Gả cho loại lưu manh đó thì sau này làm gì có ngày khá lên được? Nghĩ đến đây, trong lòng Lý Tâm Nhu đã mở hội ăn mừng.
Khuôn mặt Lý Văn Thư sa sầm xuống.
"Chẳng có ai bắt nạt chị cả, chị cũng không bị ai nhục mạ, Tâm Nhu, sao em lại nói mấy lời kỳ quái này thế? Có phải em bị bệnh làm sốt hỏng não rồi không?"
Lý Văn Thư thể hiện sự bình tĩnh đến lạ kỳ khiến bố mẹ ngồi bên cạnh cũng bắt đầu sinh nghi.
Không xảy ra chuyện gì là tốt nhất, bằng không nếu thật sự bị bỏ thuốc rồi bị nhục mạ, chưa bàn đến chuyện truyền ra ngoài sẽ bị thiên hạ cười chê, cái chính là con gái người ta tuổi xuân phơi phới thế này coi như vứt đi rồi, thời buổi này làm gì có ai nghe qua loại chuyện kinh thiên động địa ấy.
"Tâm Nhu, chuyện này chắc chắn là có hiểu nhầm gì đó rồi, chị con đã bảo không sao thì chắc chắn là không sao."
Trương Mỹ Liên vừa nói vừa liếc mắt ra hiệu cho ả, bất luận sự thật ra sao, hiện tại có người ngoài ở đây, Lý Văn Thư lại nhất quyết phủ nhận, việc họ cần làm lúc này là phối hợp nhịp nhàng để khép lại câu chuyện.
Lý Tâm Nhu ngày thường lanh lợi là thế, lúc này lại giống như mù dở.
"Đang yên đang lành sao não con lại hỏng được? Chị ơi, có phải chị bị người ta đe dọa rồi không? Chúng nhục mạ chị, không cho chị nói ra ngoài đúng không? Chị đừng sợ, chúng ta đông người thế này, không sợ chúng đâu, chị cứ việc nói ra đi."
Nhìn khuôn mặt yếu đuối nhỏ nhắn trước mắt, Lý Văn Thư chỉ cảm thấy buồn nôn, nếu không phải vì cần giữ thiết lập nhân vật, cô thật sự muốn tung một đấm đập nát cái bản mặt giả tạo này ra.
Lý Văn Thư rặn ra vài giọt nước mắt, ánh mắt tội nghiệp quay sang nhìn bố mẹ.
"Bố, mẹ, em gái bị sao thế ạ? Sao tự dưng lại nói năng xàm xỡ thế? Đồ mấy gã lưu manh đưa con hoàn toàn không uống, con thấy có mùi lạ nên nhè ra rồi, sau đó con tiện thể dạo quanh vài vòng, sao em gái cứ khăng khăng bảo con bị người ta nhục mạ thế?"
Phía Lý Tâm Nhu không ai tận mắt chứng kiến Lý Văn Thư bị nhục mạ nên thiếu đi bằng chứng trực tiếp, giờ Lý Văn Thư đòn xóc hai đầu như vậy, ả nhất thời cũng nghẹn họng.
"Tâm Nhu? Có phải con lo quá hóa cuồng rồi không? Văn Thư hoàn toàn không sao cả, con còn ăn nói tào lao nữa người ta hiểu lầm thì tính thế nào?"
Lý Quốc Bang nhíu mày, tông giọng trở nên vô cùng nghiêm nghị.
Lý Tâm Nhu lúc này mới chợt bừng tỉnh, nếu mình còn tiếp tục bám riết lấy chuyện này, e rằng người trong nhà sẽ đánh giá lại mình mất.
Nhưng cứ thế mà tha cho Lý Văn Thư, trong lòng ả thật sự không đành lòng.
…….
Tôn Phi Phi đứng một bên thấy thế, liền chực thời cơ nhảy tót ra.
"Bác gái, không phải như thế đâu. Chúng cháu rõ ràng nhìn thấy mặt chị ta đỏ gay đỏ gắt, thở hồng hộc, chắc chắn là do chai nước ngọt đó gây ra rồi."
Nó sốt sắng muốn giúp Lý Tâm Nhu, nào ngờ lời mình nói ra lại hở lưng hở sườn đầy sơ hở.
Bố Lý là người thế nào cơ chứ, lập tức cất giọng lạnh ngắt vạch thòi ra ngay.
"Thế cơ à? Nếu các cháu đã nhìn thấy, sao lại không chịu giúp?"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận