Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Rất Thuần Khiết, Rất Mập Mờ (Dịch)
  4. Chương 15: Dương thị phi cước

Rất Thuần Khiết, Rất Mập Mờ (Dịch)

  • 4 lượt xem
  • 1367 chữ
  • 2026-03-10 22:02:32

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

"Mẹ kiếp! Tao xử đẹp mày!"

Tên lâu la số hai rõ ràng không phải hạng xoàng, gã trầm ổn hơn hẳn gã bù nhìn số một kia nhiều.

Gã một tay kéo tên số một lại, gằn giọng:

"Mày trông chừng con nhỏ đó, đừng để nó chạy mất, thằng nhãi này cứ để tao lo!"

Dứt lời, tên số hai bất ngờ nhảy tại chỗ hai cái, tay bẻ khớp ngón tay kêu răng rắc, ra bộ y hệt mấy tay đấm bốc chuyên nghiệp sắp lên sàn.

Nhìn động tác của gã khá chuẩn bài, ra dáng dân nhà nghề đấy chứ.

Vẻ mặt Dương Minh bắt đầu đanh lại.

Ban đầu anh vốn chẳng thèm để hai tên này vào mắt, nhưng giờ thì phải cẩn thận đối phó rồi.

Gã này rất có thể là bạn cũ của Kim Cương ở trường thể thao, giờ không chừng đang là vận động viên hay huấn luyện viên cho câu lạc bộ boxing nào đó.

Tên số hai đột ngột phát động tấn công, một cú đấm thẳng mặt nhắm tới Dương Minh.

Dương Minh không dám khinh suất, lập tức cúi thấp người né đòn.

Nhưng anh không ngờ gã này lại dùng chiêu hư thực, vừa thấy anh né, gã liền thu nắm đấm về cực nhanh, chuyển hướng nện thẳng vào bụng anh.

Dương Minh không kịp trở tay, lãnh trọn một đấm vào giữa bụng.

Một cơn đau thấu trời truyền đến, nhưng anh ngay cả một tiếng rên cũng không lọt ra.

Hừ, cũng thường thôi, so với "gậy sắt" thì còn kém xa!

Năm đó Dương Minh bị đám du côn ngoài xã hội quây đánh bằng gậy sắt mà vẫn còn đủ sức đứng dậy, tóm cổ tên đại ca bên đó đá cho một trận thừa sống thiếu chết, khiến cả lũ hồn xiêu phách lạc.

Chút thương tích lẻ tẻ này, Dương Minh thừa sức chịu được.

"Nhìn bộ dạng thì chắc là võ sĩ chuyên nghiệp nhỉ? Nhưng mà lực tay hơi yếu đấy!"

 Dương Minh cười khẩy:

"Thảo nào lại phải bỏ nghề đi làm cướp đường!"

Tên số hai thừa biết cú đấm của mình nặng đô đến mức nào, thấy Dương Minh vẫn tỉnh bơ như không thì không khỏi ngẩn người.

Gặp người khác bị gã đấm một cú thế này, không đau đến mức nôn thốc nôn tháo mới là lạ!

"Xong rồi chứ? Giờ đến lượt tôi nhé!"

Dương Minh chưa dứt lời đã lao tới, tung một cú đá thẳng vào ngực tên số hai.

Gã kia vội vàng ngả người ra sau để né, nhưng không ngờ hai chân Dương Minh lúc này đã rời khỏi mặt đất.

 Cú đá phía trên trượt qua, nhưng chân phía dưới lại "hạ cánh" chính xác vào ngay đáy quần của gã!

Chiêu "phi cước hai chân" này là Dương Minh luyện theo game Street Fighter năm xưa.

Tuy là kiểu tập tay ngang, chẳng có chút kỹ xảo hay bài bản gì nhưng sát thương thì lại cực kỳ bá đạo!

 Dương Minh tự đặt tên cho nó là "Dương thị phi cước".

Năm đó không biết bao nhiêu đối thủ đã phải gục ngã dưới đôi chân này của anh.

Chiêu này có một điểm yếu duy nhất: sau khi tung chiêu, cơ thể sẽ theo quán tính mà ngã ngồi xuống đất, nói trắng ra là "đập mông xuống sàn".

Nếu đá trúng đối thủ thì không sao, anh có thể tranh thủ lúc đối phương ôm đau mà bật dậy thật nhanh.

Nhưng nếu đá hụt, coi như toàn bộ sơ hở sẽ phô ra sạch bách.

Thế nên Dương Minh rất ít khi dùng chiêu này, trừ khi nắm chắc mười mươi.

Ví dụ như lúc nãy, với kiểu né của tên số hai thì có chạy đằng trời mới thoát được chiêu này, nên trong lúc cấp bách anh mới tung thêm cú đá thứ hai.

Sau khi tiếp đất bằng mông, Dương Minh nhanh chóng bật dậy.

Dù chỉ hở ra khoảng một hai giây, nhưng nếu để đối thủ chiếm được tiên cơ thì anh chỉ có nước ăn đòn đủ.

Nhưng rõ ràng là tên số hai bị thương không nhẹ, gã đang ôm khăng khăng "vùng kín" mà ngồi thụp xuống đất.

"Anh Cương ơi, cứu mạng!"

Tên số một thấy "vũ khí hạng nặng" của phe mình cũng bị hạ đo ván thì cuống cuồng gào lên.

"Chết tiệt!"

Kim Cương nấp sau thùng rác rủa thầm.

Gã không ngờ Dương Minh lại có thể "chó ngáp phải ruồi" mà hạ gục hai thằng bạn gã lôi tới.

Kim Cương không hề nghĩ là Dương Minh có thực lực, cú phi cước kia dưới mắt gã chẳng qua là đòn chí phèo lúc bí quá hóa liều thôi.

 Gã đâu biết để luyện được chiêu đó, Dương Minh đã phải khổ luyện ròng rã mấy tháng trời.

Nhưng điều khiến gã tức nổ đom đóm mắt chính là tên số một lại dám gọi thẳng tên gã ra!

Việc này đẩy Kim Cương vào thế tiến thoái lưỡng nan.

 Giờ mà lộ diện thì chẳng khác nào thừa nhận với Triệu Oánh là chuyện này do một tay gã dàn dựng.

Còn nếu không ra, thì coi như để thằng nhãi kia thoát một cách dễ dàng!

Cân nhắc thiệt hơn, Kim Cương quyết định không lộ mặt nữa, sau này tìm cơ hội khác xử lý nó sau!

Dương Minh thấy Kim Cương vẫn không chịu ra, liền liếc mắt về phía thùng rác, cười lạnh hai tiếng rồi nói với Triệu Oánh:

 "Chị Oánh, mình đi thôi!"

"Không cần báo cảnh sát sao em?"

Triệu Oánh thấy hai tên cướp đều bị Dương Minh hạ đo ván thì cũng bớt sợ hãi hơn hẳn.

"Khỏi đi chị, báo cảnh sát rồi mình lại phải ngồi đây canh chừng tụi nó. Chứ mình mà đi, tụi nó chắc chắn không ngồi yên chờ cảnh sát tới hốt đâu!"

Dương Minh thực ra là ngại phiền phức, khó khăn lắm mới có cơ hội ở riêng với cô giáo xinh đẹp, anh không muốn phải chôn chân ở đồn cảnh sát làm tường trình đâu.

"Cũng đúng!"

Triệu Oánh suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

Cô thấy mình cũng chưa chịu thiệt thòi gì nên thôi, bỏ qua cho rảnh nợ.

Hai người đi tới dưới chân tòa nhà cư xá của trường, Triệu Oánh nói:

"Dương Minh, em về đi, chị tự lên là được rồi!"

"Thế sao được! Lỡ lại gặp bọn cướp nữa thì tính sao!"

 Dương Minh thực ra là muốn lên nhà ngồi chơi một chút, chẳng qua là mượn cớ nói khéo thôi.

Đến lúc đưa người ta tới tận cửa nhà rồi, chẳng lẽ chị lại không mời em vào ngồi một lát sao?

Triệu Oánh nhìn cầu thang tối om, lại liên tưởng đến hai tên cướp hung hãn lúc nãy, tim cũng bắt đầu đập thình thịch vì sợ.

Thế là cô gật đầu:

"Vậy thì phiền em quá!"

"Em đã bảo rồi mà, hộ tống mỹ nhân về nhà là thiên chức của em!"

Dương Minh xung phong xông vào cầu thang trước.

Trước khi vào, anh còn đặc biệt "kiểm tra" một lượt từ tầng một đến tầng tám, đảm bảo không có bất kỳ sinh vật nào tồn tại.

Tất nhiên lời này không thể nói ra, không thì mất hết công lao.

Triệu Oánh đi sau lưng Dương Minh, đột nhiên cảm thấy khoảng cách giữa mình và cậu học sinh này dường như kéo lại gần hơn rất nhiều.

Người ta thường nói gian nan mới tỏ mặt anh hùng, xem ra đúng là vậy.

 Ít nhất lúc này, Triệu Oánh không còn coi Dương Minh là học sinh nữa, mà coi anh như một người bạn, một người em trai.

"Được rồi, tới nhà chị rồi!"

 Thấy đã đến tầng mình ở mà Dương Minh vẫn định đi tiếp, Triệu Oánh vội gọi giật lại.

"Ơ? Tới rồi ạ?"

Dương Minh không ngờ Triệu Oánh lại ở ngay tầng hai!

Anh còn chưa kịp thể hiện gì nhiều mà đã tới nơi mất rồi.

"Ừ!"

Triệu Oánh gật đầu, lấy chìa khóa trong túi xách ra mở cửa.

Thấy Triệu Oánh không có ý định mời mình vào nhà ngồi chơi, Dương Minh cuống cả kê.

 Mắt thấy cửa đã mở, cô đang định vẫy tay chào tạm biệt, Dương Minh liền nảy ra một ý hay:

"Chị Oánh, nhà chị có nhà vệ sinh không? Em... em nhịn không nổi nữa rồi!"

Dứt lời, Dương Minh không đợi Triệu Oánh kịp phản ứng đã lách người qua cô chui tọt vào trong nhà, phi thẳng về hướng phòng vệ sinh.

-----

Triệu Oánh

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top