Ngay khi cột đá xuất hiện, cái đầu khô héo kia há miệng, những sợi dây đỏ lòm như gân máu phun ra, trói chặt thân xác tôi vào cột.
"Lão Tứ, nhanh lên! Nếu để người của Nại Lạc hoặc Hoàng Tuyền đến thì phiền phức to rồi."
"Làm sao bây giờ? Ngươi mau giúp tôi với!"
Tôi cuống quýt, nhục thân là thứ duy nhất tôi quan tâm lúc này.
"Cứ nhìn đi thì biết."
Con quỷ bên cạnh hào hứng đáp.
Gã hắc y nhân rút ra những cây trường chùy (đinh dài), bắt đầu cắm quanh cột đá.
Thân xác tôi dường như cảm nhận được sự thống khổ, bắt đầu vùng vẫy dữ dội.
Hai gã hắc y nhân còn lại đã biến mất tăm hơi, chỉ còn kẻ này vẫn đang múa may điên cuồng.
"Địa khí bàng bạc thế này, chỉ dựa vào ba kẻ các ngươi mà đòi đối phó sao?"
Con quỷ kia chẳng biết đã trôi nổi lên phía trên cột đá tự bao giờ.
"Để ta giúp các ngươi một tay nhé!"
Hắn sà xuống, vươn tay cầm một khối vật chất đen kịt nhét vào miệng cái xác của tôi.
Ngay lập tức, cơ thể tôi trương phồng lên, những vết nứt trên da phát ra thứ ánh sáng nâu rực rỡ, trông như thể sắp nổ tung đến nơi.
Tôi lao tới: "Ngươi định làm gì cái xác của ta?"
Đột nhiên, thân xác tôi gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, thoát khỏi xiềng xích. Với cơ thể lực lưỡng và cánh tay thô bạo, nó bóp nghẹt đầu gã hắc y nhân, dằn mạnh xuống đất.
"Đoàng!"
Mặt đất lún xuống, gã hắc y nhân nằm bất động.
"Lão Tứ!"
Một tiếng gọi thảng thốt, một tên hắc y nhân khác xuất hiện, liều chết lao tới, cầm đinh dài đâm thẳng vào mặt cái xác của tôi.
"Đinh!"
Một tiếng động đanh gọn, cây đinh gãy làm đôi.
"Được rồi, chơi thế đủ rồi, đến lúc phải đi thôi, bro."
Trong lúc tôi còn đang ngẩn ngơ, con quỷ từ phía sau đẩy mạnh một cái, tống linh hồn tôi trở lại nhục thân.
Vừa mở mắt ra, tôi đã thấy tay hắn thọc vào miệng mình, móc ra thứ gì đó.
Cơ thể tôi như quả bóng xì hơi, dần trở lại bình thường.
Hai gã hắc y nhân nằm dưới đất chỉ còn thoi thóp.
Tôi bỏ chạy, vừa chạy vừa sờ soạng khắp người, may thay không có vết thương hay điều gì bất thường.
"Đứng lại!"
Phía sau truyền đến một tiếng quát, tôi ngoái đầu lại, thấy một sợi dây xích màu vàng đã quấn chặt lấy con quỷ kia, kéo ngược hắn về.
"Bro, cậu chạy trước đi!"
Tôi không kịp suy nghĩ nhiều, cắm đầu chạy tiếp.
Luyện Hồn Tỏa Mệnh Đài phía trước bắt đầu chìm dần xuống lòng đất.
Ngay khi tôi tưởng mọi chuyện đã kết thúc, Ngô Tiểu Lỵ đột ngột chắn ngang đường.
"Cô muốn làm gì?"
Tôi chưa kịp dứt lời, tay cô ta đã vươn tới.
"Thanh Nguyên, anh đừng hòng rời khỏi đây bình yên vô sự."
Tôi thét lên kinh hãi.
Tay cô ta xuyên thấu vào ngực tôi, từng chút một lôi linh hồn tôi ra ngoài.
"Đừng mà... làm ơn đừng..."
Linh hồn tôi bị cô ta rút sạch ra ngoài, đó chính là một trong ba hồn của tôi.
"Anh có biết đây là đâu không? Một khi đã vào đó, vĩnh viễn không có ngày trở lại."
Ngô Tiểu Lỵ túm lấy hồn tôi, tiến sát lại Luyện Hồn Tỏa Mệnh Đài.
Cơ thể tôi rã rời, ngã quỵ xuống đất, chỉ biết tuyệt vọng nhìn cô ta ném linh hồn mình vào trong đài tế.
"Không...!!!"
Ngô Tiểu Lỵ cười khanh khách, gương mặt vặn vẹo đến cực độ.
Tôi gào thét, lết về phía đó nhưng đài tế đã chìm hẳn xuống đất, không để lại dấu vết.
Tôi điên cuồng đấm xuống đất, đào bới trong đau đớn và phẫn uất.
"Tại sao?"
Tôi run rẩy hỏi.
Ngô Tiểu Lỵ ngồi xổm xuống, bóp chặt cằm tôi: "Thanh Nguyên, là ai đã hại tôi ra nông nỗi này, hả?"
Tôi ngơ ngác nhìn mặt đất.
Ngô Tiểu Lỵ vẫn đang cười điên dại thì đột nhiên cổ cô ta bị một bàn tay bóp chặt, nhấc bổng lên.
Là con quỷ đó!
"Đừng..."
Ngô Tiểu Lỵ run rẩy sợ hãi.
"Cút!"
Con quỷ gằn giọng, quăng cô ta ra xa rồi ngồi xuống cạnh tôi.
"Bro."
Tôi nhìn hắn trân trân, đầu óc trống rỗng.
"Sao, vẫn muốn đánh tiếp à?"
Tôi quay đầu lại, gã hắc y nhân cầm trượng dài đang hầm hầm sát khí đứng phía sau.
"Hừ, Ân Cừu, ngươi..."
"Xoẹt!"
Gã hắc y nhân chưa kịp nói hết câu thì một đạo kiếm quang xẹt qua, đầu hắn đã lìa khỏi cổ.
"Thệ Hạnh Tỷ Mộ, Thịnh Đĩnh Ngột Nhiên, Kim sinh Thủy, Quán Thiên Chi Hoa!"
Kèm theo một giọng nói cao vút, quanh thân con quỷ bỗng xuất hiện những đóa sen bạc rực rỡ.
"Tà ma ngoại đạo, dám ở đây làm loạn, chết đi!"
Ngay khi hoa sen bạc chạm vào con quỷ, cơ thể hắn như dòng nước tan chảy, trong phút chốc đã bốc hơi không còn dấu vết.
Tôi bàng hoàng nhìn người vừa xuất hiện.
Mây đen tan đi, ánh trăng rọi xuống gương mặt lạnh lùng của một nam nhân vận đại y xanh thẫm, tay đeo găng da, cầm một ống trúc nhỏ.
Hắn tiến lại gần, đặt tay lên đầu tôi: "Vô phương cứu chữa, để ta giúp ngươi giải thoát, nếu không sau này chỉ là một loại dày vò."
"Khoan đã!"
Một giọng nữ vang lên, một dải lụa trắng vút tới, quấn chặt lấy tay nam nhân kia.
tôi ngẩn người quay đầu lại... một mái tóc đen tuyền bay trong gió, đôi mắt sáng như sao, dung nhan thanh tú thoát tục, đẹp đến mức khiến ánh trăng cũng phải lu mờ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận