Tôi nhấp một ngụm nước.
"Này cậu trai, ta thấy cậu say quá rồi, cứ một mình gào thét điên cuồng, lão già này cũng chẳng dám lại gần kéo cậu về, mãi đến khi cậu lịm đi ta mới dám ra đưa cậu vào đây."
Lúc này tôi mới phát hiện, phía sau khung cửa sổ kia là cả một vùng mộ địa mênh mông bát ngát.
Tim tôi giật thót một cái, vội vàng đa tạ ông lão rồi rời khỏi nghĩa địa, bắt xe trở về thành phố.
Vừa mới đặt chân về đến nơi, điện thoại đã đổ chuông liên hồi.
Là mẹ của Ngô Tiểu Lỵ gọi tới.
Ban đầu tôi định không nghe, bà ấy vốn rất quý tôi vì thấy tôi hiền lành, lại biết vun vén gia đình, bà cho rằng con gái bà đi theo tôi sẽ không phải chịu khổ.
"Thanh Nguyên... Thanh Nguyên à..."
Vừa nhấc máy, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng khóc nức nở.
"Có chuyện gì vậy bác gái?"
"Tiểu Lỵ... Tiểu Lỵ bị tai nạn xe rồi..."
"Bác bình tĩnh đừng khóc, bác đang ở đâu, cháu đến ngay đây."
Tôi lại vội vã bắt xe đến nhà tang lễ.
Đầu óc lúc này rối như tơ vò, một nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây lấy tâm trí tôi.
Đến nơi, mẹ Ngô Tiểu Lỵ đã khóc đến chết đi sống lại bên trong. Sắc mặt tôi tái mét, lảo đảo chạy vào.
"Thanh Nguyên ơi, Tiểu Lỵ mất rồi, con bé bỏ bác mà đi thật rồi..."
Tim tôi hẫng đi một nhịp, nước mắt như chuỗi hạt đứt dây, cứ thế lã chã rơi xuống.
Tôi òa lên khóc nức nở.
Dẫu trước đó có xảy ra chuyện gì đi nữa, tôi vẫn còn yêu cô ấy rất nhiều. Vậy mà một người đang sống sờ sờ, nói đi là đi ngay được.
Khóc lóc một hồi lâu, tôi mới biết được đầu đuôi câu chuyện.
Ngô Tiểu Lỵ và Lý Nam đang lái xe đi ăn cơm thì gặp nạn. Chiếc xe tông trực diện vào cột điện, cả hai tử vong tại chỗ.
Sau đó, tôi đi nhìn Ngô Tiểu Lỵ lần cuối.
Gương mặt cô ấy đã biến dạng hoàn toàn, một bên nhãn cầu đã biến mất.
Lý Nam cũng chẳng khá hơn là bao, thi thể không còn toàn vẹn.
Với tâm trạng trĩu nặng, tôi xin nghỉ việc ở công ty.
Suốt cả ngày hôm ấy, tôi không ăn nổi lấy một hạt cơm, chỉ lặng lẽ ngồi trên giường trong căn phòng vắng, nước mắt âm thầm tuôn rơi.
Ánh trăng lạnh lẽo hắt qua khung cửa sổ, tôi vẫn ngồi đó bất động giữa bóng tối đặc quánh.
Đột nhiên, "rầm" một tiếng, cửa sổ bị một luồng gió mạnh thổi tung, chiếc giỏ rác bên cạnh bàn cũng bị gió lốc hất đổ lăn lóc dưới sàn.
tôi mệt mỏi đứng dậy định đóng cửa sổ.
Gió quá lớn khiến tôi không mở nổi mắt.
Tôi kéo mạnh cánh cửa lùa lại rồi quay bước vào trong.
Dưới chân bỗng vấp phải vật gì đó, hóa ra là cái giỏ rác, tôi không nghĩ ngợi nhiều mà cúi xuống dựng nó lên.
Tiếng nước nhỏ giọt "tí tách... tí tách" vang lên từ phía nhà vệ sinh, từng nhịp một như kích thích vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của tôi.
Cảm thấy phiền muộn, tôi bước vào nhà vệ sinh rồi bật đèn lên.
Nước nhỏ ra từ ống dẫn vòi sen, tôi vặn vài vòng, tiếng nước cuối cùng cũng tắt hẳn.
Lúc này, tôi vô tình nhìn vào gương.
Gương mặt tôi trắng bệch không chút huyết sắc, quầng thâm dưới mắt hiện rõ mồn một.
Đầu óc tôi toàn là hình ảnh của Ngô Tiểu Lỵ, không tự chủ được mà bắt đầu thất thần.
Ngay chính lúc ấy, trong gương đột ngột hiện lên gương mặt một người đàn ông trắng hếu, nụ cười nửa miệng quỷ dị.
Tôi hãi hùng thét lên một tiếng, vội vàng dụi mắt rồi quay đầu nhìn lại phía sau.
Chẳng có gì cả.
Có lẽ là do tôi ảo giác, nhưng gương mặt người đàn ông vừa xuất hiện kia, hình như tôi đã từng gặp ở đâu rồi, chỉ là nhất thời không tài nào nhớ nổi.
Tắt đèn nhà vệ sinh, tôi quay lại phòng ngủ, lại một lần nữa vấp phải cái giỏ rác.
Tâm trạng đang tồi tệ đến cực điểm, tôi theo bản năng vung chân đá văng cái giỏ rác ra xa.
Đầu óc mụ mị, tôi định bụng đi ngủ cho xong.
Thế nhưng, khi vừa ngồi xuống cạnh giường, đôi mắt tôi chợt trợn trừng kinh hãi.
Cái giỏ rác kia... đã lại nằm ngay ngắn bên cạnh bàn từ bao giờ.
Tôi chậm chạp đứng dậy, đầu óc vốn đang mê muội bỗng chốc tỉnh táo hẳn vì một luồng điện xẹt qua sống lưng.
Cửa sổ nhà tôi là loại cửa lùa, căn bản không thể nào bị gió thổi tung được.
Còn cái giỏ rác kia, nó từng bị gió thổi đổ, từng bị tôi vấp phải, thậm chí vừa bị tôi đá văng đi, vậy mà giờ đây nó lại nằm đúng vị trí cũ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Sống lưng lạnh toát, đêm nay sao mà tà môn đến thế?
Tôi vội vàng sờ soạn đến đầu giường, nhấn nút bật đèn.
Căn phòng sáng rực lên, nỗi sợ hãi trong lòng phần nào được xoa dịu.
Thế nhưng, thứ đặt trên bàn lúc này mới thật sự khiến tôi kinh hồn bạt vía.
Một tách trà đang tỏa khói nghi ngút, và vị trí chiếc ghế kia... trông cứ như đang có ai đó đang ngồi ở đấy vậy.
Tôi sợ đến mức ép chặt cả người vào tường.
Tôi tự trấn an mình chắc chắn là do tâm lý tác động, cả ngày hôm nay đầu óc mình đã không được tỉnh táo rồi.
Ngay khi tôi vừa tìm cách an ủi bản thân, ánh đèn trong phòng đột ngột phụt tắt.
Tôi lại một lần nữa rơi vào bóng tối mịt mùng.
"Người anh em, việc đã giúp ngươi làm xong xuôi cả rồi, thế nào? Có hài lòng không? Giờ đã đến lúc ngươi báo đáp ta chưa nhỉ?"
Một giọng nói trầm đục, mang theo hơi lạnh thấu xương truyền đến ngay trước mặt tôi.
Những mảnh ký ức vụn vỡ tại nghĩa địa đêm qua bắt đầu hiện về như một thước phim chậm, rõ mồn một trong tâm trí...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận