"Ngày mai trẫm sẽ đi săn vào lúc sáng sớm. Bảo Nội cấm vệ chuẩn bị hành trang. Tiện thể nhắn với tỷ tỷ Nguyệt Thành cung là trẫm sẽ gặp tỷ ấy ở đó. Tỷ tỷ thật đáng thương, trẫm cần phải an ủi tỷ ấy. Ngươi sang Nội nhu tư, chọn lấy một bộ trang sức thật lộng lẫy để tối nay mang sang cho tỷ ấy. Tỷ tỷ cứ khóc mãi, làm trẫm đau lòng như cắt."
"Bẩm Điện hạ, chuyện Giản trạch đang làm cả cung đình rối loạn, Điện hạ lại định đi săn sao? Vương Đại phi điện hạ mà biết chắc chắn sẽ nổi lôi đình ạ."
Dù là lời của bậc chí tôn nhưng đây quả là việc trái với lẽ thường.
Trương nội quan vừa định lên tiếng can gián thì nhà vua đã trợn mắt, quát tháo ầm ĩ, dường như sắp vứt cả chiếc gối tựa vào người lão.
"Mặc kệ chứ! Dẫu sao cái sự náo loạn ngày hôm nay cũng là do Thái bà bà nhất quyết cố chấp mà ra. Tâm ý của trẫm đã định rồi. Nữ nhân nào làm Vương phi trẫm cũng chẳng màng! Dẫu sao cái danh Trung điện cũng chỉ là bù nhìn mà thôi. Trẫm chỉ cần có tỷ tỷ Nguyệt Thành cung là đủ, chẳng cần thêm ai khác. Hừ, trẫm đã bảo lui ra mà!! Cái tên Vô Chấn kia! Ngươi không biết bóp mạnh tay hơn à? Trẫm đã bảo là cưỡi ngựa nhiều nên chân bị tê cứng rồi cơ mà?"
"Nhưng sao Điện hạ lại cứ thích làm trò trên lưng ngựa như thế ạ? Nô tài cứ gọi là đứng tim mà chết mất thôi. Chạy trên đại lộ sao Điện hạ lại cứ phải bay qua đầu người ta làm gì? Nhỡ có sơ suất thì không chỉ ngọc thể của Điện hạ bị tổn thương, mà vị văn sĩ kia cũng gặp đại họa đấy ạ."
Vị nội quan trẻ đang bóp chân cho vua đánh bạo buông lời than vãn.
Thay vì trách mắng kẻ dưới lộng ngôn, nhà vua lại phá lên cười.
Gương mặt Ngài lúc này tràn đầy vẻ tinh nghịch như một đứa trẻ lên tám.
Vừa vuốt chòm râu ngắn, nhà vua vừa cười khẩy:
"Hừ, tại trẫm thấy ngứa mắt thôi! Nam nữ thụ thụ bất thân, thế mà một đôi nam thanh nữ tú lại ngang nhiên đi bên cạnh nhau, thật là chướng mắt. Sao, trẫm làm thế không được à? Đường trẫm mở, ngựa trẫm cưỡi, đứa nào dám ý kiến gì?"
"Ôi Điện hạ, lỡ ngọc thể có mệnh hệ gì! Đó mới là điều nô tài lo lắng ạ."
"Trẫm cưỡi ngựa chạy nhảy đã bao nhiêu năm rồi, làm sao mà sơ suất cho được. Hắc hắc. Ánh mắt đanh đá của con bé đó trẫm cứ thấy khó quên thế nào ấy. Nó dám trừng mắt nhìn trẫm, trông cũng ngang bướng ra phết đấy chứ. Hắc hắc... Ngày mai trẫm cũng sẽ làm như thế. Lần này thử ở phía Nam môn thông xem sao nhé?"
"Xin Điện hạ bớt giỡn cho! Điện hạ mà cứ làm thế, nhỡ ngựa quỵ chân thì ngọc thể sẽ gặp đại biến mất. Mỗi lần Điện hạ cưỡi ngựa là nô tài cứ gọi là run cầm cập, không dám mở mắt ra nhìn luôn ạ."
"Trẫm còn thú vui gì khác đâu? Không làm thế thì trẫm chết vì buồn chán mất. Đừng có nói nhảm nữa, bóp mạnh tay lên! Ngươi không được ăn cơm à? Sao cánh tay lại yếu ớt thế này?"
"Điện hạ thử bóp liên tục hai canh giờ xem, tay không bị chuột rút mới là lạ đấy ạ."
"Hừ, cái đồ kém cỏi! Cằm không mọc nổi râu nên sức lực cũng yếu đuối theo. Lui ra! Trẫm chuẩn bị ra triều sớm đây. Chuẩn bị y phục cho trẫm."
Nhà vua quát tháo một cách nóng nảy rồi vung chân đạp một cái vào vị nội quan vừa bóp chân cho mình.
Chẳng thèm đoái hoài đến kẻ vừa bị ngã lăn chiêng, Ngài bật dậy.
Những ngày qua, vì chuyện đại lễ không mong muốn mà tâm khí Ngài luôn bẳn gắt, vị nội quan bị đau cũng chẳng dám kêu ca nửa lời vì sợ đụng chạm đến cơn thịnh nộ của vua.
"Chỉnh đốn y quán cho trẫm."
"Tuân lệnh Điện hạ."
Với vóc dáng cao lớn tám thước, Ngài trút bỏ bộ đạo bào đang mặc như một công tử nhà lành, nghiêm nghị khoác lên mình Long bào và đội Dực thiện quan.
Vẻ tinh nghịch biến mất, chỉ còn lại một vị đế vương uy nghiêm như mãnh hổ, khí thế hiên ngang.
Ngài bước ra triều sớm, ngự trên long sàng.
Ánh mắt Ngài khi lắng nghe thuộc cấp tấu trình và đưa ra chỉ thị vô cùng sắc bén và thông tuệ.
Vầng trán cao rộng, sống mũi thẳng tắp, đôi lông mày kiếm dài sắc sảo tôn lên vẻ đẹp nam tính mạnh mẽ.
Đôi môi mỏng đỏ tươi như son vẽ nên một đường nét hoàn mỹ như ngọc tạc.
Quả thực là một bậc hân hân trượng phu, ngay cả sứ thần đại quốc cũng phải ca tụng vẻ đẹp của vị quốc vương trẻ tuổi xứ Đan Quốc (Dan-guk) là "Phan An Đông Quốc".
Thế nhưng, nét nhíu mày nóng nảy và tính khí thất thường ẩn hiện nơi chân mày hơi xếch chính là một vết tì nhỏ trên viên ngọc quý...
Năm nay Ngài mười chín tuổi. Húy là Quy (Kyu), tự là Húc Tế (Wook-je).
Ngài là dòng máu duy nhất còn sót lại của Tiên vương Trường Tổ, do Hy tần Hồng thị sinh hạ. Vừa sinh ra được trăm ngày đã được định là Nguyên tử, từ lúc chập chững biết đi đã được học đạo trị quốc và tiếp nhận sự giáo huấn quân vương.
Khác với Tiên vương vốn hiền đức, thông tuệ nhưng quanh năm bệnh tật, Ngài lại vô cùng tráng kiện, anh minh, chưa bao giờ đau ốm.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận