ, lần nào cũng tận tình giảng giải cho anh cực kỳ chi tiết.
Dương Minh thì sướng rơn rồi.
Ban ngày có tiểu mỹ nhân giảng bài, buổi tối lại có đại mỹ nhân phụ đạo, đời hưởng thụ thế này chắc anh cũng viết được một cuốn truyện lấy tên là ‘Những người đẹp của tôi’ mất.
Thế nhưng có kẻ lại đang nổ mắt vì ghen, không ai khác chính là Vương Chí Đào.
Hắn nhìn thấy cô "vợ tương lai" mình đã nhắm sẵn mà hằng ngày cứ ngồi sát rạt bên thằng con trai khác giảng bài, máu nóng trong người cứ thế bốc lên hừng hực.
Lúc đầu, Vương Chí Đào nghĩ bụng, chắc Dương Minh chỉ muốn tìm đứa nào học giỏi để hỏi bài thôi, thế là hắn liền sai một gã đàn em trong hội học tốt của mình sang "hỗ trợ" Dương Minh.
Gã này vênh váo đi đến trước mặt Dương Minh, phán một câu xanh rờn:
“Sau này có bài nào không biết cứ hỏi trực tiếp tôi đây này! Không cần cảm ơn đâu nhé!”
Nói xong rồi quay về chỗ ngồi, chờ đợi Dương Minh qua cầu khẩn.
Chờ mãi chẳng thấy Dương Minh đâu, quay đầu lại nhìn thì thấy anh ta lại đang sáp lại gần Trần Mộng Nghiên rồi!
Gã đàn em tức tối quát lên:
“Dương Minh, tôi có lòng tốt muốn giảng bài cho cậu, sao cậu không qua đây?”
Dương Minh thèm vào mà nhìn gã, tiện mồm mắng luôn:
“Đồ dở hơi. Tưởng mình cũng là mỹ nhân như Nghiên Nghiên nhà tôi chắc!”
Trần Mộng Nghiên ngồi cạnh nghe thấy câu đó thì không giận, chỉ hơi lườm Dương Minh một cái rồi trách khéo:
“Dương Minh! Sao cậu lại tùy tiện mắng người ta thế, người ta cũng là có ý tốt mà!”
“Ý tốt cái nỗi gì? Rõ ràng là chó săn của Vương Chí Đào, thấy tôi cứ bám lấy cậu nên mới bày cái trò hèn này để tách tôi ra chứ gì!”
Dương Minh bĩu môi khinh bỉ.
Trần Mộng Nghiên thấy buồn cười, người ta dù có tách cậu ra thì cũng là để giảng bài cho cậu cơ mà, sao lại gọi là trò hèn được chứ!
Thấy Trần Mộng Nghiên im lặng, Dương Minh liền vờ như tổn thương sâu sắc, nói:
“Tôi biết rồi, chắc chắn cậu cũng chẳng thích thú gì việc tôi đến hỏi bài đâu. Nhìn cái bộ dạng của kẻ mà Vương Chí Đào tìm đến kìa, tôi mà sang hỏi bài, chắc chắn gã sẽ cố tình giảng sai cho tôi tịt luôn cho mà xem! Thôi bỏ đi, dù sao tôi cũng chẳng phải là cái giống sinh ra để học hành! Từ nay tôi không bám lấy cậu nữa là được chứ gì!”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận