Túm lại là, việc đầu tiên tôi làm là kiểm tra mớ đồ đạc trong hòm đồ.
[Vật phẩm]
Tiền mặt: 2000 Gold
Nguyên liệu: Thịt thỏ hoang x5, Da thỏ hoang x5
Trang bị: Bộ đồ dã ngoại, Quần áo thường, Ủng da, Dao găm, Bình thuốc tân thủ x10.
----
Nhìn lại bộ dạng mình lúc này: một chiếc áo Hoodie xám phối với quần Jean và... đôi dép lê thần thánh.
Kèo này mà đi lượn phố thì hơi dở hơi, nên tôi lôi ngay bộ đồ với đôi ủng trong hòm đồ ra thay.
Cái áo này vải hơi thô và cứng, nhưng bù lại cảm giác cực kỳ bền chắc.
Đôi ủng da thì vừa khít khìn khịt.
Trong mô tả ghi là "quần áo bình thường", chắc là mặc vào phố sẽ không bị dân tình soi mói như sinh vật lạ đâu nhỉ.
Trong bộ đồ dã ngoại có sẵn bình nước, tôi tiện tay dùng luôn Thủy Thuật đổ đầy bình để giải quyết cái họng đang khô như ngói.
Cảm giác sống lại rồi anh em ạ!
"Thôi, chuồn lẹ vào thành phố thôi. Chứ cứ đứng đực ra ở cái nơi lũ thỏ này thích là xông ra 'hỏi thăm' thế này thì không ổn tí nào."
Đi bộ khoảng ba mươi phút, tôi bắt đầu thấy một bức tường thành cao vút hiện ra ở phía xa.
Càng lại gần, tôi càng thấy rõ cái cổng thành to đùng cùng hai ông lính gác đang lăm lăm tay thương.
Nhìn mặt mũi họ nét nào ra nét nấy, sâu hoắm như người nước ngoài ấy.
"Cho kiểm tra căn cước!"
Nhờ có kỹ năng Ngôn ngữ tiêu chuẩn Razgrad World, tôi nghe hiểu tuốt tuột những gì họ nói.
"Sao thế? Không có giấy tờ à? Thế thì qua bên này."
Một ông lính dẫn tôi vào cái tòa nhà ngay cạnh cổng thành.
"Biết chữ không? Viết tên với quê quán vào đây."
Dứt lời, ông ấy chìa ra một cuốn sổ.
Lạ kỳ là tôi nhìn vào đống ký tự đó mà hiểu hết, tay cầm bút viết cũng mượt như máy.
Đúng là sức mạnh của kỹ năng có khác!
Tiếng Anh tôi học lẹt đẹt mãi không xong, thế mà giờ ngôn ngữ thế giới này với tôi cứ như tiếng mẹ đẻ, đọc viết nhoay nhoáy.
Còn về quê quán... thôi thì cứ khai địa chỉ nhà cũ ở Nhật Bản vậy.
"Yamano Masaru? Ơ kìa, cái địa danh này nghe lạ hoắc thế nhỉ?"
"À dạ... tại nó ở vùng sâu vùng xa ấy mà, hì hì."
Tôi cười trừ cho qua chuyện, ai ngờ ông ấy tin sái cổ.
Dễ lừa đến thế là cùng!
"Thế vào thành làm gì?"
"Dạ, tôi định ghé Hội Mạo Hiểm Giả ạ."
"À, thanh niên nông thôn lên thành phố lập nghiệp, muốn làm mạo hiểm giả chứ gì?"
Ông lính nhìn tôi từ đầu đến chân với ánh mắt đầy vẻ dò xét.
"Phí vào thành là 10 Gold. Chừng nào Hội cấp thẻ cho cậu thì sau này vào cửa miễn phí. Mà hỏi trước, cậu không có tiền án tiền sự gì đấy chứ?"
"Dạ đại ca yên tâm, em công dân lương thiện ạ."
Tôi mở Menu, lẩm bẩm trong đầu "10 Gold", lập tức mấy đồng xu hiện ra trên lòng bàn tay.
Nhìn như tiền đồng ấy.
Trên tay tôi có 10 đồng, vậy chi là 1 đồng tương đương 1 Gold nhỉ?
Tôi vừa đếm vừa đưa tiền cho ông lính.
"Được rồi, chào mừng cậu đến với thành phố Shiory. Qua cổng là thấy Hội ngay. Nhớ kỹ, cấm rút kiếm trong thành nhé, gây gổ bằng vũ khí hay ma pháp là ăn biên bản ngay đấy."
Phố xá ở đây xôm tụ phết.
Ngay gần cổng là mấy sạp hàng rong bán đồ ăn thức uống và mấy món đồ linh tinh lang tang chẳng biết là cái gì.
"Này cậu em, mua gì không? Thịt thỏ nướng vừa ra lò thơm phức đây, chỉ 1 Gold một xiên thôi!"
Nhắc mới nhớ, từ lúc rời nhà (ở Trái Đất) tới giờ tôi chưa bỏ cái gì vào bụng.
Tôi lôi 1 Gold ra làm một xiên thử xem sao.
Chà, mùi thơm nức mũi, thịt mềm quyện với vị muối đậm đà lan tỏa trong miệng.
Ngon tuyệt cú mèo!
Thế là tôi quất luôn thêm năm xiên nữa, vừa đi vừa gặm.
Ngôn ngữ thông suốt, đồ ăn lại hợp khẩu vị.
Nếu tính một xiên thịt 1 Gold là 100 Yên, thì 2000 Gold tôi đang có tương đương hẳn 20 vạn Yên cơ đấy.
Xem ra cuộc sống trước mắt cũng chưa đến nỗi nào.
Ăn xong đống thịt, tôi thấy một tòa nhà cực kỳ hoành tráng.
Biển hiệu ghi là "Hội Thương Nhân Shiory", ngay bên cạnh là "Hội Mạo Hiểm Giả".
Mấy ông vạm vỡ, nhìn mặt mũi có vẻ "hổ báo cáo chồn", trang bị đầy mình cứ ra vào nườm nượp.
Tôi đứng lóng ngóng ở cửa, đang phân vân có nên vào hay không thì bị một gã to con lườm cho cháy mặt.
Sợ quá, tôi quay xe đi thẳng luôn.
Thôi thì... để mai hãy tới Hội.
Giờ phải tìm chỗ ngủ đã.
Không sao, để mai rồi "all-in" nỗ lực một thể!
Tôi quay lại phố chính, hỏi ông chú bán thịt nướng xem có nhà trọ nào ổn không.
Ông ấy giới thiệu cho tôi quán "Hơi Thở Của Rồng", bảo là chỗ chuyên cho mạo hiểm giả.
Giá một đêm bao gồm bữa sáng là 20 Gold, đồ ăn ở đó nghe đâu cũng rẻ mà ngon lắm.
Thành phố này quy hoạch tốt thật sự, đường xá rõ ràng, thiết kế cực kỳ thân thiện với người mới lần đầu đến như tôi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận