Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Khoa Huyễn
  3. Nhân Sinh Hung Hãn (Dịch) (Đã Full)
  4. Chương 913: Tôi sẽ từ từ chơi cùng các người

Nhân Sinh Hung Hãn (Dịch) (Đã Full)

  • 3 lượt xem
  • 13205 chữ
  • 2026-07-22 20:23:12

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

“Lâm đại sư, hy vọng ngài có thể bình tĩnh một chút. Thật ra còn một chuyện, về phương diện tài liệu giảng dạy tôi đã tiến hành làm thí điểm mở rộng, không thể nào đột nhiên thu hồi lại được, các vị ở đây đều bị liên lụy đến. Có lẽ ngài cũng hiểu điểm mấu chốt trong đó.” Giáo sư Dương nói.

Chuyện này chính là tiền trảm hậu tấu, căn bản chưa từng thương lượng với Lâm Phàm. Bọn họ đã tiến hành làm thí điểm mở rộng, đồng thời còn cho thêm mười người vào danh sách ký tên đồng tác giả, nếu như thu hồi thì là một chuyện cười lớn.

Triệu Minh Thanh luôn không nói gì, bây giờ nghe được lời này ông ta không khỏi tức giận hét lên: “Các người đúng là kẻ cướp mà, vậy mà các người còn cố làm thí điểm mở rộng.”

Ông ta rất ghét hành vi này nhưng không ngờ đám người đó đã tiến hành làm thí điểm mở rộng rồi, đây chính là nước đổ khó hốt, khó mà thu hồi được.

Nếu người bên ngoài giới biết được, dư luận thật sự rất khủng khiếp.

Khi cơn giận đạt đến cảnh giới nhất định chính là bình tĩnh.

Hiện tại Lâm Phàm rất bình tĩnh: “Giáo sư Dương, các người chưa được sự đồng ý của tôi đã công bố tài liệu giảng dạy của tôi?”

Giáo sư Dương có chút lúng túng: “Lâm đại sư, tôi biết ngài rất tức giận nhưng ngài có điều kiện gì thì cứ nói, chúng tôi có thể đáp ứng ngài. Tất cả mọi người ở đây đã thảo luận rất nhiều lần về chuyện làm thí điểm mở rộng giáo trình của ngài rồi mới đưa ra quyết định, hy vọng ngài có thể tỉnh táo lại.”

“Chúng tôi có thể cho ngài nhiều đền bù tổn thất tốt hơn nữa, ví dụ như cho ngài vào hiệp hội sáng tác tài liệu chữa bệnh quốc tế hoặc là cho ngài mở tọa đàm y khoa toàn quốc, ngài sẽ có thể nổi tiếng trong giới chữa bệnh trong cả nước chỉ trong một thời gian ngắn...”

“Được rồi, câm miệng cho tôi, tôi cảm thấy hôm nay các ngươi đều là người già nên tôi không đánh các người, nếu các người trẻ hơn hai ba mươi tuổi thì hôm nay các người đều phải nằm bò rồi đó." Lâm Phàm không muốn nói gì nữa, lập tức chuẩn bị rời đi.

Thứ đồ gì thế này, mời đến đã không chào hỏi gì thì thôi, thế mà lại muốn ký tên đồng tác giả mười người bọn họ vào, con mẹ nó, đã vậy còn làm thí điểm mở rộng.

Người lãnh đạo vẫn luôn trốn đằng sau sân khấu, vẻ mặt mờ mịt, không ngờ đến tình huống lại biến thành như vậy.

Đây là không đàm phán được rồi.

“Các ông làm sao vậy, tôi mới đi ra ngoài một chuyến thôi, tại sao mọi người đã cãi nhau thế.” Ông ta đi từ trong hậu trường ra, nhất định phải đè sự việc này lại, nếu không chuyện này mà tuồn ra ngoài thì không xong.

Giáo sư Dương đứng sau Lâm Phàm khẽ gật đầu với người lãnh đạo, ý tứ rất rõ ràng, rất khó giải quyết và cần sự giúp đỡ của ông ta.

Lãnh đạo bộ giáo dục mỉm cười tiến lên, vỗ vỗ vai Lâm Phàm: "Lâm đại sư, làm sao vậy? Sao lại tức giận như thế, có gì có thể từ từ nói.”

Lâm Phàm liếc nhìn đối phương: “Có lẽ ông biết chuyện gì đang xảy ra mà."

Người lãnh đạo im lặng một lúc, sau đó gật đầu nói: “Tôi biết, tôi cũng không nói thêm gì nhưng hy vọng Lâm đại sư có thể nể mặt tôi một chút. Trong chuyện này coi như tất cả mọi người nợ ngài một phần ân tình, ngài cũng biết chuyện này...”

Lời còn chưa nói hết.

Lâm Phàm trực tiếp phất tay nói: “Đừng nói những thứ này, tôi là người chưa bao giờ cầu người khác nợ ân tình của tôi. Huống hồ chuyện tôi không đồng ý, bọn họ đừng mong làm được việc này chúng ta từ từ giải quyết đi."

Người lãnh đạo vội cản Lâm Phàm lại: “Lâm đại sư, hà tất phải làm mọi chuyện cứng nhắc như vậy? Nếu thật sự làm lớn chuyện, đối với giới y học cũng không có ích lợi gì. Đây đều là những giáo sư chuyên gia đức cao vọng trọng, làm vậy không phải đắc tội với người ta sao, sau này cũng không tốt cho ngài nên tôi hy vọng ngài có thể suy nghĩ kỹ một chút, chỉ là ký tên đồng tác giả thôi mà."

“Minh Thanh, chúng ta đi.” Lâm Phàm cũng không quay đầu lại rời đi.

Triệu Minh Thanh liếc nhìn mọi người rồi đi theo sau lưng hắn rời đi.

Sau khi người rời đi, những người có mặt ở hiện trường không khỏi tức giận.

“Cái quái gì vậy, hắn thật sự cho mình là ai...”

“Giáo sư Dương, hắn sẽ không đến thật sao.”

Trong lòng giáo sư Dương cũng không yên, nhưng người lãnh đạo lắc đầu: "Chắc sẽ không có chuyện gì, hắn là người thông minh và biết nên làm cái gì. Nếu làm lớn chuyện thì hắn sẽ là kẻ thù chung của tất cả mọi người, sau này nhất định không thể lặn lộn ở trong này được, về phần Triệu Minh Thanh kia, tôi sẽ đánh động một chút ông ta hẳn sẽ hiểu.”

Mọi người lập tức thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không có việc gì là tốt rồi.

Nhưng thằng nhóc này đúng là cứng đầu cứng cổ, loại chuyện này bọn họ làm đã nhiều rồi nhưng chưa từng xuất hiện tình huống như vậy.

Nhất là trong ngành nghề này, không có điều kiện nào là không thể thương lượng, chỉ có thể thỏa mãn hay không mà thôi.

Bên ngoài.

Bây giờ Lâm Phàm đang vô cùng khó chịu, tâm trạng tốt đã bị những người này phá hỏng rồi.

"Lão sư bớt giận, không đáng để tức giận cùng những người này, không đáng để thân thể phát bệnh."

Lâm Phàm liếc nhìn tòa nhà hội nghị: "Nếu các người muốn chơi, tôi sẽ từ từ chơi cùng các người.”

Chương 914: Hôm nay xảy ra một chuyện rất buồn nôn

Phố Vân Lý.

Trong cửa hàng.

Điền Thần Côn nghi ngờ nhìn hai người: “Các người sao vậy, sao vẻ mặt lại khó chịu như vậy, có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?”

Triệu Minh Thanh không trả lời Điền Thần Công mà nhìn về phía Lâm Phàm nói: “Lão sư, bọn họ thật sự quá ghê tởm, cái này chính là ăn cướp...”

“Cướp cái gì?” Điền Thần Côn nghi ngờ nói.

Triệu Minh Thanh tức giận nói: “Còn có thể là cái gì nữa? Chính là tài liệu giảng dạy mà lão sư sáng tác. Những người đó thật đúng là cặn bã, chưa có sự đồng ý cũng không có chút cống hiến nào lại muốn ký tên mình vào tài liệu giảng dạy mà lão sư sáng tác, bọn họ có mặt mũi gì mà làm thế chứ, tôi thấy, có lẽ bọn họ đã làm không ít chuyện như này rồi.”

Điền Thần Côn nghe xong lập tức bùng nổ: “Mẹ kiếp, vô liêm sỉ như vậy?”

Ngô U Lan vây quanh đứng ở một bên, cũng rất tức giận, tài liệu giảng dạy anh Lâm vất vả khổ cực sáng tác lại bị người khác cướp đoạt, đây là những gì con người có thể làm hay sao.

Điền Thần Côn nói tiếp: “Cậu có thể nhịn được à?”

Tâm trạng Lâm Phàm cũng khó chịu: “Nhịn cái rắm, những lão già này, nếu không phải nhìn bọn họ lớn tuổi hơn thì đã một quyền đánh chết bọn họ rồi, tôi đã sớm muốn giáo huấn cho bọn họ một trận. Việc này người khác có thể chịu đựng được nhưng tôi không thể chịu đựng được, hơn nữa nhìn thao tác của bọn họ hôm nay rất thành thạo, hiển nhiên bọn họ đã làm không ít thế này.”

Đinh đinh.

Lúc này, chuông điện thoại của Triệu Minh Thanh vang lên.

Triệu minh Thanh vừa nhìn, sắc mặt lập tức khó coi: “Lão sư, người của bộ giáo dục gọi điện đến.”

“Nghe.” Lâm Phàm nói ra.

Điện thoại kết nối, giọng của lãnh đạo ở đầu dây bên kia lập tức truyền đến.

“Viện trưởng Triệu, chuyện này các người không nên kích động. Hiện tại tôi đang họp với bọn họ, chuyện này là bọn họ làm sai, tôi nhất định sẽ xử lý nghiêm khắc để cho Lâm đại sư nhận được một lời giải thích thỏa đáng.”

Triệu Minh Thanh tức giận nói: “Ông nói việc này bọn họ không quá đáng à, căn bản không được sự đồng ý của lão sư tôi đã tự tiện ký tên và còn làm thí điểm mở rộng, việc này đơn giản là xem lão sư của tôi như không khí mà."

Người lãnh đạo: “Tôi biết, ông nói với lão sư của ông để ngài ấy yên tâm, chuyện này tôi nhất định sẽ bảo bọn họ giải thích rõ ràng."

Triệu Minh Thanh: “Giải thích cũng được nhưng bây giờ bọn họ phải thu hồi tất cả tài liệu giảng dạy thí điểm, đồng thời hủy bỏ phần ký tên.”

“Cái này... Viện trưởng Triệu, chuyện này đã xảy ra rồi, nếu như thu hồi giáo tình và hủy bỏ ký tên thì chẳng phải là nói cho người khác biết là đã xảy ra chuyện sao? Ông cũng biết, những lão sư chuyên gia này cần nhất đó chính là thể diện, cái này không phải là muốn giết bọn họ sao. Tôi nghĩ tôi để bọn họ trịnh trọng đến xin lỗi Lâm đại sư rồi coi như bỏ qua chuyện lần này, tôi có thể cam đoan sau này tuyệt đối sẽ không xảy ra loại chuyện này nữa.” Người lãnh đạo khó xử nói.

Tại sao Lâm đại sư này lại khó giải quyết như vậy, nếu là người khác thì sớm đã bị thuyết phục rồi. Dù sao cho dù có một mình tên tuổi của hắn trên giáo trình cũng không bằng những lão sư chuyên gia đó kia mà.

Đồng thời còn có nhiều chỗ tốt hơn, ví dụ như địa vị tăng lên và biên chế rất cao, đây chính là điều mà mọi người đang theo đuổi.

Nhưng không ngờ người này lại dầu muối không ăn.

Đồng tử Triệu Minh Thanh hơi co rút, có chút không dám tin: “Ông cũng đồng ý chuyện này sao?”

Trong điện thoại người lãnh đạo có chút xấu hổ, không phải ông ta đồng ý với chuyện này, mà nó đã trở thành quy củ.

Hiện tại Lâm Phàm không muốn nói nhảm với đám người này nữa: “Tắt điện thoại, nói cho bọn họ biết, chờ chuyện này bị làm lớn lên đi.”

Lãnh đạo ở bên kia nghe được tiếng của Lâm Phàm: “Lâm đại sư, đừng kích động...”

Triệu Minh Thanh không nói thêm gì trực tiếp tắt điện thoại, lão sư nói tắt điện thoại thì tắt điện thoại, không cần suy nghĩ gì.

“Lão sư, bây giờ phải làm sao?” Triệu Minh Thanh hỏi.

Lâm Phàm cười ha hả: “Không phải bọn họ muốn chơi chiêu sao, vậy thì từ từ chơi cùng bọn họ, tôi cũng muốn nhìn xem bọn họ có thể làm gì tôi, vẫn muốn cướp đồ của tôi hay thật sự cho rằng tôi là người dễ bắt nạt?”

Mở Weibo ra.

Trước tiên công bố chuyện này ra ngoài để xem bọn họ có cái khỉ gió nào chống lưng, chọc phải mình thì tất cả bọn họ đều phải nằm sấp xuống.

“Hôm nay xảy ra một chuyện rất buồn nôn, tôi có sáng tác ba quyển tài liệu Trung y nhưng lại dưới tình huống tôi không hề hay biết mà bị người ta tự ý thêm tên tác giả vào, đã vậy còn thí điểm mở rộng. Chuyện này cực kỳ tồi tệ, uy hiếp và đưa ra lợi ích để dụ dỗ cũng không thể khiến tôi cúi đầu. Đồng thời,lãnh đạo bộ giáo dục cũng mặc kệ và nói đây là chuyện rất bình thường, chỉ cần tôi đồng ý thì sẽ có bồi thường đền bù tổn thất, tôi đếch cần đền bù tổn thất. Hôm nay tôi nói sự thật này ra vì không biết còn có bao nhiêu người trẻ tuổi tài hoa bị chiếm đoạt thành quả giống tôi...”

Lâm Phàm lạch cạch nhấn liên tục trên màn hình điện thoại, viết một thôi một hồi, rồi bảo Triệu Minh Thanh điều tra tên của mười người đòi thêm tên đồng tác giả vào là gì rồi viết hết tất cả vào bài đăng.

Gửi đi!

Chương 915: Phê bình Lâm Phàm

Sau khi tin Weibo này được gửi đi.

Ngay lập tức thu hút sự chú ý của cư dân mạng.

"Mẹ kiếp, Lâm đại sư đăng Weibo này, hình như đã xảy ra chuyện gì kinh khủng lắm."

"Lâm đại sư sáng tác tài liệu Trung Y nhưng lại có người khác đòi ký tên đồng tác giả vào, chuyện này đúng là rất đáng giận mà.”

"Giáo sư Dương, Dương Liên Hoa, đây không phải là chuyên gia thế hệ trước sao? Trước kia tôi đã đọc qua một quyển sách Trung Y, chính là do ông ta sáng tác đó.”

“Lâm đại sư vén lên tấm màn đen, hơn nữa chuyện này còn phát sinh trên người ngài ấy.”

Triệu Minh Thanh nghi ngờ nói: “Lão sư, phát Weibo này liệu có tác dụng không?"

Lâm Phàm mỉm cười, "Tại sao lại không có tác dụng, bây giờ là thời đại Internet, đây là cách nhanh nhất để truyền tin."

Triệu Chung Dương nói: "Anh Lâm, tôi cũng đăng, chuyện này nhất định phải làm lớn."

Trong phòng họp, một đám người còn chưa rời đi, bọn họ đều đang thảo luận chuyện này.

Nhưng đột nhiên.

Một chuyên gia kinh sợ hét lên: "Các người mau xem Weibo, thằng nhóc kia điên rồi.”

"Tình hình như thế nào?"

Tất cả mọi người đều không biết chuyện gì xảy ra, mở Weibo ra thì đều lộ vẻ hoang mang.

"Tên này muốn làm gì?"

"Cậu ta vậy mà đem chuyện này đăng lên mạng, cậu ta muốn hủy hoại thanh danh của chúng ta sao?"

"Giáo sư Dương, phải làm sao bây giờ? Ngay cả lãnh đạo cũng bị nhắc đến."

Lãnh đạo bộ giáo dục nhìn thấy tin tức này cũng ngây người, sắc mặt lập tức thay đổi, lập tức gào lên: ‘Sao cậu ta dám làm thế?”

Sắc mặt giáo sư Dương lúc trắng lúc xanh, giống như không nghĩ tới sẽ phát sinh chuyện như vậy, sau đó nhìn người lãnh đạo: "Bây giờ chúng ta phải làm gì?”

Người lãnh đạo nhanh chóng gọi điện thoại cho Triệu Minh Thanh, thế nhưng điện thoại mới kêu hai tiếng đã bị tắt.

“Rốt cuộc Triệu Minh Thanh này muốn làm gì, ngay cả điện thoại của tôi cũng dám tắt?”

Vẻ mặt giáo sư Dương nghiêm trọng: “Đừng nóng vội, chuyện này chỉ có một mình hắn lên tiếng, người khác nhất định sẽ tin tưởng sao? Chúng ta đã cải tiến và chỉnh sửa tài liệu giảng dạy của hắn, vậy chúng ta ký tên lên đó thì có vấn đề gì sao?”

"Đúng, đúng, giáo sư Dương nói rất đúng."

"Cứ làm như vậy đi, bây giờ chúng ta lập tức lên tiếng nói rõ ràng, với năng lực của chúng ta chắc chắn có thể đè ép hắn lại."

"Thằng nhóc này đúng là không biết tốt xấu, không biết là chuyện này sẽ ảnh hưởng như thế nào sao?"

"Hừ!"

Đúng lúc này, trên mạng nổi lên một trận gió tanh mưa máu, chuyện này nháy mắt đã trở nên hót hòn họt.

Tốc độ quá nhanh khiến mọi người trở tay không kịp.

Triệu Minh Thanh nói: "Lão sư, bên kia đã gọi điện cho học trò bốn lần."

Lâm Phàm hừ lạnh một tiếng: "Bây giờ hối hận cũng đã muộn."

Quần chúng trên mạng đang thảo luận.

“Đây là thật hay giả, những người này đúng là quá đáng ghét rồi?”

“Tôi đã sớm nói rồi, quốc gia chúng ta có một số người rất đen tối, cậy già lên mặt, nhìn thấy thứ gì tốt thì lập tức muốn tham gia, thậm chí còn muốn chiếm chút danh tiếng.”

“Chuyện Lâm đại sư sáng tác tài liệu giảng dạy lúc trước chúng ta đã sớm biết, không ngờ bây giờ lại phát sinh chuyện như vậy."

"Ồ, danh sách này hình như cũng có tên lão chuyên gia ở Thượng Hải này. Ông ta cũng đã sáng tác không ít tài liệu, các người nói xem có phải ông ta cũng dùng cách thế này để ký tên đồng tác giả hay không.”

“Những lão chuyên gia và lão giáo sư kia sao còn chưa lên tiếng, chẳng lẽ đã bị Lâm đại sư làm cho choáng váng rồi sao? Tôi nghĩ bọn họ cho rằng Lâm đại sư sẽ nuốt cơn giận này bụng , thế nhưng bây giờ bọn họ có lẽ là đang trợn tròn mắt rồi.”

…

Lâm Phàm vẫn luôn chú ý tình hình trên mạng, tuy nói bây giờ đang gió yên biển lặng và chưa có ai ra mặt, nhưng chắc hẳn những người này đang nghĩ cách để giải quyết.

Hôm sau!

Sáng sớm.

Những lão chuyên gia kia không có động tĩnh gì, cuối cùng cũng đã ra mặt.

Weibo của giáo sư Dương: “Ký tên đồng tác giả là chuyện bình thường, tài liệu giảng dạy Lâm đại sư sáng tác được hơn mười vị lão sư chúng tôi cùng nhau xét duyệt, trong đó mười vị giáo sư cũng nhận ra có vài chỗ không phù hợp nên đã tiến hành tăng giảm một chút trong tài liệu giảng dạy, việc cải tiến này khá lớn nên ký tên đồng tác giả cũng là chuyện bình thường. Chỉ là Lâm đại sư không nghĩ như vậy, chúng tôi cảm thấy rất đáng tiếc vì đã khiến Lâm đại sư hiểu lầm, chúng tôi cảm thấy có lỗi vô cùng.”

Weibo của giáo sư Vương: “Nội dung tài liệu giảng dạy rất tốt, mười vị giáo sư chúng tôi nghiên cứu mấy ngày đã nhận ra trong đó có một số vấn đề, cuối cùng chúng tôi cùng nhau sửa lại nhưng không ngờ lại khiến Lâm đại sư hiểu nhầm là chúng tôi cướp đoạt thành quả lao động của ngài. Chuyện này hoàn toàn là hiểu lầm, mong Lâm đại sư hiểu cho, đây thực ra là chuyện rất bình thường."

Sau đó, có không ít giáo sư lần lượt tiến lên, tất nhiên đều ủng hộ đám người giáo sư Dương.

Có một số bình luận so sánh kịch liệt, đều phê bình Lâm Phàm.

Chương 916: Chờ các người đã lâu

Giáo sư Trương: “Thật sự rất đáng tiếc... Vốn khi nhìn thấy nội dung của tài liệu giảng dạy này tôi cũng giật mình. Thế nhưng, không ngờ ngài ấy lại coi trọng danh lợi như vậy, một đám giáo sư già chúng tôi vất vả khổ cực xét duyệt, cuối cùng trên lưng lại cõng loại tiếng xấu này. Đau lòng, thật sự rất đau lòng...”

Mà những người có quan hệ tốt với những vị lão giáo sư này cũng đứng ra ủng hộ, đồng thời bày tỏ sự căm ghét đến tận xương tủy đối với hành vi của Lâm Phàm.

“Lâm đại sư này cũng quá vô lý đi, các lão giáo sư đã vất vả khổ cực xét duyệt. Đồng thời còn loại bỏ những điểm sai, cái này cũng có một phần công lao của người ta, ký tên là chuyện rất bình thường mà...”

“Thất vọng, thật sự rất thất vọng, không nghĩ đến thần y cũng coi trọng danh lợi như vậy.”

“Các người đều là kẻ ngốc sao, những lão già này là muốn chiếm đoạt thành quả của Lâm đại sư, không biết xấu hổ còn đi ‘bán thảm’ thật là buồn nôn mà.”

“Ủng hộ các lão giáo sư, khinh bỉ tên Lâm đại sư kia.”

“Các người không biết phân biệt tốt xấu như vậy sao?”

…

Giờ phút này, bình luận trên mạng chia làm hai phản ứng, có người ủng hộ Lâm Phàm, có người thì ủng hộ những lão giáo sư kia, bọn họ rốt cuộc cũng xoay chuyển được tình thế.

Nhân sinh trên đời đều phụ thuộc vào hành động.

Trong phố Vân Lý.

Vẻ mặt Ngô U Lan tức giận: “Những người này đáng ghét quá đi, đúng là trợn mắt nói dối mà.”

Điền Thần côn cau mày: “Không dễ làm rồi! Những người kia đều là những lão giáo sư, địa vị trong xã hội không thấp. Lần này bọn họ hợp lại thành một nhóm, chỉ sợ là sẽ nguy hiểm, sao cậu lại không lo lắng chút nào vậy?”

Lâm Phàm cười ha hả nói: “Lo lắng gì chứ, đây là đâu, tôi còn phải đi kiện bọn họ đây.”

Lúc này, Lâm Phàm gọi điện thoại cho Vương Minh Dương, về mặt pháp luật hắn không hiểu rõ cho lắm nên để cho Vương Minh Dương cho người đến giúp. Những ông già này hắn sẽ không tha cho bất cứ người nào, cũng không yêu cầu bọn họ bồi thường gì, chỉ cần bọn họ nói lời xin lỗi là được.

Vương Minh Dương biết chuyện này đã bùng nổ, những lão già này dám bắt nạt huynh đệ của anh ta, cái này không phải là muốn khiêu chiến với anh ta hay sao, ai sợ ai chứ.

Trong phòng họp nào đó.

Đám người giáo sư Dương nở nụ cười, cảm thấy mọi chuyện đã tốt hơn.

“Ha ha, tên nhóc này vẫn muốn đấu với chúng ta, cũng không biết hắn lấy tự tin ở đâu.”

“Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, được chúng ta ký tên là đã có mặt mũi rồi, vậy mà hắn không biết tốt xấu.”

“Trong giới y học, y thuật cao siêu không quan trọng, mấu chốt vẫn là có thể làm người hay không.”

"Đúng vậy, cho dù y thuật có cao siêu thì sao chứ! Loại tình huống thế này cũng gặp qua không ít, hình như khoảng hai mươi năm trước có cái người được gọi ‘thánh phẫu thuật’ tên gì nhỉ?”

“Trần Bân.”

“Đúng, đúng, chính là Trần Bân, người này cũng không biết tốt xấu, bây giờ thế nào?”

“Việc này tôi cũng quên rồi, hình như cũng là giáo sư Dương xử lý?”

Giáo sư Dương mỉm cười: “Sao gọi là xử lý, cái này gọi là thiên chuyển công tác điều đến bệnh viện thị trấn, mãi mà không được thăng chức. Có lẽ bây giờ đã về hưu, chỉ có một biên chế nho nhỏ và chút lương hưu ít ỏi mà thôi.”

“Ha ha, việc này tôi có nhớ. Bây giờ tên nhóc này giống như đúc, nếu cậu ta không đi theo chúng ta, đi theo con đường quang minh chính đại sẽ hối hận cả đời.”

“Nhưng mà, những người ở thị trấn kia có lẽ còn phải cảm ơn ngược lại chúng ta đó. Vì chúng ta đã đưa một người thầy thuốc giỏi đến cho bọn họ.”

“Điều này cũng đúng, nhưng biết ơn nhiều hơn nữa thì có làm được gì?"

Bọn họ chia thành hai phái Nam Bắc, có rất nhiều người cùng một giuộc nhưng cũng có nhiều người không muốn gia nhập, kết cục cuối cùng chính là bị chèn ép.

Một số ít người có chút tài học sáng tác sách, sau khi được bọn họ duyệt xét thì không được thông qua. Dù sao một khi họ không muốn người đó thông qua thì có thể tìm ra hàng nghìn lý do.

Ví dụ như vì xã hội được hài hòa nên không thể dùng thử.

Hoặc là có quá nhiều nội dung giống với những cuốn sách khác, vay mượn quá nhiều, không đáng để công bố.

Nếu muốn bao nhiêu lý do thì có bấy nhiêu lý do.

…

Các phóng viên đi vào trong phố Vân Lý, chuyện này có ảnh hưởng khá lớn. Mặc dù chỉ diễn ra trong một ngày nhưng chuyện này có liên quan đến Lâm đại sư, các phóng viên sao có thể không đến chứ?

Nhưng dạo gần đây tin tức về Lâm đại sư dường như có hơi nhiều. Người này vừa mới ra tù thì lại gây ra chuyện, đúng thật là một bậc thầy không chịu an phận mà.

Điền Thân Côn liếc mắt nhìn: “Các phóng viên đã đến.”

Lâm Phàm nhìn các phóng viên, khóe miệng nở nụ cười: “Chờ các người đã lâu rồi.”

Các phóng viên ào ạt tràn vào.

"Lâm đại sư, xin hỏi chuyện tài liệu giảng dạy cậu sáng tác nhưng bị các lão giáo sư ký tên đồng tác giả là như thế nào?”

“Chuyện này có thật không hay chỉ là để lăng xê tài liệu giảng dạy?”

Chương 917: Video bằng chứng

“Lâm đại sư, xin hỏi...”

Hết câu hỏi này đến câu hỏi khác.

Lâm Phàm phất tay, sau đó lấy điện thoại di động ra: “Các đồng chí phóng viên, mọi người xem hết video này là sẽ biết chân tướng, tôi cũng không cần phải nhiều lời."

Các phóng viên nhìn về phía điện thoại di động, không biết là video gì.

Video bắt đầu.

Giáo sư Dương ngồi trên sân khấu hội nghị: “Lâm đại sư, chuyện này chúng tôi sau khi đã suy tính kỹ rồi nên mới quyết định...”

Hình ảnh này chính là video lúc đầu giáo sư Dương nói chuyện với Lâm Phàm, rõ ràng Lâm Phàm cũng đã nói cho bọn họ biết hắn đang quay video. Thế nhưng không ngờ là bọn họ không thèm để ý, cũng không biết là do dã tâm của bọn họ lớn quá hay là vì cái gì.

Nhưng mà cũng đúng dịp, có chứng cứ này thì các người có thể nhảy lên nhảy xuống tùy thích.

Lần này, hắn đã cảnh báo rồi.

Trong phòng họp.

Giáo sư Dương yên lặng một lúc, rồi nói: “Sao tôi lại có cảm giác hình như mình đã quên một việc.”

Mọi người mê mang: “Chuyện gì?”

Giáo sư Dương lắc đầu, trong thời gian ngắn ông ta không nghĩ ra được nhưng trong lòng lại cảm thấy có hơi khó chịu.

…

Hiện trường rơi vào yên tĩnh, sau khi các phóng viên xem video xong đều có vẻ bối rối, họ không ngờ những lão giáo sư này lại vô liêm sỉ như vậy.

Có thể nói ra những lời kiêu ngạo như thế, tam quan rõ ràng đều bị cuốn trôi đi rồi.

Lâm Phàm vô cùng đau lòng nói: “Mọi người nhìn xem những lão chuyên gia này không coi pháp luật ra gì nữa. Vốn tôi không có ý định công khai video này, cho bọn họ cơ hội đến xin lỗi tôi. Thế nhưng không ngờ những lão giáo sư này lại biến tay thành mây lật tay thành mưa, đổi trắng thay đen rồi hợp lực lại công kích tôi. Ài… không nói nữa, càng nói càng đau lòng... Nền giáo dục thật đáng buồn... Vô số sinh viên học y khoa đều là đá kê chân để những người này thăng tiến danh vọng.”

“Đồng chí phóng viên, anh nói xem có buồn có đáng thương hay không?" Lâm Phàm kéo một phóng viên hỏi.

Người phóng viên kia sững sờ, sắc mặt thay đổi: "Thật đáng buồn, đáng hận."

Các phóng viên còn lại cũng hùa theo.

“Không ngờ sự thật của chuyện này lại như vậy.”

“Uổng công chúng ta tin tưởng những lão giáo sư kia, không ngờ rằng họ có địa vị cao nhưng lại thủ đoạn đầy mình. Bây giờ còn chèn ép cả Lâm đại sư, Lâm đại sư đã vì những học sinh kia mà cống hiến nhiều ít, không ngờ kết tinh trí tuệ này lại bị những người này cướp mất.”

“Nhất định phải phơi bày chuyện này ra ánh sáng.”

“Đúng vậy, chỉ có thể phơi bày ra ánh sáng mới có thể khiến có thể thu hút sự chú ý, cho người dân một tương lai tươi sáng hòa bình ."

Điền Thần Côn lắc đầu thở dài, cảm thấy đau lòng vô cùng: “Các người nhìn Lâm đại sư có phải đã gầy đi rất nhiều hay không? Một tháng trước vì sáng tác ra ba quyển tài liệu giảng dạy cơ sở này mà cậu ấy phải mất ăn mất ngủ, không dám khinh thường. Có đôi khi tôi đã nhắc nhở cậu ấy không cần phải khổ cực như vậy, thế nhưng mọi người có biết cậu ấy nói như thế nào không?”

Ánh mắt của các phóng viên lập tức chuyển đến người Điền Thần Côn: “Nói như thế nào?”

Điền Thần Côn kính nể nói: “Cậu ấy nói, những thứ này là tài liệu để giảng dạy và bồi dưỡng một thế hệ mới của nền y học Trung Quốc, cho đất nước chúng ta, cho nên không thể có một chút sai lầm nào, chúng phải thật sự hoàn hảo. Vì thế trong khoảng thời gian sáng tác ba quyển tài liệu giảng dạy này cậu ấy sút cân trầm trọng, có khi còn bị ngất đi, chúng tôi đều không đành lòng khi nhìn thấy cảnh đó.”

Các ông chủ cửa hàng sao có thể không biết đây là chiêu trò của Thần Côn chứ, cho nên cũng bảy mồm tám lưỡi thảo luận.

“Đúng vậy, những việc này chúng tôi đều nhìn thấy được.”

“Ông chủ nhỏ thật sự quá chuyên nghiệp, có đôi khi buổi tối không ngủ được, cậu ấy nói không thể kéo dài quá lâu nếu không sẽ làm chậm tiến độ học tập của các học sinh, mọi người nói xem... Các lão chuyên gia kia làm như vậy không phải khiến ông chủ nhỏ thất vọng đau khổ sao. Bây giờ mọi người không phải không biết tình hình trên mạng, đều là tấn công theo nhóm, áp đảo khiến ông chủ nhỏ của chúng tôi không thể ngóc đầu lên được.”

“Bọn họ dùng địa vị để áp người, thật sự là người già mà không đáng kính.”

Lâm Phàm trợn mắt há mồm nhìn những người này. Tuyệt vời, những chuyện này mà bọn họ cũng có thể bịa ra được.

Nhưng vẫn đứng ra nói: “Được rồi, được rồi, mọi người đừng nói nữa, đây đều là những chuyện tôi nên làm. Bây giờ phát sinh chuyện như vậy tôi chỉ hy vọng đòi lại công bằng cho mình, tôi cũng không yêu cầu gì, chỉ cần bọn họ nói xin lỗi tôi là được rồi.”

Các phóng viên đều nhìn về phía Lâm Phàm.

“Lâm đại sư, anh thật đáng để chúng tôi kính nể."

“Yên tâm đi, chuyện này chúng tôi nhất định sẽ đưa tin chi tiết, video này có thể đưa cho chúng tôi không?”

“Lâm đại sư đã làm nhiều chuyện tốt cho xã hội, nhờ chữa bệnh từ thiện mà cứu chữa được bao nhiêu người. Bây giờ lại vì các học sinh mà sáng tác tài liệu giảng dạy, vậy mà còn phải chịu đựng chuyện này, nếu không giương cao chính nghĩa cho Lâm đại sư thì chúng tôi còn làm phóng viên làm gì nữa."

Chương 918: Có phải anh không thích phụ nữ đúng không?

"Đúng vậy, chúng tôi đã biết rõ chân tướng, bây giờ nghĩ đến sắc mặt của những người kia thật sự quá ghê tởm mà.”

Lâm Phàm khó xử nói: “Đưa video này cho mọi người không được tốt lắm đâu, những lão giáo sư kia cũng vì cống hiến cho xã hội, không thể khiến cho người ta một chút khí tiết tuổi già cũng giữ không được.”

Các phóng viên bội phục.

“Không ngờ đến tận lúc này mà Lâm đại sư vẫn còn suy nghĩ cho những người kia, lương tâm của bọn họ bị chó ăn hết rồi sao.”

“Lâm đại sư chia sẻ video kia cho chúng tôi, nếu bọn họ xin lỗi thì chúng tôi cam đoan sẽ không công khai video kia ra ngoài.”

“Đúng vậy, Lâm đại sư anh có thể chịu đựng nhưng chúng tôi không dễ tha thứ... Anh là nhân vật tâm điểm của Thượng Hải chúng ta, mỗi một lần anh đều là đại diện cho chính nghĩa, sao chúng tôi có thể nhìn anh bị những người này vu oan được chứ.”

Các phóng viên đã yêu cầu như vậy nên Lâm Phàm cũng không còn cách nào từ chối, cuối cùng gật đầu nói: “Vậy được rồi, nhưng mà các người phải bảo vệ tốt bí mật này. Nếu như video truyền ra ngoài là xong, tôi sợ trái tim của những lão giáo sư kia không chịu được, dù gì tuổi họ cũng đã lớn rồi.”

Các phóng viên kia cảm thán lần nữa: “Không ngờ đến lúc này vẫn còn suy nghĩ cho những người kia, Lâm đại sư yên tâm đi, không phải đến lúc bất đắc dĩ thì chúng tôi sẽ không công khai.”

“Vậy là tốt rồi.” Trong lòng Lâm Phàm nở nụ cười, chuyện này căn bản không có bất luận gì khó xử, cứ để cho bọn họ vui sướng nhảy múa đi.

…

Các phóng viên đã đi ra ngoài.

Lâm Phàm cười ha hả và chơi điện thoại, những lão giáo sư kia liên tục công kích bản thân hắn. Hắn đã buông tay rồi, muốn để cho các phóng viên giữ những tin tức lớn không công bố ra ngoài sao, nói giỡn gì thế.

Điền Thần Côn cười nói: “Thế nào? Tuyệt không.”

Lâm Phàm giơ ngón tay cái lên: “Tuyệt...”

Điền Thần Công dương dương đắc ý nói: “Đó là tất nhiên! Chiêu trò cũ này tôi chơi chán rồi, chẳng qua những lão già kia thật sự có chút đáng giận, người trẻ tuổi như cậu không dễ ra tay, hay để tôi ra tay cho?"

Lâm Phàm liếc mắt nhìn: “Hay là thôi đi, nếu ông đánh một quyền xuống, đánh người ta đến chấn thương não thì tôi sẽ phải đến ngục giam để thăm ông đó.”

Điền Thần Côn gật đầu: “Điều này cũng đúng, vì cậu mà ngồi tù thật sự không đáng. Nếu là mỹ nữ thì Điền mỗ tôi còn có thể suy nghĩ một chút...”

Lúc này, một chiếc xe thể thao màu đỏ dừng ở cửa ra vào.

Lâm Phàm nhìn qua, nhưng khi nhìn thấy người đi xuống thì hắn hơi sửng sốt, hình như đã nhìn nhầm rồi.

“Ôi trời, người, này đến đây làm gì?”

Chỉ thấy anh Cường đi giày cao gót, vốn đã rất cao lúc này lại càng cao hơn, trên mặt trang điểm nhẹ và thoa son, vẻ mặt tươi cười đi đến.

Ngô U Lan nhìn thấy người đến lập tức nở nụ cười: “Liễu Nhiếp, sao cô lại đến đây?”

“Tôi đến đón cô ra ngoài hóng gió, thuận đường tìm một thần y.” Liễu Nhiếp cười.

Điền Thần Côn liếc nhìn Liễu Nhiếp với ánh mắt ngạc nhiên, em gái này rất xinh đẹp nhưng khí chất này có chút mạnh mẽ khiến người ta không dám đến gần.

Lâm Phàm kỳ dị nhìn anh Cường, chẳng lẽ người này bị cái gì kích thích rồi sao? Nhưng cũng là chuyện tốt, càng ngày càng giống phụ nữ, không đúng, đối phương chính là phụ nữ cơ mà.

Ngô U Lan mỉm cười: “Anh Lâm, lúc anh ngồi tù cô ấy đã đến tiệm chúng ta tìm anh, muốn anh khám bệnh cho cô ấy. Liễu Nhiếp là chị em tốt của tôi, anh nhất định phải khám kỹ đấy.”

Đến bây giờ Lâm Phàm vẫn chưa đoán ra anh Cường này muốn làm gì, nhưng có cảm giác người này giả vờ tốt như vậy trong lòng có chút bất an.

Liễu Nhiếp cười nhẹ: “Thần y, tôi có chuyện muốn nói cho anh biết, vào trong xe nói được không?”

“Được.” Lâm Phàm gật đầu, hắn cũng muốn xem rốt cuộc cô ta muốn làm gì.

Trong xe!

Lâm Phàm trực tiếp mở miệng hỏi: “Anh Cường, cô có ý gì.”

Anh Cường nở nụ cười: Bây giờ tôi không phải tên anh Cường nữa, anh có thể gọi tôi là Liễu Nhiếp, về phần tôi có ý gì chính anh còn không rõ sao?”

Lâm Phàm bất đắc dĩ: “Tình hình của tôi cô cũng thấy, tôi ngồi tù một tháng, ở đó đâu có thời gian nghiên cứu thuốc cho cô... Có điều cho tôi thời gian một tháng nữa, chắc có lẽ được.”

Liễu Nhiếp phất tay: “Không cần như vậy, tôi cảm thấy bây giờ rất tốt. Đúng rồi, Ngô U Lan là nhân viên của cửa hàng anh, tôi muốn đưa cô ấy đi, cô ấy đi theo...”

“Không được.” Lời còn chưa nói hết Lâm Phàm đã trực tiếp cắt đứt, sau đó kỳ quái nhìn Liễu Nhiếp: “Cô gái, không phải là cô ghi hận tôi nên muốn cướp người của tôi đấy chứ. Không phải cô nói bây giờ rất tốt sao, nhiều người xinh đẹp như vậy sao còn phải phân cao thấp với tôi, không bằng nhanh chóng quay về Giang Ninh đi.”

Liễu Nhiếp nở nụ cười: “Lâm thần y, tôi đã thăm dò rõ ràng về anh rồi, người như anh nói chuyện không đáng tin cậy. Nhưng đúng là kì lạ. U Lan là một cô gái xinh đẹp như vậy anh cũng không cảm thấy hứng thú, có phải anh không thích phụ nữ đúng không?”

Chương 919: Sao không theo kịch bản?

“Tôi có thích phụ nữ hay không thì liên quan gì đến cô, cô cứ nói đi, rốt cuộc cô muốn thế nào.” Lâm Phàm nhíu này, cô gái này quá điên cuồng, cũng không biết định làm cái gì.

Liễu Nhiếp cười rất vui vẻ, có vẻ như nhìn thấy Lâm Phàm kinh ngạc thì tâm tình cô ta cũng rất thoải mái, sau đó suy nghĩ nói: “Anh vừa nói tôi xinh đẹp, vậy anh thấy tôi xinh đẹp như thế nào?”

Lâm Phàm phất tay: "Làm ơn, đừng có suy nghĩ lung tung, tôi chỉ tùy tiện nói mà cô đã cho là thật à, sao cô lại tự luyến như thế chứ? Tôi nói cho cô biết, cô thật sự rất xấu, xấu đến mức tôi cũng không dám nhìn thẳng.”

Liễu Nhiếp cười đắc ý: "Anh vuốt lương tâm mình xem có đau hay không?"

Lâm Phàm sờ vào lương tâm mình: “Không đau, không hề đau một chút nào, thậm chí nó còn khen ngợi tôi luôn thích nói sự thật.”

“Cút!” Liễu Nhiếp nói.

“Ha ha.” Lâm Phàm trực tiếp xuống xe rồi đi vào trong tiệm.

Liễu Nhiếp nói với Ngô U Lan: “U Lan cô đến đây một chút.”

Lâm Phàm làm sao có thể để cho cô gái này hành động thành công, hắn trực tiếp hô to: "U Lan, tôi có chuyện muốn nói với cô.”

Ngô U Lan khẽ gật đầu với Liễu Nhiếp, sau đó đi đến trước mặt Lâm Phàm: “Anh Lâm, có chuyện gì vậy?”

Lâm Phàm chỉ vào Liễu Nhiếp nói: “Người kia vừa rồi nói muốn dẫn cô đến Giang Ninh.”

“A...” Ngô U Lan ngây người, sau đó nhìn về phía Lâm Phàm: “Anh Lâm, vậy anh trả lời như thế nào?”

Lâm Phàm cười: “Tôi còn có thể trả lời như thế nào, tôi khẳng định cô là người của tôi nên phải ở lại tiệm của tôi, bảo cô ấy về một mình, cô thấy thế nào?”

Ngô U Lan nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy hơi ửng đỏ, mười ngón tay đan vào nhau, giọng nói yếu ớt: “Anh Lâm, anh đột nhiên nói như vậy, tôi còn chưa chuẩn bị sẵn sàng đâu.” Sau đó ngẩng đầu lên nghiêm túc nói: “Nhưng mà anh Lâm yên tâm, tôi sẽ không rời khỏi phố Vân Lý.”

Lâm Phàm vui vẻ gật đầu: “Ừm, rất tốt, cũng không uổng công tôi yêu thương cô lâu như vậy, đến nói cho cô ta biết để cô ta bỏ cái ý nghĩ đó đi.”

“Ừm.” Ngô U Lan gật đầu, sau đó chạy về phía chiếc xe kia.

Lâm Phàm nhìn Liễu Nhiếp với vẻ mặt vui vẻ, đừng có mơ mộng hão huyền muốn mang người của tôi đi, người của tôi đâu dễ mang đi như vậy.

Vậy tôi còn lăn lộn ở trong phố Vân Lý làm gì nữa.

Cũng không biết Ngô U Lan nói cái gì đó với Liễu Nhiếp, Liễu Nhiếp lái xe rời đi. Mà lúc rời đi còn giơ ngón tay giữa về phía Lâm Phàm.

Đối mặt với sự trào phúng như thế, Lâm Phàm sao có thể chịu đựng được, trực tiếp hét lớn: "Đàn bà thối, có gan thì đừng đi, tôi sẽ cho cô biết mặt.”

Tiếng phanh xe truyền đến.

Liễu Nhiếp từ trong xe bước xuống, tựa vào cửa xe: "Làm sao? Có gì để cho tôi biết mặt nào."

Lâm Phàm trợn tròn mắt, con mẹ nó, người phụ nữ này không theo kịch bản gì cả.

Liễu Nhiếp mỉm cười: "Lâm thần y đừng vội, chúng ta còn rất nhiều thời gian để gặp nhau. A, đúng rồi, gần đây tôi muốn mở một chi nhánh. Tôi cảm thấy Thượng Hải này rất tốt, phương thuốc cũng không vội, anh cứ từ từ nghiên cứu. Nếu một tháng không được thì một năm, một năm không được thì mười năm, tôi vẫn có thể chờ được.” Sau khi nói xong cô ta trực tiếp lái xe rời đi.

Chết tiệt!

Tâm tình của các lão giáo sư bày đặt nói đạo lý đang rất tốt, bọn họ đã chiếm được ưu thế tuyệt đối trên mạng.

Tên nhóc thần y kia không chịu nổi một đòn, sức mạnh của một người thì có bao nhiêu chứ? Theo quan điểm của bọn họ, đây cũng chỉ như hạt cát trên sa mạc mà thôi?

Một mình hắn lấy cái gì để tranh đấu với hai phe phái bọn họ, quả thật là lấy trứng chọi đá, không thể chịu nổi một đòn.

Tâm tình mọi người đều rất tốt.

Chẳng qua giáo sư Dương vẫn còn lo lắng, trong lòng có chút buồn phiền lo nghĩ, luôn cảm thấy có điều gì đó là lạ.

Một vị chuyên gia cười nói: “Giáo sư Dương làm sao vậy? Đang suy nghĩ chuyện gì?”

Giáo sư Dương lắc đầu: “Không biết, chỉ là có cảm giác có gì đó là lạ nhưng nhất thời không nghĩ ra.”

“Ha ha, có thể có gì không đúng chứ, thằng nhóc kia còn có thể lật trời hay sao? Giáo sư Dương ông nhìn bình luận trên mạng một chút, hoàn toàn nghiêng về một bên. Dĩ nhiên Fan hâm mộ của tên nhóc kia vẫn nói giúp hắn, nhưng so với hàng ngàn hàng vạn cư dân mạng thì chút fan hâm mộ đó có tính là gì.”

“Bây giờ náo loạn cũng đã được dẹp, tài liệu giảng dạy tính kia như thế nào đây?”

“Còn như thế nào được nữa? Nhất định phải tiếp tục phát hành rồi, bây giờ danh tiếng của hắn đã bị chúng ta bôi nhọ nhưng chúng ta cũng không thể quá hẹp hòi, nên làm cái gì thì làm cái đó, cứ phát hành đến tất cả các học viện đi. Hơn nữa tôi cũng đã nói với một số người, khi phát hành đến học viện nào thì phải nói một câu đến tên của tên nhóc kia.”

"Ha ha, chiêu này rất hay.”

“Hừ, thằng nhóc kia đột nhiên an phận rất nhiều, xem ra là đã sợ chúng ta rồi.”

“Nhưng chỉ như vậy thôi không được, phải thêm mồi lửa mới được.”

Giáo sư Dương ngồi một mình ở đó, không biết có phải mình đã quên chuyện gì không?

…

Chương 920: Không có y thuật lại không có y đức, không xứng làm nghề y

Tòa soạn.

Các phóng viên đều quay về.

“Tổng biên tập, đây chính là tin tức lớn, thật sự là tin tức lớn.”

“Tin tức gì?”

“Những lão giáo sư kia cố ý gài bẫy Lâm đại sư, chỗ này có video làm chứng.”

Tổng biên tập xem hết video thì sắc mặt thay đổi rất lớn: “Những người này thật đáng ghét, vốn phóng viên chúng ta rất giỏi trong việc đổi trắng thay đen nhưng không ngờ bọn họ còn lợi hại như vậy. Không được, dù sao Lâm đại sư cũng là niềm kiêu hãnh của Thượng Hải chúng ta, phải phát tán video này ra ngoài đi.”

"Chuyện này không được... Lâm đại sư nói nếu như những lão giáo sư kia xin lỗi thì sẽ không phát tán, dù sau nếu video này phát tán ra ngoài thì sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn.”

Tổng biên tập im lặng một lúc: “Chú ý tình huống trên mạng cho tôi, chỉ cần có một tên giáo sư nào xuất hiện và bôi nhọ Lâm đại sư thì lập tức phát video này ra ngoài, dùng trang lớn nhất và phát trên nhiều kênh khác nhau nữa.”

“Hiểu rồi.”

Việc như thế này xảy ra ở khắp các tòa soạn báo.

Học viện trung y số 1 Thượng Hải.

Triệu Minh Thanh nổi giận đùng đùng trong phòng làm việc.

Chủ nhiệm học viện đi vào: “Viện trưởng, đây là tài liệu giảng dạy của bộ giáo dục vừa đưa tới, để chúng ta tiến hành phát hành ra ngoài.”

Hiện tại Triệu Minh Thanh rất khó chịu, khi nhìn thấy tài liệu giảng dạy mới nhất trước mặt, mọi thứ đều rất tốt chỉ có chỗ danh sách tên tác giả khiến ông rất khó chịu: “Có thể phát hành, nhưng hãy xóa tất cả tên ở đây ngoại trừ tên Lâm Phàm cho tôi.”

Chủ nhiệm lo lắng nói: “Cái này không tốt lắm đâu, đây là của bộ giáo dục truyền xuống.”

“Tôi mặc kệ là bộ giáo dục hay là bộ nào đi nữa, tôi là viện trưởng ở nơi này nên tôi quyết định. Cứ lấy về sửa chữ tên tác giả rồi mới phát hành.” Triệu Minh Thanh nói.

Chủ nhiệm gật đầu, được rồi, viện trưởng đã lên tiếng rồi thì chỉ có thể như vậy thôi.

Trên mạng.

“Sao Lâm đại sư còn chưa ra mặt lên tiếng nữa.”

“Đúng vậy, thời gian đã trôi qua lâu như vậy, những lão già này cũng quá đáng ghét."

“Chỉ sợ Lâm đại sư sợ rồi.”

"Cái rắm. Nếu đại sư mà biết sợ thì tôi tự mình nuốt sống chính mình.”

“Đây không phải là đánh rắm à. Các người cũng không nhìn một chút xem những lão giáo sư này là người nào. Bọn họ có quan hệ rộng rãi như thế, căn bản là bao phủ toàn bộ ngành nghề này, bây giờ rất ít người dám đứng ra nói thay Lâm đại sư lắm.”

“Không phải hắn gia nhập hiệp hội trung y sao, sao lúc này người trong hiệp hội trung y không đứng ra nói thay Lâm đại sư.”

“Các người thì hiểu cái gì, tất cả mọi người đều quen biết nhau cả, anh kêu người ta giúp kiểu gì? Giúp đỡ Lâm đại sư chính là đắc tội bạn bè, giúp đỡ bạn bè thì sẽ đắc tội với Lâm đại sư, cho nên cách tốt nhất chính là giữ im lặng và làm như không biết, đây mới là cách tốt nhất.”

“Chết tiệt, tôi với tư cách là một fan hâm mộ trung thành của thập nhị thiên vương Lâm đại sư, tôi đã chửi mấy trăm câu ở dưới Weibo của những ông già này, bây giờ tôi có nhu cầu đi chửi tiếp đây.”

Tình hình hiện tại rất hỗn loạn, nhiều người cũng không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng may thay những người hâm mộ trên Weibo của Lâm Phàm sau một vài sự cố vẫn tin tưởng hắn và họ đoàn kết trên mọi mặt trận. Nhưng cư dân mạng nhiều như thế nên chỉ có chút nhân số này cũng không đủ để mắng người ta.

Dù sao Lâm đại sư chỉ có một người, mà quyền thế quan hệ của bên kia thật sự quá rộng nên trực tiếp chèn ép hắn.

Bây giờ trên mạng cơ bản là nghiêng về một bên.

Trong phố Vân Lý.

Lâm Phàm nghe điện thoại: “Mẹ, không có gì đâu, chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.”

“Chuyện này sao có thể là chuyện nhỏ được? Cha của con nói tất cả những người kia đều là giáo sư chuyên gia, tại sao con lại gây chuyện với những giáo sư chuyên gia đó.” Mẹ Lâm Phàm lo lắng nói.

Lâm Phàm: “Không có gì, chỉ là bọn họ muốn thêm tên đồng tác giả vào tài liệu giảng dạy mà con sáng tác, con không đồng ý nên bọn họ làm như vậy với con.”

“Có ý gì? Cái này là do con sáng tác sao, bọn họ muốn thêm tên đồng tác giả?” Mẹ Lâm Phàm nghi hoặc hỏi.

Lâm Phàm cười ha ha nói: “Là do bọn họ muốn nâng cao danh tiếng của mình đấy."

"Cái gì? Đám người kia vậy mà muốn cướp công lao của con trai mẹ sao? Con yên tâm, mẹ và cha con sẽ là chỗ dựa vững chắc của con. Không cần phải sợ bọn họ, nhưng cũng đừng làm gì trái pháp luật đó." Mẹ Lâm Phàm nói.

“Hiểu rồi, mẹ yên tâm đi.” Lâm Phàm bất đắc dĩ nói, chẳng lẽ ở trong lòng bọn họ hắn là người thích làm chuyện trái pháp luật lắm hay sao.

Sau đó, Lâm Phàm mở Weibo ra, cái này vừa nhìn một cái thật sự rất khủng khiếp.

Mấy lão già chuyên gia này lại bôi nhọ mình nữa rồi, nhưng dân có học thức đúng là dân có học thức, nói chuyện khác hẳn. Mặc dù không chửi thẳng hắn nhưng ý tứ trong đó lại quá rõ ràng, chính là nói hắn sai, lòng dạ hẹp hòi, quá coi trọng danh lợi...”

Hơn nữa vấn đề này càng ngày càng nghiêm trọng.

Có không ít lãnh đạo đứng ra chỉ trích Lâm Phàm.

“Không có y thuật lại không có y đức, không xứng làm nghề y.”

Lời này cũng có chút nghiêm trọng nhưng lâm Phàm chỉ cười, để cho đám người bọn họ nói trước đi, đợi chút nữa xem các người còn dễ chịu không.

Chương 921: Toàn bộ chết lặng

Tòa soạn.

“Tổng biên tập, chúng ta có nên đưa ra ánh sáng hay không? Đám người này thật sự quá càn quấy, không đưa ra chứng cứ xem ra không được rồi.”

“Ừm, đã đến lúc rồi, không phải Lâm đại sư đã nói chỉ cần họ xin lỗi thì sẽ kết thúc, không xin lỗi thì lập tức đưa ra ánh sáng hay sao?”

Hết tờ báo này đến tờ báo khác bắt đầu hành động.

Bọn họ sớm đã không kiên nhẫn được nữa, nắm trong tay chứng cứ quan trọng như vậy nhưng lại không đưa ra ánh sáng được, đây không phải muốn lấy cái mạng nhỏ của bọn họ sao.

Nhưng bây giờ những giáo sư chuyên gia này phối hợp lẫn nhau, cả ngày đều ở trên mạng tức giận mắng, thế nhưng lại cho họ cơ hội.

Chỉ cần đoạn video này phát tán ra ngoài, sự thật sẽ cực kỳ khủng khiếp, đặc biệt là tổng biên tập còn cho rằng vẫn chưa đủ. Cho nên đã tự mình cầm bút trực tiếp viết bài, chuẩn bị đẩy một làn sóng lớn.

Sáng sớm ngày hôm sau.

Với mọi người đó là khởi đầu một ngày mới nhưng với một vài người lại là một bi kịch.

Tại một khách sạn hàng đầu ở Thượng Hải.

Cốc cốc.

Có tiếng gõ cửa dồn dập bên ngoài hành lang.

“Giáo sư Dương, mau mở cửa, có chuyện lớn rồi, thật sự xảy ra chuyện rồi.” Một vị chuyên gia trên 40 tuổi, vẻ mặt gấp gáp như xảy ra chuyện gì cực kỳ lớn.

Mà phía sau cũng có không ít chuyên gia, bọn họ giống như gặp quỷ, dường như không ngờ sẽ xảy ra loại chuyện này.

“Sao thế?” Một giọng nói khàn khàn truyền ra từ trong phòng nghe có vẻ khó chịu, mới sáng sớm đã bị quấy rầy, ai mà vui nổi.

Giáo sư Dương mở cửa thấy nhóm đồng nghiệp của mình, sắc mặt khẽ thay đổi: “Xảy ra chuyện gì rồi sao?”

“Đúng vậy, có chuyện lớn rồi, chúng ta vào phòng rồi nói.”

…

Trong phòng.

Sau khi giáo sư Dương nghe xong, sắc mặt chợt tái mét: “Cái gì?”

“Bây giờ nên làm gì đây? Video này đã tràn lan khắp mạng xã hội rồi, nếu còn không nghĩ ra cách thì e là danh tiếng chúng ta đều nát bét.”

“Sao hắn dám làm như thế? Hắn có biết hậu quả khi làm việc này là gì không?”

Đột nhiên giáo sư Dương chợt phản ứng lại, vẻ mặt vô cùng hối hận: “Ôi trời ơi, lúc hắn quay video này tôi đã phát hiện ra nhưng lại không để trong lòng. Thật không ngờ cuối cùng lại là thứ đòi mạng chúng ta, mau chóng liên hệ hắn ngay, bắt hắn thu hồi video không thể để nó lan truyền nữa.”

“Không kịp nữa rồi, video này được đăng lúc 6 giờ sáng, còn do nhiều tài khoản truyền thông cùng đăng, bây giờ đã ngập tràn trên khắp Weibo rồi.”

“Vậy bây giờ phải làm sao đây, mấy người cũng đã xem video này rồi, nếu không nghĩ ra cách giải quyết thì sẽ xảy ra chuyện lớn đó.”

“Không phải “sẽ xảy ra” mà đã xảy ra chuyện lớn rồi.”

Cốc cốc.

Cửa vừa mở.

Lãnh đạo Bộ Giáo dục nổi giận đùng đùng, sắc mặt u ám bước vào: “Rốt cuộc mấy người đang làm cái gì thế, video ở trên mạng là chuyện gì. Mấy người mất mặt thì cũng không sao, nhưng tôi thì gặp rắc rối lớn rồi.”

Ông ta là lãnh đạo Bộ Giáo dục, mặc dù ông ta không xuất hiện trong đoạn video đó nhưng chắc chắn không tránh khỏi liên can, nếu tra ra thì ông ta cũng không có kết cục tốt.

Một vài người xung quanh trẻ tuổi hơn khẽ gật đầu không dám nói gì, chỉ nghĩ tên nhóc kia đúng là chuyện gì cũng dám làm mà.

Đây là muốn cho các lão già bọn họ mất sạch mặt mũi, từ nay về sau sẽ trở thành trò cười của kẻ khác.

Bây giờ thời đại khác rồi, không phải như hai mươi, ba mươi năm trước nữa.

Lúc đó mạng xã hội chưa phát triển, chơi đùa những thứ này được người ngưỡng mộ không ngớt, bọn người kia gọi trời trời không thấu, gọi đất đất không nghe. Nhưng bây giờ mạng xã hội phát triển mạnh mẽ như này, cho dù một chuyện cỏn con cũng bị bế lên trang đầu tin tức chứ đừng nói là tin lớn như này.

Càng không cần nói tình hình bây giờ nữa.

Địa vị của bọn họ không phải thấp, người bình thường có lẽ không quen biết bọn họ nhưng trong ngành cố định, bọn họ chính là người đứng đầu. Đến nay xảy ra chuyện này còn không bị người khác cười rụng răng, uy tín mất hết, trở thành trò cười cho người khác sao.

Giáo sư Dương im lặng chốc lát rồi nói: “Đi, chúng ta đến phố Vân Lý hỏi tên nhóc đó rốt cuộc muốn thế nào?’

“Cũng chỉ đành vậy.”

“Nếu còn để vụ việc này lan rộng thì chỉ sợ không xử lý được, chỉ có thể nhanh chóng giải quyết.”

Lãnh đạo Bộ Giáo dục lo lắng đến nỗi giận đùng đùng: “Tôi không quan tâm mấy người dùng cách nào, nhất định phải giải quyết xong vụ này. Triệu Minh Thanh là học trò của hắn, giờ tôi gọi điện cho Triệu Minh Thanh để ông ta bảo lão sư mau dừng tay.”

Trên mạng xã hội.

Cư dân mạng chết lặng, vẻ mặt ngơ ngác.

“Vụ này cua khét đấy.”

“Đệch, hóa ra chúng ta vẫn luôn bị lừa gạt, mẹ kiếp, già mà không nên nết, tôi thấy bọn họ đã lớn tuổi nên mới đứng về phía bọn họ, thật không ngờ bọn họ mới là kẻ đáng ghét nhất.”

“Cmn, mấy lão già này đúng là buồn nôn, đây chính là cướp thành quả lao động người khác.”

“Ha ha, mấy tên phỉ nhổ Lâm đại sư giờ đâu rồi? Mời chúng mày ra đây tiếp tục, nếu cãi thắng thì tao nhận thua.”

Chương 922: Không cần nể mặt

“Mấy lão già đó nói như thế mà cũng nói cho được, đây là muốn bảo vệ ai? Muốn cướp thì cứ nói thẳng đi, còn nói chuyện uyển chuyển như vậy làm gì.”

“Đúng là biết người biết mặt không biết lòng, giáo sư Dương là người đức cao vọng trọng ở quê tôi, trên tường danh dự trường chúng tôi còn có ảnh của ông ta, thật không ngờ ông ta là loại người này.”

“Người ta vất vả viết sách, dựa vào đâu họ lại muốn đề tên đồng tác giả chứ.”

“Đây là cùng một giuộc với nhau.”

“Danh sách có rồi đây, danh sách tên của mười vị kia, mọi người mau vào xem xem có quen biết ai không.”

“Đệt mợ, ở đây có Viện trưởng danh dự của trường chúng tôi.”

“Tiếng xấu đồn xa rồi, bây giờ cả nước đều chấn động, thật không ngờ lại xảy ra chuyện này.”

Nhưng rất nhanh sau đó, bè lũ tẩy trắng đã xuất hiện.

“Giáo sư Dương là một người được chúng tôi kính nể, hơn nữa tình tình ông ấy rất tốt, tuyệt đối không làm ra chuyện này đâu.”

“Này lầu trên, năm xu một bài, không thể nhiều thêm nữa, thêm nữa thì không phải tẩy trắng nữa đâu, tôi đã tìm được thủy quân khác rồi.”

“Đứng trước sự thật, tất cả yêu ma quỷ quái đều không thể tồn tại.”

Học viện trung y số 1 Thượng Hải.

Trong phòng làm việc.

Triệu Minh Thanh cười lớn, chân tướng cuối cùng cũng xuất hiện, loại tâm tình này khó có thể miêu tả bằng lời. Các người muốn hãm hại lão sư của tôi sao, đang nằm mơ à?

Đinh Đinh!

Người gọi đến là lãnh đạo Bộ Giáo dục.

Ông ấy nghe điện thoại, giọng điệu đầu bên kia vô cùng trầm trọng.

“Viện trưởng Triệu, vụ việc này cần dừng lại ở đây, ông nên khuyên lão sư của ông đi. Ông nên hiểu rõ, nếu còn làm to chuyện này thì đều không tốt cho ai cả.”

Triệu Minh Thanh cười lạnh: “Xin lỗi nhé, đây là chuyện của lão sư tôi, tôi chỉ là phận học trò nào dám làm chủ.”

Lãnh đạo đáp: “Viện trưởng Triệu, ông có ý gì? Ông nhất quyết muốn làm lớn chuyện này sao? Ông không muốn ngồi cái ghế Viện trưởng nữa ư?”

Xé rách mặt rồi nên cũng không e ngại nữa.

Triệu Minh Thanh cười ha ha: “Tôi thấy ông nghĩ nhiều rồi, mặc dù Triệu Minh Thanh tôi đây chỉ là một Viện trưởng nhưng cũng không phải kẻ nhu nhược, ông muốn cắt chức Viện trưởng của tôi thì chỉ e với chức vị của ông cũng không làm được. Nhưng nếu lãnh đạo thật sự muốn cắt chức tôi thì tôi có thể chủ động từ chức, tránh việc quấn thân. Tôi cũng đã nghĩ rõ ràng, muốn chuyên tâm nghiên cứu trung y.”

Đầu dây bên kia, lãnh đạo trầm mặc một hồi, sau đó ngữ khí ông ta cũng mềm mỏng hơn: “Viện trưởng Triệu, ý của tôi không phải thế này, cũng do tôi nhất thời hồ đồ. Ông xem, bây giờ chuyện này rất khó giải quyết, nếu còn làm lớn nữa thì đối với ai cũng không tốt cả. Hơn nữa mấy lão giáo sư tuổi tác cũng lớn rồi, làm sao chịu nổi đả kích này, nếu thật sự xảy ra chuyện gì thì sao được.”

Mặc dù ông ta là lãnh đạo nhưng Triệu Minh Thanh là Viện trưởng Viện trung y, chức vụ không cao bằng ông nhưng mối quan hệ cũng không ít. Nếu ông thật sự muốn loại bỏ Triệu Minh Thanh thì e là không được mọi người đồng ý, càng đừng nói đến chức vị con trai Triệu Minh Thanh cũng không hề thấp gì.

Triệu Minh Thanh bật cười: “Chuyện này tôi giúp không nổi rồi, mà tôi cũng không thể giúp. Đây là chuyện của lão sư tôi, làm sao tôi có thể xen vào được, ông tìm nhầm người rồi, cúp đây.”

Triệu Minh Thanh cũng không đợi đối phương nói gì thêm mà tắt điện thoại luôn, ánh mắt ngập tràn ý cười.

Bây giờ xảy ra chuyện mới hối hận.

Nhưng tiếc là đã muộn rồi.

Phố Vân Lý!

Lâm Phàm nhàn nhã nhìn ra ngoài cửa, không khỏi mỉm cười, nói: “Đợi lát nữa sẽ có người tới, nhưng mọi người không cần quá quan tâm?”

Điền Thần Côn hỏi: “Ai tới? Sao cậu biết sẽ có người tới?”

Lâm Phàm cười: “Nếu bọn họ không tới thì tâm lý cũng thật vững vàng, chỉ là không ngờ tới video này truyền ra nhanh như vậy, xem ra cánh phóng viên cũng không đợi nổi nữa.”

Điền Thần Côn hiểu rồi, ông ta không vui nói: “Đợi lát nữa nhóm người kia tới, không có bàn ghế cũng không có trà, cứ để bọn họ đứng.”

Ngô U Lan gật đầu đồng ý, đúng là như vậy, không nên hòa nhã với bọn họ.

Quả nhiên chỉ lát sau, nhóm giáo sư chuyên gia kéo nhau đến.

Khi mấy lão chuyên gia đứng bên ngoài cồng, lúc nhìn vào trong tiệm, có người hơi phẫn nộ. Bây giờ tình hình nằm ngoài tầm kiểm soát của bọn họ, sự việc này đã làm lớn lên rồi nên nếu cứ so đo với đối phương thì không phải hành động sáng suốt.

Trước khi tới, giáo sư Dương đã chuẩn bị bị sẵn, gương mặt lộ ra ý cười: “Lâm đại sư, chúng tôi không mời mà tới, mong cậu đừng trách cứ.”

Lâm Phàm khẽ liếc một cái: “Ồ, có chuyện gì thì nói đi, tôi cũng không thân quen với mấy người, mấy người đến hay không cũng không liên quan tới tôi.”

Lời này với nhiều người chính là không tôn trọng bọn họ.

Dù thế nào bọn họ cũng là những người đầu ngành, địa vị cao trọng, hô mưa gọi gió cũng không phải chuyện khó nhằn, nhưng tên nhóc này cũng không thèm nể mặt bọn họ.

Giáo sư Dương cười ngượng ngùng, sau khi bước vào phòng thấy chiếc ghế dài bên cạnh muốn bước đến ngồi xuống để có thể nói chuyện rõ ràng với Lâm đại sư.

Chương 923: Các người phải xin lỗi

Lúc này, Giáo sư Dương đang định ngồi xuống thì Điền Thần Côn đặt một chân lên ghế, ánh mắt cũng không thèm liếc đến, coi đám người này như không khí.

Tình huống xấu hổ này khiến Giáo sư Dương không biết nên nói gì.

Lâm Phàm cười một tiếng, bản thân hắn không phải người rộng lượng, hắn rất thù dai, bình thường nếu có thù tuyệt đối sẽ không đối xử hòa nhã.

Mặc dù tuổi tác đối phương đã cao nhưng kẻ thù chính là kẻ thù, dù sao sao bọn họ cũng không thấy hắn ít tuổi mà nhường hắn.

Lâm Phàm nâng chén trà lên, uống một hớp: “Giáo sư Dương, ông có việc gì thì nói đi, tôi rất bận.”

Đứng sau ông ta là một vị chuyên gia họ Vương còn khá trẻ tuổi, sắc mặt người này không tốt nói: “Lâm đại sư, đây là giáo sư Dương, anh đừng có không nể mặt.”

Lâm Phàm ngẩng đầu, khẽ vuốt mặt: “Thể diện là do tự mình giữ, nếu vẫn tự cho rằng mặt mũi đủ dày có thể lừa gạt tôi, vậy thì các ông sai rồi. Có chuyện gì thì nói đi, không có chuyện gì thì mau lượn, tôi rất bận rộn, không có thời gian lãng phí với mấy người.”

Giáo sư Dương khoát tay để cho bọn họ đừng nói nữa, sau đó ông mới nói với Lâm Phàm: “Lâm đại sư, cậu thật sự muốn làm lớn chuyện này khiến nó rối tinh rối mù lên hay sao?”

Lâm Phàm xua tay: “Các người đừng suy nghĩ lung tung, trước giờ tôi chưa từng gây sự, chuyện này không phải do mấy người làm ra sao, liên quan gì đến tôi? Bây giờ tôi là người bị hại, sách do chính tôi viết vậy mà các người không nói lời nào đã ghi tên của mình lên, các người thì hay rồi, biểu hiện giống như là tôi bắt nạt mấy người vậy.”

Giáo sư Dương im lặng không nói, đúng lúc định nói chuyện thì một giọng nói cắt đứt suy nghĩ.

Một đứa nhóc mập chạy như bay tới: “Chú Lâm, cháu muốn tố cáo…”

Lâm Phàm nhìn nhóc mập, lập tức vui vẻ: “Thường Tiểu Bàn, cháu lại muốn tố cáo cái gì?”

Trên quần áo Thường Tiểu Bàn dính chút tro bụi, bây giờ ôm được đùi lớn, nó ấm ức nói: “Tên nhóc Trương Tiểu Huy chép bài tập của cháu, cháu định đi méc cha của nó nhưng Trương Tiểu Huy lại đánh cháu, cháu không đánh lại nó.”

Lâm Phàm bật cười, lại nói chuyện với Thường Tiểu Bàn một lát, không thèm để ý tới đám người Giáo sư Dương kia, mà hắn vốn đã không để tâm.

Nhóm người Giáo sư Dương đang vội, có người đứng ra khiển trách: “Nhóc mập đi sang một bên, người lớn nói chuyện, đừng có mà hóng hớt.”

Thường Tiểu Bàn nhìn người kia, gương mặt lập tức lộ ra vẻ ghét bỏ: “Tôi biết mấy ông, mấy ông chính là người xấu muốn cướp thành quả của chú Lâm. Mấy người là người lớn mà không biết xấu hổ, không phải đồ của mấy người thì không nên lấy chứ.”

“Cái thằng nhóc này…”

Thường Tiểu Bàn thấy người này muốn dạy dỗ mình, lập tức trốn sau lưng chú Lâm.

Lâm Phàm bất mãn nói: “Làm gì thế, mấy người muốn làm gì, muốn ức hiếp người phố Vân Lý chúng tôi đúng không?”

Giáo sư Dương trừng mắt liếc người kia, sau đó nói: “Lâm đại sư đừng tức giận. Chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm thôi, hay là chúng ta nói về tình huống hiện tại đi.”

“Được, vậy thì nói đi, vị chuyên gia này là ai, hét vào Tiểu Bàn nhà tôi làm cái gì, lớn như này rồi còn muốn bắt nạt trẻ con. Anh xin lỗi đi nhất định phải xin lỗi, nếu không xin lỗi thì đừng hòng nói chuyện này nữa, nên làm thế nào thì làm thế ấy.” Lâm Phàm không vui.

“Ha ha.” Thường Tiểu Bàn đắc ý cười: “Muốn bắt nạt tôi? Còn không xem chú Lâm là ai chứ?”

Giáo sư Dương không muốn kéo dài chuyện cỏn con này, như này chính là lãng phí thời gian, ông ra lệnh: “Mau xin lỗi.”

Người kia nhìn Tiểu Bàn, cuối cùng cũng không còn cách nào, đành phải xin lỗi.

Lâm Phàm để Tiểu Bàn chơi một bên, bây giờ hắn phải xem những người này muốn nói gì.

“Lâm đại sư, bây giờ chúng ta có thể nói về chuyện kia rồi chứ, video hiện tại đã lan truyền khắp internet, ảnh hưởng rất lớn với chúng tôi. Chuyện này là do chúng tôi suy nghĩ không chu toàn, là do chúng tôi không bàn bạc trước với cậu nên mong Lâm đại sư bỏ qua cho.”

“Ha.” Lâm Phàm bật cười, “Giáo sư Dương, mấy người thật thú vị. Bây giờ chuyện đã xảy ra không thể thu hồi còn muốn tôi bỏ qua, mấy người đã làm những gì rồi hả. Tôi nói cho mấy người biết, tôi là người mềm cứng đều không ăn, chỉ xem thái độ mấy người, nếu bây giờ từng người các người lên Weibo xin lỗi tôi và thừa nhận việc này là các người sai thì tôi có thể tha thứ cho mấy người, còn về video trên mạng thì tôi đành bó tay. Làm người phải chịu trách nhiệm với những gì đã nói ra, đương nhiên tôi cũng không ép buộc, nếu muốn tiếp tục gây sự thì cứ việc.”

Giáo sư Dương nói: “Chúng tôi có thể xin lỗi nhưng nhất định phải xóa video.”

“Ông thấy chuyện này có khả năng sao? Những video kia đều do cánh phóng viên đăng lên, tôi chỉ là một người bình thường, ông quá coi trọng tôi rồi nên mới cho rằng tôi có năng lực để người ta xóa bỏ video đó. Bây giờ tôi không nói chuyện này với mấy người nữa, lên Weibo xin lỗi, tôi sẽ không truy cứu trách nhiệm nữa.”Lâm Phàm nói.

Chương 924: Xin lỗi hay đợi lên toà

Sắc mặt Giáo sư Dương trở nên nghiêm trọng, nếu phải xin lỗi vậy là thừa nhận bọn họ sai, hơn nữa bọn họ nhiều người như vậy xin lỗi một người trẻ tuổi, sau này còn có thể lăn lộn tiếp được sao?

Những người đứng sau nhỏ giọng thảo luận, bọn họ không thể xin lỗi, bọn họ không thể vứt bỏ thể diện.

Giáo sư Dương nói tiếp: “Lâm đại sư, tôi biết cậu là người của Hiệp hội Trung y, tôi rất thân với Chu Thanh Tuyền ở Hiệp hội, mong cậu có thể nể chút tình này. Hơn nữa nếu để cho Chu Thanh Tuyền biết cậu làm khó chúng tôi như này, chỉ e không tốt lắm, sẽ ảnh hưởng lớn đến tiền đồ của cậu.”

Lâm Phàm nhìn Giáo sư Dương với ánh mắt kỳ lạ: “Đúng rồi, tôi hỏi mấy người một chuyện, trước khi đến tìm tôi, các người có hỏi thăm lai lịch của tôi chưa?”

Giáo sư Dương ngây người, không biết hắn nói lời này là có ý gì, thăm dò lai lịch, có gì hay để thăm dò sao?

Lâm Phàm trực tiếp lấy điện thoại ra: “Đây, tôi có số của Chu Thanh Tuyền, tôi sẽ gọi điện cho ông ta. Chỉ cần ông ta nói một câu,Tôi - Chu Thanh Tuyền đứng về phía giáo sư Dương thì Lâm Phàm tôi sẽ xóa bỏ chuyện này, tuyệt đối không nói hai lời.”

Điện thoại được kết nối.

Hắn bật loa ngoài.

“Lâm đại sư?”

Lâm Phàm nhìn Giáo sư Dương: “Tới đây, ông nói đi…”

Giáo sư Dương nhìn Lâm Phàm, sau đó nhìn điện thoại: “Lão Chu, tôi là lão Dương. Bây giờ tôi đang đứng cạnh Lâm đại sư, ông nói giúp tôi một chút, chuyện lần này ảnh hưởng rất lớn với chúng tôi, cậu ấy nói rồi, chỉ cần lão Chu ông nói đứng về phía tôi thì chuyện này coi như xong.”

Chuyện này, ông Chu ở Thủ đô nhận được cuộc gọi này cũng ngốc luôn rồi, đây là muốn ông ta đắc tội với Lâm đại sư mà, sao ông ta lại không hiểu ý của Lâm đại sư chứ.

Đột nhiên đầu dây bên kia truyền đến tiếng dồn dập.

“A, ôi không, tôi bị lên cơn đau tim rồi, a…a…”

“Tút tút!”

Máy bận.

Vẻ mặt đám người ngơ ngác, Giáo sư Dương cũng chết lặng, chuyện này…

Lâm Phàm cất điện thoại: “Được rồi, nói nốt chuyện ban nãy. Tôi vẫn câu nói cũ, lập tức đăng Weibo xin lỗi thì tôi sẽ không truy cứu trách nhiệm, nếu không chúng ta gặp nhau ở trên tòa.”

“Còn nữa, Lâm Phàm tôi là người có thù tất báo, mấy người lừa gạt tôi như vậy. Ngày đến tòa, nếu tôi không bôi đen từng người các ông thì tên của tôi sẽ viết ngược lại. Cơ hội chỉ có một lần, coi các người lựa chọn như nào. Không nói nữa, nói chuyện với mấy người thật lãng phí thời gian, tôi còn phải đến Viện phúc lợi.” Lâm Phàm đứng dậy chuẩn bị rời đi, chuyện này không cần bàn nữa, càng nói càng tốn thời gian.

Giáo sư Dương nhìn Lâm Phàm: “Cậu vẫn còn trẻ, tương lai rộng mở, cậu thật sự vẫn muốn làm đến cùng sao?”

Lâm Phàm bật cười: “Tôi chẳng có gì để mất, quên nói với các người, thầy thuốc Trung y chỉ là nghề phụ của tôi, nghề chính của tôi là bán bánh kếp. Tôi chẳng sợ gì cả, nếu các người muốn tuyệt đường của tôi thì cứ việc, tôi sợ các người còn phải đến cầu tôi nữa kìa.”

Đám người Giáo sư Dương chưa từng gặp người nào vô lại như này, không sợ trời không sợ đất, đắc tội tất cả bọn họ cũng đừng nghĩ đến chuyện lăn lộn ngành này nữa. Thế nhưng đối phương không hề sợ họ, chuyện này thật sự khó giải quyết.

Xin lỗi để cho xong chuyện này chứ nếu đưa lên tòa án thì sợ là không còn đơn giản nữa.

E là toàn dân đều sẽ biết chuyện này mất thôi.

Đến lúc đó, danh dự bọn họ đều mất hết.

“Được, chúng tôi lên Weibo xin lỗi.” Sau nhiều lần cân nhắc, cuối cùng Giáo sư Dương cũng đưa ra quyết định.

Vẻ mặt Lâm Phàm ngập tràn ý cười, đi thẳng ra ngoài: “Vậy được, mau chóng lên Weibo xin lỗi, nhất định phải nói rõ tên tuổi, nếu không tôi sẽ không tính. Thiếu một người cũng không tính, cứ như vậy nhé, sau này tốt nhất chúng ta không nên gặp lại, tôi cũng lười gặp thấy mấy người.”

…

Mọi người nhìn Giáo sư Dương: “Thật sự phải xin lỗi sao?”

Giáo sư Dương thở dài: “Vậy mấy người nói xem còn cách nào khác à, thật sự đến lúc đó hối hận cũng không kịp.”

Nhưng với Giáo sư Dương mà nói, ông đã quyết định phải tuyệt đường của tên nhóc này.

Phải cấm cửa hoàn toàn tên này, để cho hắn mãi mãi không thể trở mình.

Nhưng với Lâm Phàm, chuyện này không đáng là gì, cứ việc cấm hắn, dù sao cũng chẳng liên quan gì với hắn.

Nghề chính của hắn là bán bánh kếp, nhiệm vụ làm vệ sinh sạch sẽ gần đây còn chưa hoàn thành, hắn còn đang tìm kiếm cơ hội đây.

Làm gì có thời gian để lãng phí với đám người này chứ.

…

Trên Weibo.

Lần đầu tiên xảy ra một chuyện khiến mọi người ngỡ ngàng.

Giáo sư Dương: “Tại đây, tôi xin chân thành xin lỗi Lâm đại sư, tôi đã gây ra nhiều rắc rối cho cậu, thật xin lỗi…”

Bla bla…

Nội dung cũng không ngắn.

Có Giáo sư Dương dẫn đầu, những người khác dù không cam lòng cũng không còn cách nào, ai bảo đối phương cứ bám riết không tha, hoàn toàn không e ngại bọn họ.

Chuyên gia Vương: “...”

Chuyên gia Trương: “...”

Cư dân mạng nhìn thấy cảnh tượng này, lập tức bật cười, đúng là chuyện hay mà.

Chương 925: Có chơi thì có chịu

Độc giả ơi, vote ít kim phiếu cho truyện nha, cám ơn nhiều lắm lắm!!!

Chương 925: Có chơi thì có chịu

Khi Lâm Phàm nhìn thấy bài viết trên Weibo thì cũng trả lời lại.

“Nếu mấy người đã xin lỗi thì tôi cũng không truy cứu chuyện này nữa, mấy người đều là các chuyên gia, giáo sư lớn tuổi. Tôi nói với mấy người một câu, làm người thì phải dựa vào sức mình đừng tùy tiện thêm tên mình vào tác phẩm của người khác, chăm chỉ học tập rồi viết ra một tác phẩm của mình mới là chân chính. Đừng làm mấy chuyện đường ngang ngõ tắt này cũng vô dụng.”

“Phụt!”

Cư dân mạng thấy mấy dòng này đều không nhìn được bật cười, Lâm đại sư đúng là ngầu lòi.

Mà đám người Giáo sư Dương nhìn thấy bình luận của Lâm Phàm, sắc mặt vô cùng khó coi. Với thân phận và địa vị của bọn họ bây giờ mà lại bị một tên nhóc dạy dỗ, mất hết thể diện.

Nhưng bọn họ chỉ có thể nhịn.

Xem như cậu giỏi!

Sau khi Giáo sư Dương quay về khách sạn, tảng đá lớn trong lòng ông vẫn chưa thể buông xuống. Xin lỗi so với không xin lỗi thì tốt hơn nhiều, nhưng mà video trên mạng vẫn không thể xóa được.

Nhưng nếu không xin lỗi, đối phương sẽ báo lên tòa án, mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy nữa.

Chỉ e đến lúc đó sẽ xảy ra chuyện lớn.

“Giáo sư Dương, chuyện này cứ kết thúc như vậy sao?” Có người hỏi, rõ ràng trong lòng người này không phục, phe phái hai người liên hợp lại lại mà không thắng nổi một người trẻ tuổi, nếu nói ra chỉ sợ bị người ta cười rụng răng.

“Kết thúc?” Giáo sư Dương lắc đầu cười: “Không có đâu, còn lâu mới kết thúc. Bây giờ đối phương chỉ buông lỏng một chút, đợi chúng ta phía sau còn có dư luận và cả việc điều tra. Nếu chuyện này xử lý không tốt chỉ sợ có người phải thân bại danh liệt.”

“Còn người đó là ai, thì…”

Giáo sư Dương còn chưa nói xong, thế nhưng tất cả mọi người đã run như cầy sấy, chuyện này thực sự rất nghiêm trọng. Nếu không bị đưa lên mạng có lẽ đã không xảy ra nhiều chuyện như vậy nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn rồi.

Người nói chuyện trong video là Giáo sư Dương, nếu bị điều tra thì người đứng mũi chịu sào cũng là ông ta, còn bọn họ chỉ là phận tôm tép, có lẽ sẽ không gây chú ý nhiều.

Bộ Giáo dục.

Lãnh đạo đang làm việc trong phòng thì đột nhiên thấy có người xông vào phòng, vừa định nói chuyện nhưng lúc nhìn thấy người đến là ai, cổ họng ông như bị bóp chặt không phát ra được âm thanh nào.

“Mời ông đi theo chúng tôi một chuyến.”

Ông ta không nghĩ tới mình là lãnh đạo cũng sẽ bị mời đi uống trà.

Trên mạng xã hội.

Đông đảo dân cư mạng vui vẻ không thôi, đặc biệt là nhóm fan trung thành của Lâm Phàm, bọn họ lại càng vui mừng khôn xiết.

“Ha ha, mấy lão già này cuối cùng cũng biết nói xin lỗi rồi.”

“Tôi vừa nhận được tin tức, lãnh đạo Bộ Giáo dục mới bị mời đi uống trà rồi.”

“Cmn, đúng là tin giật gân, nhưng làm hay lắm.”

“Sao mấy lão già này lại không bị mời đi uống trà?”

“Đừng gấp, chuyện gì cũng phải từ từ, mấy lão chuyên gia giáo sư kia cũng không chống đỡ được lâu đâu.”

Bây giờ mọi chuyện đã được đưa ra ánh sáng, những người từng bị lừa đều đã vùng lên.

“Tôi muốn tố cáo, tôi từng sáng tác sách nhưng bị bọn họ cưỡng ép đề tên tác giả…”

Cứ vụ này nối tiếp vụ khác, lúc mấy người quyền thế cường hoành thì không có ai dám xuất đầu lộ diện lên tiếng. Thế nhưng bây giờ trên mạng gió nổi mây bay, lúc bọn họ khó bảo vệ bản thân thì những người từng bị họ lừa đều quyết định đứng ra phản kháng.

Hết nhóm người này lại đến nhóm khác.

Có chơi thì phải có chịu.

Mà Lâm Phàm cũng không quan tâm chuyện này, cuối cùng mấy lão già có bị làm sao thì hắn cũng không thèm để ý, dù sao bọn họ chắc chắn sẽ không có kết quả tốt.

Tại Viện phúc lợi Nam Sơn.

Lúc Lâm Phàm đến thì hắn phát hiện có rất nhiều người lạ mặt, mà những người này đều đang khuân đồ.

Lâm Phàm thấy Viện trưởng Hoàng đứng một bên chỉ huy, bèn tiến lên hỏi: “Viện trưởng Hoàng, đang làm gì thế?”

Viện trưởng Hoàng cười đáp: “Lâm đại sư, không phải tiền từ thiện đến rồi sao, nên tôi mời vài người đến dọn một vài thứ ở Viện phúc lợi để có khoảng trống. Tiếp đó sẽ mời công ty xây dựng đến ngăn cách nơi này thành từng gian để tạo thành phòng học. Sau này việc cần làm rất nhiều, nhưng trước hết nên để bọn nhỏ học hành đã.”

Lâm Phàm gật đầu, ngược lại cảm thấy khá tốt: “Ngân sách dư lại bao nhiêu?”

Viện trưởng Hoàng lấy cuốn sổ ra: “Nhiều hơn so với dự đoán của chúng ta, có khoảng hơn mười triệu, Lâm đại sư, số tiền này phải làm thế nào?”

Lâm Phàm biết chắc số tiền quyên góp rất nhiều nhưng hắn sẽ không giữ cho mình hoặc chiếm làm của riêng, đây là số tiền do cư dân mạng quyên góp nên hắn cũng không có quyền giữ: “Viện trưởng Hoàng, bà quen biết nhiều, tìm một người đáng tin rồi quyên góp số tiền thừa kia vào Viện phúc lợi nhi đồng khác, nhưng yêu cầu duy nhất là số tiền sử dụng phải rõ ràng. Bà sẽ phải vất vả chút, theo dõi những chỗ cần dùng tiền sau đó đăng lên trang web của Viện phúc lợi trẻ em Nam Sơn để cho những người quyên góp có thể biết tiền của họ được dùng vào việc gì.”

Ý cười trên mặt Viện trưởng Hoàng càng sâu: “Lâm đại sư, cậu thật có tâm, tôi thay mặt các Viện phúc lợi khác cảm ơn cậu.”

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top