Sáng hôm sau tôi mới tỉnh giấc, nhìn đồng hồ đã 12 giờ trưa.
Chẳng rõ tại sao mình lại ngủ vùi lâu đến thế, khắp người rã rời không chút sức lực.
Vừa nhớ lại những thứ kinh hoàng đêm qua, tôi lập tức lao đến cửa sổ nhìn xuống dưới.
Khoảng sân dưới tòa chung cư, mấy thùng rác vẫn xếp ngay ngắn, mặt đất sạch sẽ tinh tươm, dường như chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
"Chẳng lẽ là mơ?"
Tôi lẩm bẩm một câu.
Định bụng đi làm nhưng nhớ lời bà lão mù dặn mấy ngày tới không được đi đâu, tôi bèn gọi điện xin nghỉ phép một tuần.
Thế nhưng kỳ lạ thay, suốt ba ngày liền chẳng có chuyện quái dị nào xảy đến.
Con quỷ ở nghĩa địa không tìm tôi, mà bọn Ngô Tiểu Lỵ, Lý Nam cũng bặt vô âm tín.
Lúc tôi đang ăn cơm thì điện thoại đổ chuông, là một số máy lạ.
"Thằng ranh, mau qua đây, lão già này với mụ vợ quyết định cứu mày một mạng."
Là giọng lão già thấp bé kia, tôi lập tức buông đũa.
"Vâng, cháu sang ngay đây."
"Cơ mà, tiền nong phí tổn thì..."
"Gì cũng được hết ạ!"
Tôi phi thẳng ra cửa.
Lúc này, tôi chỉ khao khát được quay lại cuộc sống bình thường, không muốn dây dưa thêm một phân một ly nào với những thứ tà môn ấy nữa.
Phố bói toán vẫn náo nhiệt như cũ.
Tôi thật sự ghen tỵ với những người kia, rõ ràng chưa từng thấy thứ gì tà tính mà vẫn cứ nô nức kéo đến đây cam tâm tình nguyện để người ta lừa tiền.
Trước đây tôi cũng nghĩ thế, nhưng giờ đây, tôi chỉ muốn được cứu mạng, dù có phải tán gia bại sản cũng chẳng từ.
Bước vào tiệm của bà mù và lão già, hai người đang ngồi bên bàn uống trà. Kỳ quái là trên bàn bày một cái chậu đồng đầy nước, giữa chậu chìm một đồng tiền xu.
Tôi vừa ngồi xuống, lão già đã lên tiếng:
"Ranh con, nghe cho kỹ. Mấy ngày nay ta với mụ vợ đã bàn bạc rất lâu, chỉ còn duy nhất một cách có thể cứu được mày."
Tôi gật đầu lia lịa đầy vẻ thành khẩn.
"Chao ôi, chàng trai trẻ, mệnh ngươi mang Thất Sát, lúc sinh ra lại đúng vào giờ Quỷ Môn quan mở lối. Lại đây."
Tôi run rẩy tiến tới.
Bà mù chìa tay ra, trong tay cầm một cây kim gút, đuôi kim buộc một sợi chỉ đỏ nối với một hình nhân giấy dán đầy những ký tự màu đỏ mà tôi không tài nào hiểu nổi.
"Đưa tay đây."
Tôi chìa tay ra, bà mù chộp lấy ngón tay giữa bên phải của tôi rồi đâm mạnh cây kim xuống.
Tôi đau điếng nhăn mặt, máu tươi nhỏ xuống cái chậu đồng đặt trên bàn.
Lão già bước ra cửa kéo sập cửa cuốn xuống.
Ánh sáng trong nhà bỗng chốc trở nên đỏ lờ mờ, ba bức tượng Tam Thanh trên bàn thờ trông càng thêm phần âm u, lạnh lẽo.
"Ông nó, thắp Tam Tinh Đăng lên."
Một lát sau, lão già bưng tới một ngọn đèn có hình thù quái dị như cành cây khô, ba điểm thắp lửa cao thấp không đều.
Ngay khoảnh khắc lão già đặt ngọn đèn xuống, bà mù bắt đầu lầm rầm tụng niệm.
Bà buông tay tôi ra, ném cây kim gút vào chậu nước.
Cây kim như có linh tính, không hề chìm xuống đáy mà cứ thế xoay vòng liên tục giữa mặt nước.
Tôi nhìn đến ngây người.
Máu của tôi nhỏ vào chậu không hề tan ra mà trái lại càng thêm đỏ thẫm, tựa như thứ mực tàu đặc quánh, cứ quanh quẩn, lượn lờ bên cạnh cây kim.
"Người có ba hồn bảy vía. Ba hồn gồm Thai Quang, Sảng Linh, U Tinh. Bảy vía gồm Thi Cẩu, Phục Thỉ, Tước Âm, Thôn Tặc, Phi Độc, Trừ Uế, Xú Phế. Còn cậu, hồn Thai Quang ngay từ lúc chào đời đã bị tử vật ám vào, bảy vía lại xung khắc với Thất Sát. Mệnh mang Thất Sát, lão thân sống cả đời này chưa từng thấy cái mệnh lý nào kinh khủng như vậy."
"Bà ơi, giờ phải làm sao ạ?"
Bà mù ngước đầu lên, đôi mắt mở trừng trừng.
Tôi sợ hãi lùi lại mấy bước, nhãn cầu bà ta trắng dã, nhìn phát khiếp.
"Cậu trẻ, lát nữa về nhà cứ làm theo lời ta. Có sống được hay không phải xem tạo hóa của cậu. Cây Thỉnh Linh Châm này, cầm lấy cho chắc."
Tôi thận trọng nhận lấy cây kim bà mù vừa vớt từ dưới nước lên, nhét vào túi áo.
"Chàng trai, sáng mai ta sẽ qua xem cậu. Nếu cậu có chết, ta sẽ giúp cậu siêu độ tử tế."
Lão già vỗ vai tôi, tôi chỉ biết nhìn lão bằng ánh mắt oán trách.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận