Khi nghe tin Nhược Ngu nhất quyết không chịu ăn uống, Chử Kính Phong vốn định mặc kệ nàng.
Sự kiên nhẫn và lòng mềm yếu của hắn trong ngày hôm nay đã cạn sạch.
Nếu nàng cứ một mực giở trò con nít, vậy thì cứ bỏ đói vài bữa cho biết mặt, đến lúc đó tự khắc nàng sẽ ngoan ngoãn ăn uống thôi.
Thế nhưng chẳng hiểu sao, đến bữa tối hắn lại thấy chán ăn vô cùng. Đối mặt với món bò xào ớt chuông và canh vịt bát bảo do đầu bếp dày công chuẩn bị, hắn hoàn toàn mất đi khẩu vị.
Cuối cùng, hắn dứt khoát cầm bảo kiếm đi ra sân, vung kiếm múa đao để trút hết nỗi bực dọc trong lòng.
Ngốc rồi ư?
Theo cái nhìn của hắn, cho dù nàng không bị ngã dập đầu, thì cũng là kẻ mù mắt, ngu muội.
Vị hôn phu không ra sao kia của nàng, sự tham vọng và những toan tính hiện rõ trong mắt hắn, đến cả những lão hồ ly lăn lộn chốn quan trường nhiều năm cũng chẳng bằng.
Mấy con tàu chở hàng cấm kia, chẳng cần điều tra hắn cũng có thể đoán được ngọn nguồn sự việc.
Vốn dĩ hắn không muốn nhúng tay vào đống hỗn độn của nhà họ Bạch, thế nhưng vừa nhìn thấy gã họ Thẩm kia nhìn nàng bằng ánh mắt như đang đánh giá món đồ thuộc quyền sở hữu của mình, hắn lại tức giận đến mức nghẹn cả ngực, lập tức gây khó dễ.
Nhưng trong lúc vô tình quay đầu lại, hắn bất chợt nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn ấy đang dán sát vào cửa sổ, ngẩn ngơ nhìn mình.
Nỗi nghẹn ứ trong lòng phút chốc tan thành mây khói: Chỉ là một đứa khờ, hơi sức đâu mà chấp nhặt với nàng chứ?
Tìm được cái cớ thỏa đáng, hắn liền có thể đường hoàng phản bội lại lời thề "tuyệt đối không quản nàng" của mình.
Hắn bước vài bước lên lầu, đẩy cửa phòng, tiến đến trước mặt nàng.
Dưới ánh trăng đổ bóng, nàng ngồi xổm dưới cửa sổ, co rúm lại thành một cục nhỏ, trông chẳng khác nào đứa trẻ lạc mẹ chẳng ai ngó ngàng.
Chử Kính Phong rủ mắt nhìn một hồi, cuối cùng vẫn kiềm chế được xúc động muốn kéo nàng lên rồi ôm vào lòng.
Bây giờ nàng đã ngốc, nhưng hắn lại chưa quên sự lựa chọn của nàng lúc còn tỉnh táo.
Đêm đó cũng là một đêm trăng thanh gió mát như thế này.
Khi ấy họ ngồi trên đình dài, tay nâng chén ngọc, hắn còn chưa kịp mở lời, nàng đã nhận ra ý tứ nên chủ động nói trước, khéo léo bày tỏ mình sắp thành thân, chẳng bao lâu nữa sẽ khởi hành về quê, còn những chuyện khác cứ tìm quản gia nhà họ Lý ở phía Bắc xử lý là được.
Sự từ chối của nàng cũng giống như cách nàng làm việc, sạch sẽ dứt khoát mà vẫn giữ được thể diện cho đôi bên.
Đêm đó, kẻ được mệnh danh là "ngàn chén không say" như hắn, sau khi sớm trở về doanh trại đã lần đầu tiên uống đến mức say mèm.
Lần đầu rung động, lại chẳng kịp bắt đầu đã bị từ chối, hắn biết đời này mình và nàng không còn duyên phận, bởi vì niềm kiêu hãnh của Chử Kính Phong không cho phép hắn khổ sở yêu đơn phương một người đã có chồng.
Người phụ nữ đáng ghét này chính là nắm thóp được điểm yếu của hắn nên mới tùy ý trêu đùa như vậy, không biết điều mà đẩy hắn vào chốn hiểm nguy.
Giờ đây thấy nàng ngốc nghếch đến mức này, cứ như là quả báo luân hồi vậy.
Nghĩ đến đó, chút thương cảm vừa được khơi dậy bởi dáng vẻ đáng thương của nàng liền bay biến sạch sành sanh.
Chử Kính Phong xoay người định rời đi, lại phát hiện vạt áo mình bị ai đó níu lấy.
Hắn cúi đầu nhìn, thì ra là nàng đang dùng một tay bóp chặt lấy vạt áo hắn, chớp chớp đôi mắt đẫm nước nói: "Đau bụng..."
Nói xong, nàng liền rúc vào chân hắn, khó chịu ngọ nguậy...
Hóa ra hai ngày nay nàng không ăn uống tử tế, chỉ riêng trưa nay là ăn vài xiên thịt nhiều dầu mỡ, cộng thêm mấy loại quả dại mà Chử Kính Phong hái cho nàng lúc trước, trộn lẫn vào nhau nên kích thích dạ dày dữ dội.
Lý Nhược Ngu quanh năm bôn ba kinh doanh, từ nhỏ đã mắc bệnh dạ dày.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận