Chỉ khi con gái về phòng, bà mới hạ rèm xuống, cởi áo ngoài của con gái ra, cẩn thận xem xét thủ cung sa hình hoa mai trên cánh tay nó.
May mắn thay thủ cung sa đó vẫn như trước, không hề thay đổi, cho thấy đứa con gái khờ dại của bà không phải chịu đựng nỗi nhục nhã khó nói nào… chỉ là trên bụng nó có dán một miếng cao dán mùi thuốc thơm nồng.
Nghe người sai vặt ở dịch quán hộ tống Nhược Ngu về kể lại, trong lúc bị giam giữ nàng có phạm chứng đau dạ dày, nhưng Tư mã đại nhân nể tình Lý gia đời đời trung lương, đóng góp cho quốc gia không ít, nên cũng đã mời đại phu chữa trị thỏa đáng cho nàng.
Miếng cao dán này chính là phương thuốc hay để chữa đau dạ dày, cần phải dán liên tục mấy ngày, không được ngắt quãng, nên thuốc tốt đã phối sẵn, người sai vặt cũng mang đến cùng luôn.
Ngoài vài bộ cao dược tỏa ra mùi hương thanh nhã, Nhược Ngu còn mang về ít món đồ chơi nhỏ vụn vặt.
Chẳng hạn như bộ Hoa Dung Đạo được chạm khắc bằng gỗ đàn hương, chín bộ khóa Lỗ Ban kiểu dáng không trùng lặp, chiếc đồng hồ cát đính đầy mã não quý giá…
Đáng nói nhất, trớ trêu thay lại còn có một con vẹt mỏ cong toàn thân trắng muốt.
Nếu không phải vì mấy ngày nay lo lắng đến mức sắp khóc mù cả mắt, Lý phu nhân suýt chút nữa đã hoài nghi nhị nữ nhi của mình không phải là đang ngồi tù, mà giống như con trai Hiền nhi, chỉ là đi học ở thư viện mà thôi.
Phải biết rằng, mỗi lần cậu ấm nhỏ đó đến thư viện, lúc tan học trở về luôn tiện thể mang theo những món bảo bối cướp được từ đám bạn học cùng trang lứa.
“Nhược Ngu, những thứ này đều từ đâu ra?”
Lý phu nhân nhíu mày hỏi.
Nhược Ngu đang cắn sợi mì thơm phức, miệng đầy thức ăn nói không rõ tiếng:
“Ca ca cho đó… Nếu không, Nhược Ngu sẽ khóc…”
Lý phu nhân suy nghĩ một chút, nhưng đánh chết cũng không dám gán ghép hai chữ “ca ca” này lên người Tư Mã đại nhân lạnh lùng đến mức có thể đóng băng người khác kia.
Bà chỉ cho rằng đó là một gã cai ngục tốt bụng nào đó, thấy Nhược Ngu khóc lóc đáng thương nên mang những vật phẩm này đến dỗ dành đứa trẻ ngốc nghếch mà thôi.
Thế nhưng, những thứ khác thì không sao, chứ chiếc đồng hồ cát khảm mã não và con vẹt trắng muốt kia, nhìn qua là biết giá trị không hề nhỏ, thực sự không phải là thứ mà một cai ngục có thể hào phóng ban cho.
Đúng lúc này, Nhược Ngu đã ăn no, rất tự nhiên đứng dậy nhào đến bên cạnh cái giá buộc con vẹt.
Nàng ngồi trên đệm mềm của chiếc ghế vòng, chớp chớp đôi mắt to tròn, say sưa thưởng thức con vẹt dùng cái mỏ cong cong rỉa lông, phong thái đủ kiểu, không kìm được mà reo lên khe khẽ:
“Tật Phong… lát nữa bắt thỏ thỏ…”
Lý phu nhân nghe mà chẳng hiểu ra làm sao.
Quản gia – người sáng sớm nay đi đón nhị tiểu thư về nhà – liền đứng một bên giải thích:
“Vừa rồi tiểu nhân đã phong bao bạc gửi cho sai phụ rồi ạ. Những món đồ chơi này đều là do Tư Mã đại nhân đích thân phân phó mua cho nhị cô nương. Còn về con vẹt kia… là lúc nhị cô nương chuẩn bị rời đi, vừa vặn nhìn thấy con chim ưng săn mồi mà Tư Mã đại nhân nuôi trong viện. Cô nương khóc lóc dữ dội, nhất quyết không chịu đi, cứ đòi mang bằng được con chim ưng đó về phủ…”
Nói đến đây, quản gia vẫn còn sợ hãi lau mồ hôi, nói tiếp:
“Gan dạ của nhị tiểu thư… đúng là chẳng hề giảm sút chút nào so với trước khi đổ bệnh. Vậy mà dám mở miệng đòi ngay trước mặt Tư Mã đại nhân âm trầm đáng sợ đó… Ôi trời ơi, đòi loại mãnh cầm đó về làm chi chứ! Tiểu nhân lo Tư Mã đại nhân lại đỏ ngầu mắt đòi lấy mạng người, sợ đến mức suýt chút nữa là ướt cả quần. May mà vị Tư Mã đại nhân kia còn khá bao dung, sai người mua con vẹt này về cho nhị cô nương. Dù sao cũng đều là mỏ cong, nhìn cũng có vài phần giống nhau…”
Đúng lúc này, Nhược Ngu đã vươn tay cởi sợi xích buộc ở chân con vẹt.
Nàng bắt chước dáng vẻ của gã quản ưng mà mấy ngày nay nhìn thấy, dang tay xua đuổi con vẹt, ra dáng ra hình mà hô: “Truy kích!”
Con vẹt lông cánh vừa mới mọc đủ liền bị dọa sợ, đập cánh loạn xạ trong phòng, bay lượn tứ tung, phấn trắng từ lông bay tung tóe khắp nơi.
Trong phút chốc, tiếng hét thất thanh của đám nha hoàn, bà tử vang lên không ngớt.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận