Chúng tôi đi vào cửa tiệm của bà lão mù.
Chính diện thờ Tam Thanh, bên trái là một tấm bát quái đồ lớn, bên phải phủ tấm vải đỏ đề đầy mật tự.
Giữa phòng kê một chiếc bàn tròn nhỏ, hai bên khám thờ treo hai bức rèm trắng và đen đối lập.
“Lão già, rót nước đi.”
Tôi ngồi xuống, bà lão mù ngồi đối diện rồi đưa cho tôi giấy bút.
“ Xin hỏi, bà bà tên là gì ạ?”
“Ha! Nhãi con, hạng người đầy mình uế khí như ngươi tốt nhất đừng nên biết tên của lão thái bà này, kẻo nhiễm phải thứ dơ bẩn đó thì khổ.”
Sau đó, tôi viết ra sinh thần bát tự của mình.
Hai người họ bắt đầu hì hục bấm toán.
Một hồi lâu sau mới kết thúc, cả hai đều thở dài lắc đầu.
“Hết cách cứu rồi phải không lão bà?”
“ Haiz, nghiệt chướng mà. Chàng trai, hôm nay là ngày 5 tháng 8, con chỉ còn lại 6 ngày thôi.”
Tôi định đem tất cả những chuyện quái dị xảy ra hơn một ngày qua kể cho họ nghe, nhưng cả hai đều xua tay, không muốn nghe thêm nửa lời.
“Cầu xin hai vị, hãy cứu con!”
Lão già đột nhiên đưa tay ra.
Tôi ngơ ngác nhìn lão, lão lại vẫy vẫy tay, rồi xoa xoa ngón cái vào ngón trỏ.
Tôi tưởng lão muốn bắt tay nên cũng đưa tay mình ra đặt lên tay lão.
“Tiền đâu? Ngươi làm cái gì thế hả? Không có tiền thì nói chuyện gì? Chúng ta đây là làm ăn kinh doanh đấy nhé!”
Tôi ngẩn người, vội vàng móc ví ra.
Lão già chẳng nói chẳng rằng, giật lấy cái ví, đếm xoành xoạch 800 tệ rồi nhét tọt vào túi áo.
“ Cởi áo ra, theo ta vào trong.”
Tôi lập tức làm theo không chút do dự.
“ Cởi hết ra!”
Lão già vừa nói vừa vén tấm rèm đen lên, bước vào trong.
Bên trong tối đen như hũ nút.
Một luồng huyết quang lóe lên, bốn phương tám hướng thờ chi chít bài vị. Có một chiếc giường nhỏ, tôi nằm ngửa lên đó theo yêu cầu.
Lão già cầm một cái đĩa nhỏ và một cây bút, miệng lầm rầm niệm chú.
Ngay sau đó, lão bắt đầu viết chữ lên người tôi.
Viết xong, lão cầm bút vẽ múa liên hồi giữa không trung, dáng vẻ như đang nhảy múa, trông cực kỳ nực cười.
Nhưng tôi chẳng thể cười nổi, lòng tôi đang nguội lạnh như tro tàn.
Sau khi xong xuôi, tôi bước ra ngoài.
“Bà bà, giờ thì không sao rồi chứ ạ?”
Bà lão mù lắc đầu:
“ Nhãi con, để lại số điện thoại và địa chỉ đi. Đến lúc đó, ta còn biết chỗ mà đến làm lễ cho con.”
“ Dạ?”
Lão già chỉ tay về phía cánh cửa phủ rèm trắng:
“ Đấy, thấy chưa? Đợi lúc ngươi sắp xong đời, ta sẽ ở trong căn phòng đó siêu độ cho ngươi thật tử tế.”
Lết cái thân xác rã rời về đến cửa nhà, lòng tôi nặng trĩu.
Lúc nãy tôi đã van nài hai người đó cứu mạng, nhưng dù tôi có cầu xin thế nào họ cũng chỉ lắc đầu.
Đặc biệt là lão già kia, lão khẳng định tôi chỉ còn sống được 6 ngày nữa.
Nhìn biển số nhà 410, tôi chần chừ mãi không dám tra chìa vào ổ.
Nhưng bà lão mù đã dặn phải về nhà, mấy đêm nay tuyệt đối không được đi đâu.
Lúc này đã là 11 giờ 58 phút đêm.
May mắn là trên đường về không gặp chuyện gì quái gở. Tôi phải đi bộ về vì trong túi không còn đồng tiền lẻ nào để bắt xe.
Thời gian từng nhịp trôi qua.
Cuối cùng tôi cũng lấy chìa khóa ra, nhưng "két" một tiếng, chưa kịp tra chìa thì cửa đã tự động mở toang.
Tôi há hốc mồm kinh ngạc.
Chẳng phải đã vẽ bùa chú trên người rồi sao, tại sao vẫn thế này?
Tôi run rẩy lùi lại từng bước.
“ Anh em, đừng sợ, vào đi.”
Phía sau, một bàn tay lạnh ngắt như băng đá đặt lên vai tôi.
Tôi mếu máo, bị con quỷ phía sau đẩy thẳng vào trong phòng.
Vào đến nơi, tôi đứng nép vào góc tường.
Sau một luồng lục quang le lói, con quỷ đêm qua lại ngồi chễm chệ trước mặt tôi.
May là đêm nay trông hắn không mấy đáng sợ, hình như tôi cũng bắt đầu quen dần rồi.
Trên tay con quỷ đang cầm chính cái ly mà sáng nay tôi đã vứt đi, bên trong pha trà nóng hổi, khói bốc nghi ngút.
Mắt tôi không ngừng liếc xuống ngực mình, nơi đã được vẽ bùa.
Hai tay tôi âm thầm đưa lên, chờ lúc con quỷ trước mặt vừa nhấp một ngụm trà, tôi liền mạnh bạo phanh áo ra, để lộ những dòng phù chú.
Con quỷ bật cười ha hả, hắn đứng dậy, lướt tới gần tôi.
“Anh em này, mấy cái bùa trên người cậu trông cũng... mang tính nghệ thuật đấy chứ.”
Nói đoạn, con quỷ đưa tay lên ngực tôi, lau nhẹ một cái.
Tôi trợn tròn mắt.
Lẽ nào tôi gặp phải bọn lừa đảo rồi?
Sao bùa chú lại không có chút tác dụng nào với con quỷ này?
“Vô ích thôi anh em. Thứ trò trẻ con này, đối phó với mấy con quỷ quắt queo thì được, chứ với tôi á... không có cửa đâu.”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận