Có khách quý tới thăm, đích thân muốn gặp tiểu thư, xem ý tứ đó chắc là muốn giới thiệu cho tiểu thư một mối lương duyên tốt đẹp.
Vị quận chúa này dẫu sao cũng đáng tin hơn mấy mụ mai mối đầu đường, đương nhiên phải trang điểm cho nhị tiểu thư sao cho thật xinh đẹp, rạng rỡ!
Trên đường đi ra tiền sảnh, nàng vẫn không ngừng khuyên bảo tiểu thư một lát nữa nhớ ngoan ngoãn hành lễ vấn an, rồi ngồi trên ghế, tuyệt đối không được cử động lung tung.
Đến khi vào tiền sảnh, tâm tư này của Lũng Hương quả nhiên không uổng phí.
Hoài Âm quận chúa vừa thoáng thấy dáng người yểu điệu của nhị tiểu thư, đôi mắt liền sáng lên, không ngừng gật đầu.
Còn về phần Tư Mã đại nhân mặt lạnh kia, cũng dán chặt ánh mắt lên người tiểu thư không rời.
Phải một lúc lâu sau, ngài mới rủ mi mắt, cúi đầu khẽ thổi lá trà đang nổi trên tách.
Nhược Ngu vốn dĩ một lòng muốn nghe lời Lũng Hương, ngoan ngoãn đi chào hỏi khách quý.
Nhưng không ngờ vừa ngước mắt lên, đã trông thấy Chử Kính Phong đang ngồi trong khách sảnh, nhất thời có chút do dự không dám tiến lên.
Nàng vẫn chưa quên những ngày tháng ở cạnh hắn trước đó.
Người này lúc nóng lúc lạnh, vốn dĩ thấy hắn mua cho mình bao nhiêu món đồ kỳ lạ, lúc chia tay còn tặng cho nàng một con đại bàng tuyết trắng, khiến nàng dần dần nảy sinh chút thiện cảm.
Thế nhưng đúng lúc nàng sắp lên xe ngựa, vô tình quay đầu lại liếc nhìn, thấy hắn đang đứng trên lầu hai của dịch trạm, bất động nhìn về phía mình, trong mắt lại xuất hiện làn sương đỏ rực đang lấp lánh…
Nhược Ngu tuy đầu óc không quá thông minh, nhưng cũng hiểu được rằng khi ánh mắt hắn lóe lên tia sáng đỏ, đó là điềm chẳng lành.
Bị hắn nhìn chằm chằm như vậy, dù đã ngồi trong xe ngựa, nàng vẫn cảm thấy cái nhìn nóng rực kia như thiêu cháy cả khoang xe ra một cái lỗ.
Lúc này nàng chỉ mong xe ngựa chạy thật nhanh, rời xa hắn thật xa.
Nàng hiện giờ tâm trí như một đứa trẻ, dù hằng ngày vẫn mân mê mấy món đồ chơi hắn tặng, nhưng sớm đã quên sạch chuyện phải biết ơn hắn.
Nay nhìn lại người này sau bao ngày xa cách, trong đầu nàng chỉ nhớ mãi ánh mắt đỏ ngầu, muốn ăn tươi nuốt sống mình lúc nàng rời đi.
Ánh mắt thâm trầm đó lại có vài phần tương tự gã Thẩm nhị thiếu nào đó, mỗi khi bị nhìn chằm chằm như vậy, nàng luôn cảm thấy cả người không tự nhiên, ghét vô cùng!
Thế nhưng lúc này hắn lại nhìn nàng trừng trừng như thế, trông chẳng khác nào nàng là miếng bánh hạnh nhân quết mật, hắn chỉ hận không thể cắn một miếng cho thỏa...
Nhược Ngu bĩu môi, cảm thấy trong lòng cực kỳ khó chịu.
Lũng Hương đứng ở cửa sảnh thấy tiểu thư đứng yên không nhúc nhích thì trong lòng có chút sốt ruột, sợ tiểu thư lại giở cái tính bướng bỉnh như lừa, làm trò cười trước mặt khách quý.
Nàng vội vàng nắm lấy tay Nhược Ngu, đẩy nàng bước tới, nhỏ giọng dỗ dành:
"Phu nhân đã chuẩn bị rất nhiều trái cây cho khách, lát nữa tiểu thư xem thử thích loại nào, Lũng Hương lấy miếng to cho người được không?"
Đúng lúc này, hắn cũng dời ánh mắt đi.
Nhược Ngu khẽ thở phào một hơi, lúc này mới mặc cho Lũng Hương kéo mình vào khách sảnh, rất tự nhiên mà dịu dàng gọi một tiếng với Lý phu nhân:
"Nương!"
Gọi xong, nàng liền lấy từ trong ngực ra một tờ giấy tuyên, bày ra trước mặt Lý phu nhân như đang dâng bảo vật:
"Nhược... Nhược Ngu viết đấy, có đẹp không ạ?"
Trên tờ giấy tuyên trắng như tuyết kia chỉ có vỏn vẹn một chữ – Lý.
Nàng bắt chước nét chữ của đệ đệ luyện suốt mấy ngày trời, cuối cùng cũng viết ra được chữ mà nàng tự cho là ra dáng.
Đáng tiếc là sau khi bị thương ở đầu, khả năng phối hợp tay chân của nàng không được tốt, mãi tận tháng trước mới có thể xuống đất đi lại, độ linh hoạt của cổ tay cũng kém đi nhiều.
Chữ "Lý" kia vặn vẹo méo mó, bên cạnh còn đọng lại rất nhiều vết mực, từng đốm loang ra, trông thật giống như những quả mận đen kết trên cành của một cái cây mọc cong vẹo.
Lũng Hương đứng bên cạnh sốt ruột đến mức vò đầu bứt tai, thầm nghĩ tiểu thư giấu tờ giấy trong ngực từ lúc nào vậy?
Hoài Âm quận chúa tuy gương mặt vẫn tươi cười, nhưng ánh mắt thoáng qua vẫn không kìm được mà liếc nhìn bức họa "Viễn hải phá lãng" đang treo trong sảnh...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận