Nét chữ quyên tú mà không mất đi lực đạo trên đó chính là đi ra từ tay nữ nhi.
Lúc Lý phu nhân nói chuyện, Thẩm Như Bộc luôn kiên nhẫn lễ độ cung kính lắng nghe, chỉ là khi nghe tin Lý Nhược Ngu muốn giải trừ hôn ước, dường như vì đau lòng mà khẽ nhíu mày.
Khi tờ thư được giao đến tay, hắn khẽ rút giấy tín ra, liếc nhìn qua một lượt liền lên tiếng hỏi: "Lão phu nhân có biết vì sao Nhược Ngu lại muốn cùng vãn sinh giải trừ hôn ước không?"
Lý phu nhân hơi chút áy náy khựng lại, lắc đầu bảo:
"Con biết tính nó rồi đấy, chủ kiến của nó xưa nay toàn tự mình quyết định quen rồi. Chính là lần trước sau khi áp tải chuyến quân nhu lương thảo kia từ kinh thành về, nó đột nhiên mở miệng đòi giải trừ hôn ước với ta, hỏi kỹ thêm thì nó lại ngậm chặt miệng không nói... Tóm lại, là Lý gia chúng ta giáo nữ vô phương, mong Thẩm công tử con đừng trách tội Nhược Ngu..."
Thẩm Như Bộc nghe tới đây, ngón tay dài khẽ dùng lực, tờ tự thư kia liền biến sạch thành những mảnh vụn, đoạn cất lời:
"Nếu như Nhược Ngu vô sự, trong lòng nàng đã có lương phối khác thì Như Bộc tuyệt đối không dám ngỗ nghịch ý muốn của tiểu thư. Nhưng nay nàng đã thành ra thế này, cho dù Lý gia y thực vô ưu, song sau này nếu lão phu nhân người không còn nữa... Thì hỏi còn ai tận tâm chăm sóc Nhược Ngu đây? Thẩm mỗ bất tài, nguyện tận tâm chăm sóc Nhược Ngu một đời, còn mong lão phu nhân thành toàn cho Thẩm mỗ!"
Lời lẽ bộc bạch như vậy cư nhiên khiến nước mắt Lý phu nhân không thể cầm cự được nữa.
Con gái đã thành ra thế này, việc chung thân đại sự sao có thể không khiến người ta phiền lòng cho được.
Nếu là người khác, bà đoan tuyệt không thể yên tâm, nhưng Thẩm Nhị công tử xưa nay là người trọng chữ hứa, hắn đã chịu nói thế thì nhất định là đã ôm định quyết tâm, tuyệt đối không chê bai nữ nhi.
Tức thì nước mắt bà rơi như mưa:
"Thẩm công tử... Con cư nhiên lại có tình có nghĩa đến mức này... Nhược Ngu nó... Vẫn là đứa có phúc..."
Thẩm Như Bộc đứng dậy vén vạt áo dài quỳ sụp xuống trước mặt Lý phu nhân, tiếp tục thưa rằng:
"Gia huynh không nhật nữa sẽ tiến kinh thuật chức, huynh ấy viết thư cho con, vì cớ Bạch gia trong kinh muốn tổ chức thủy quân, cần gấp rút định đóng chiến thuyền. Bản vẽ chiến thuyền đó Nhược Ngu đã giao cho con từ sớm. Việc này liên quan đến quốc sự, cho nên cần phải tạm cư trong kinh vài năm. Nhược Ngu tuổi tác chẳng còn nhỏ, nếu cứ mãi không thành lễ thế này trái lại sẽ rước họa lời ra tiếng vào bạch bạch. Cho nên con muốn sớm ngày cưới Nhược Ngu nhập môn, đưa nàng cùng tiến kinh. Chỉ là ban đầu nàng nói rõ, cần con phải ở rể Lý gia, song nay ly hương tại tức..."
Còn chưa đợi Thẩm Như Bộc nói xong, Lý phu nhân đã vội vàng ngắt lời hắn:
"Con gái của ta vốn dĩ là cái tính khí ta hành ta tố, kinh thế hãi tục. Cái đề nghị thuở ban đầu đó của nó, nếu như chiêu lãm đứa con em nhà nông hay nhà buôn tầm thường thì còn được, Thẩm gia các con thế hệ làm quan, vốn dĩ đã không thỏa đáng rồi, cũng may con chìu chuộng nó, chẳng màng gì hết mà ứng thuận theo.
Nhược Ngu vốn dĩ đòi chiêu phu nhập tế cũng là vì e ngại kỹ nghệ đóng thuyền của Lý gia không thể truyền ra ngoài. Nay nó... Đã ra nông nỗi này, cho dù có bí kỹ gia truyền cũng chẳng nhớ nổi nửa phần, xem như cũng miễn được cái mối lo truyền ra ngoài rồi. Nếu con chịu cưới, tuyệt đối đừng nhắc tới đề tài ở rể nữa. Lý gia chúng ta đâu phải hạng người hồ quấy man triền, tự khắc không thể để tế tử nhà mình chịu uất ức... Chỉ là hiện tại tính khí của Nhược Ngu y như đứa trẻ lên ba, thực sự khó làm hiền phụ, nếu như thành thân với con... Chuyện này... Chuyện động phòng tân hôn này, e là sẽ làm nó hoảng sợ mất..."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận