Hắn họ Lý, tên Tây Tựu, Tây Tựu trong Đông Thành Tây Tựu.
Lý Tây Tựu còn có một người anh ruột tên Uông Đông Thành.
Hai anh em một người theo họ cha là Uông, một người theo họ mẹ là Lý.
Đây có lẽ cũng là lý do từ nhỏ hắn đã có thể chơi thân với đứa trẻ hoang dã ven sông là Tần Mãn Giang.
Gia nghiệp các thứ đều giao cho đại ca – người thừa kế họ cha – quản lý. Còn hắn chủ yếu chịu trách nhiệm sống và tiêu tiền.
Chỉ người biết đủ mới xứng đáng có được hạnh phúc. Lý Tây Tựu rất biết đủ.
Thế nhưng, Lý Tây Tựu đã không còn đi học nữa.
Không phải hắn không thi đậu đại học. Hắn thậm chí còn thi đậu Đại học Phục Thành giống như Tần Mãn Giang.
Nhưng vừa mới vào trường năm nhất không lâu thì hắn đã bị đuổi học.
Nguyên nhân là một đêm nọ, khi hắn đang chạy bộ ở sân thể dục thì thấy một đám người đánh nhau bên ngoài chân tường. Nhất thời hứng thú, hắn liền trèo lên tường ngồi xem hóng chuyện.
Đang xem vui vẻ thì không biết ai tay ngứa đẩy hắn một cái, hoặc do mông hắn tự trượt. Hắn rơi từ trên tường xuống, vừa vặn rơi vào giữa hai nhóm người. Hai nhóm kia đang xô đẩy hăng say, thấy người lạ rơi xuống thì cho rằng hắn là người bên kia gọi đến, thế là cả đám cùng lao vào đánh hắn.
Phú nhị đại từ nhỏ ngoài học hành ra cái gì cũng làm, nào chịu thiệt thòi này?
Hắn đánh trả.
Cuối cùng cảnh sát đến kiểm tra vết thương, hai nhóm người kia căn bản không làm đối phương bị thương mấy.
Ngược lại là Lý Tây Tựu như thần binh thiên giáng, đánh bọn họ mặt mày bầm tím.
Chuyện này sau đó bị lấy làm điển hình. Anh trai Lý Tây Tựu vốn có thể dàn xếp, nhưng hắn tự mình không muốn đi học nữa, cứ thế dứt khoát rời khỏi Đại học Phục Thành.
Tóm lại, tiểu tử này vừa cao vừa đẹp trai lại có tiền, trừ cái khoản đầu óc không được tốt lắm, gần như chẳng có khuyết điểm gì.
Cũng hứa cái khoản đầu óc không được tốt lắm này lại là ưu điểm cũng không chừng.
Thế nhưng cho dù có nhớ mình đến mấy, gọi điện vào sáng sớm như vậy có phải hơi quá rồi không?
Tần Mãn Giang nhấn nút nghe:
“Sao vậy?”
Hắn vừa hỏi vừa nghi hoặc, trong miệng còn vương bọt kem đánh răng.
“Tần ca, ta đang xem phim đây!”
Giọng Lý Tây Tựu khá phấn khích.
Tần Mãn Giang liếc nhìn thời gian trên tivi. Sớm thế này đã xem phim rồi sao?
“Ồ, vậy thì sao?”
Tần Mãn Giang vừa đánh răng vừa thuận miệng hỏi.
“Bộ phim này thú vị quá, mọi người đều rất nhập tâm. Cô gái bên cạnh ta còn sợ đến phát khóc, thế mà mặt nàng ấy lại không trôi lớp trang điểm nhỉ? Rõ ràng là đã trang điểm trắng bệch như vậy.”
Lý Tây Tựu lẩm bẩm.
“Thế giới rộng lớn như vậy, có vài người vốn dĩ trắng đến mức phản quang, rất bình thường.”
Tần Mãn Giang dùng vai phải và má kẹp điện thoại, khó khăn lắm mới rảnh tay nặn dầu gội đầu ra.
Nói đến đây, Tần Mãn Giang ngẩn người. Rạp chiếu phim nào mà bảy giờ rưỡi sáng đã mở cửa? Hơn nữa từ câu “mọi người” của Lý Tây Tựu mà xem, khán giả lại còn không ít.
“Có lý,” Lý Tây Tựu dường như bị Tần Mãn Giang thuyết phục. Nhưng rất nhanh lại kinh ngạc thốt lên: “Oa! Tần ca! Có một lão ca vừa nãy còn ngồi ở hàng thứ hai, ta nói chuyện với ngươi một lát thôi mà đã ngồi xuống hàng trước mặt ta rồi, nhanh thật đó!”
“Thế giới rộng lớn như vậy, có vài người hành động nhanh là chuyện bình thường. Động tác của ngươi cũng không chậm đâu.”
Tần Mãn Giang nặn dầu gội lên đầu, vừa xoa vừa đáp.
“Cũng phải…”
Giọng Lý Tây Tựu dường như nhỏ đi một chút. Một lát sau, hắn mang theo chút nghi hoặc hỏi:
“Tần ca, lão ca hàng trước đột nhiên quay đầu lại nhìn ta. Có phải ta nói chuyện lớn tiếng quá nên bị hắn nghe thấy rồi không… Đầu hắn vặn lại mà thân thể không hề nhúc nhích chút nào, lợi hại thật đó…”
“Thế giới rộng lớn như vậy, có vài người cốt cách thanh kỳ cũng rất bình thường.”
Tần Mãn Giang vẫn không quá để tâm.
“Ngươi gọi điện cho ta vào sáng sớm tinh mơ sẽ không phải chỉ để nói với ta một câu rằng ngươi đang xem phim đấy chứ?”
“Hả?”
Giọng Lý Tây Tựu tràn đầy kinh ngạc.
“Sáng sớm tinh mơ gì chứ? Bây giờ không phải hơn mười giờ tối rồi sao? Ta nghĩ ngươi làm công việc bán thời gian gì cũng nên tan làm rồi, nên mới định xem phim đợi ngươi, rồi chúng ta đi ăn chút đồ ăn khuya.”
Động tác gội đầu của Tần Mãn Giang dừng lại. Thân thể hắn cứng đờ. Lúc này, trên tivi truyền ra bản tin rõ ràng:
“Rạng sáng đêm qua, tại số 36 Thiên Nam Lộ, thành phố ta, một rạp chiếu phim đã xảy ra hỏa hoạn. Hiện tại vẫn chưa phát hiện người sống sót, tình hình thương vong cụ thể vẫn đang được điều tra…”
Tần Mãn Giang theo bản năng nín thở. Hắn biết Lý Tây Tựu không phải là người thích đùa giỡn.
“Ngươi đang xem phim ở đâu?”
“Thiên Nam Lộ chứ!”
“Hôm nay là ngày mấy?”
“Hả?”
Giọng Lý Tây Tựu nghe có vẻ vô cùng khó hiểu.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận