Lại thêm một gã "ruồi nhặng", đúng là quanh gái xinh chẳng bao giờ thiếu mấy loại này.
Thấy cô giáo mỹ nhân bị quấy rầy, Dương Minh cảm thấy hơi ngứa mắt, bèn tiến tới gõ cửa.
"Ai đấy!"
Gã đàn ông bên trong hỏi vọng ra.
"Em là học sinh của cô Triệu ạ."
Dương Minh trả lời.
"Cô Triệu không có nhà, về đi!"
Gã kia thiếu kiên nhẫn đáp.
Sư cha nhà nó, định lừa trẻ con đấy à?
Dương Minh chẳng thèm quan tâm gã có đồng ý hay không, vặn khóa cửa bước thẳng vào văn phòng.
Cửa không chốt trong nên mở từ ngoài rất dễ.
Gã đàn ông thấy Dương Minh dám tự tiện xông vào thì nổi trận lôi đình, chỉ tay vào mặt cậu quát:
"Cái thằng này hay nhỉ? Ai cho mày vào, cút ra ngoài ngay!"
Dương Minh liếc xéo gã một cái.
Gã này tầm hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, đầu chải ngôi lệch, mặt mày bóng lộn trông chẳng phải hạng tử tế gì, tay còn cầm một bó hồng.
Rõ ràng là Triệu Oánh không nhận hoa, mà phòng làm việc lại chẳng có lọ, gã đành phải ôm khư khư trên tay.
"Cô Triệu, em đến rồi đây!"
Dương Minh đi thẳng tới bàn làm việc của Triệu Oánh, coi gã đàn ông kia như không khí.
Gã kia tay trái ôm hoa, tay phải chỉ vào lối vào như một gã gác cổng, trông cực kỳ tấu hài.
"Mẹ kiếp, tao đang nói chuyện với mày đấy!"
Gã lập tức nổi khùng, lao tới gầm lên với Dương Minh.
"Cô Triệu, chúng ta bắt đầu được chưa ạ?"
Dương Minh mỉm cười nói với Triệu Oánh, trực tiếp biến gã bên cạnh thành người tàng hình.
"Thầy Kim, phiền thầy về cho, tôi phải phụ đạo cho học sinh rồi."
Triệu Oánh nhíu mày liếc nhìn gã đàn ông đang gào thét kia.
"Hừ!"
Kim Cương hậm hực ném bó hoa lên ghế sofa rồi vùng vằng bỏ ra ngoài.
"Hì hì, xem ra cô giáo Triệu của em rất hút khách nhỉ!"
Dương Minh cười nói:
"Đúng là vinh dự cho em khi được 'hẹn hò riêng' với cô nha!"
"Bớt cái miệng dẻo kẹo đi."
Thấy Kim Cương đã đi, Triệu Oánh thở phào một cái.
Mấy ngày nay gã Kim Cương này cứ bám riết lấy cô đòi hẹn hò, đúng là phiền đến phát điên.
"Gã đó cũng là giáo viên trường mình ạ?"
Dương Minh hỏi.
"Ừ, Kim Cương, dạy thể dục. Đúng rồi, sau này gặp lão thì né né ra một chút, cô sợ lão sẽ trả thù em đấy."
Triệu Oánh lên tiếng nhắc nhở.
"Trả thù em? Lão định tẩn em chắc?"
Dương Minh vẻ mặt chẳng chút quan tâm.
"Ừ, có khả năng đấy. Nói chung là em cứ cẩn thận đi, lão có tiền án rồi."
Triệu Oánh gật đầu nói.
"Tiền án? Không thể nào, thầy giáo đánh học sinh mà vẫn còn trụ lại được ở trường này á?"
Dương Minh hơi thắc mắc.
Thời buổi này báo chí ra rả chuyện giáo viên không được thân thể học sinh, gã này lại dám đi ngược chiều gió?
"Chuyện này khó nói lắm, em đừng hỏi nữa."
Triệu Oánh nói.
Dương Minh suy nghĩ một chút.
Kim Cương... hình như lão trưởng phòng giáo vụ cũng họ Kim, bọn họ có quan hệ gì chăng?
Khả năng cao là vậy rồi.
Nhưng mà cái gã Kim Cương Kim Gừng gì đó tốt nhất đừng có đụng vào cậu, không thì với cái thể hình đó, cậu đấm vài phát là nằm đo đất ngay.
Còn đặt tên là Kim Cương nữa chứ, trông như gã giặc lùn thì có!
"Thôi, không bàn chuyện đó nữa. Sau này mỗi ngày tan học em cứ đến đây, buổi tối về cùng cô, lão sẽ không dám làm gì em đâu!"
Triệu Oánh nói.
"Cái gì cơ?"
Dương Minh ngẩn người.
Cậu chẳng sợ gã họ Kim kia trả thù, nhưng được về cùng cô giáo xinh đẹp thì đúng là chuyện tốt từ trên trời rơi xuống, có ngu mới từ chối.
Thế là Dương Minh vội vàng gật đầu:
"Dạ được, quá tốt luôn ạ!"
Triệu Oánh thấy bộ dạng ngáo ngơ của cậu thì lườm một cái:
"Nói qua tình hình của em đi, để cô còn lên kế hoạch học tập cho 'đúng trọng tâm'!"
"Ờ... thực ra nói đơn giản thì kiến thức cấp ba của em cơ bản là bằng không. Mấy ngày nay em đang phải 'cày' lại từ đầu, em vừa xem xong chương một và chương hai môn Đại số rồi."
Dương Minh nói.
"Khá đấy, tốc độ ổn. Vậy thế này đi, ban ngày em tự xem sách, tối đến cô sẽ tóm tắt lại các điểm chính của mấy chương đó cho em, rồi giao thêm ít bài tập thực tế."
Triệu Oánh gật đầu, cầm cuốn Đại số tập một trên bàn lên.
"Chương một: Hàm số lũy thừa, hàm số mũ và hàm số logarit. Trọng tâm chương này gồm bất phương trình bậc hai, phép chiếu và hàm số..."
Triệu Oánh bắt đầu giảng giải cực kỳ nghiêm túc.
Lúc đầu, Dương Minh còn giữ thái độ "vừa học vừa chơi", nhưng thấy vẻ mặt tập trung của cô giáo, cậu cũng dần bị cuốn vào và bắt đầu ghi chép khí thế.
Dù lúc thi có thể "hack" bằng dị năng thật, nhưng kiến thức học được vẫn là của mình, biết đâu sau này lại có lúc dùng đến.
Đúng là nam nữ phối hợp thì làm việc không thấy mệt, Dương Minh còn chưa thấy gì mà loáng cái hai tiếng đồng hồ đã trôi qua.
Triệu Oánh nhấp một ngụm trà, liếc nhìn đồng hồ rồi nói: "Hôm nay đến đây thôi, mai đúng giờ nhé. Đây là đề kiểm tra lớp 10 cô tìm được, em mang về làm thử đi."
Nói xong, Triệu Oánh đưa tay vén nhẹ lọn tóc xõa trước trán.
Gương mặt thanh tú như tạc hiện ra trọn vẹn trước mắt Dương Minh khiến cậu có chút ngẩn ngơ.
Đúng là khuôn mặt thiên thần, thân hình ác quỷ mà!
Hèn gì gã Kim Cương kia cứ bám như đỉa, đến cậu nhìn còn muốn xỉu nữa là!
"Nhìn gì mà nhìn?"
Triệu Oánh chợt nhận ra Dương Minh có gì đó sai sai, thấy cậu cứ nhìn mình chằm chằm, cô liền đưa tay quơ quơ trước mắt cậu.
"Hả?"
Dương Minh lúc này mới bừng tỉnh khỏi cơn mê, nhưng "Dương Minh nhỏ" của cậu lại vì phản ứng sinh lý mà bắt đầu "dựng lều" mất rồi.
"Đi thôi, cô đưa em về."
Triệu Oánh đứng dậy, lấy túi xách từ trong tủ ra.
Quay đầu lại thấy Dương Minh vẫn ngồi im trên ghế không nhúc nhích, cô ngạc nhiên:
"Dương Minh, còn lề mề gì đấy, nhanh lên!"
Dương Minh bây giờ đúng là khổ mà không nói được.
Giờ mà đứng dậy thì cái "chỗ ấy" nó lộ chình ình ra ngay, chuyện xấu hổ thế này sao để cô Triệu thấy được.
Triệu Oánh nhìn Dương Minh, lại tưởng cái vẻ mặt ngượng nghịu của cậu là đang đau đớn ở đâu, bèn quan tâm hỏi:
"Dương Minh, em sao thế? Không khỏe à?"
"Không có, không có."
Dương Minh đành phải rón rén đứng dậy, hai chân bước chữ bát, mông hơi cong ra sau, cố gắng làm cho cái "lều" trông không quá lộ liễu.
Nhưng cậu càng làm thế, Triệu Oánh lại càng nghi hoặc.
Đôi mắt đẹp của cô quét qua quét lại trên người Dương Minh, đột nhiên nhìn thấy sự bất thường nơi chiếc quần của cậu, mặt cô lập tức đỏ bừng lên.
"Cái thằng Dương Minh chết tiệt này, em đang nghĩ cái gì đấy!"
Triệu Oánh vì muốn che giấu sự xấu hổ nên cố tình quát to lên:
"Tôi đã bảo sao em học không vào, hóa ra suốt ngày chỉ toàn nghĩ mấy chuyện bậy bạ!"
Dương Minh đang tìm cách giấu "tang chứng vật chứng", chẳng ngờ bị Triệu Oánh quát cho một tiếng, giật nảy mình một cái, cái "lều" đang dựng đứng lập tức "xì hơi" xẹp lép ngay tức khắc.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận