Lý Nhược Ngu cảm thấy chỗ này khá giống với cái lồng nhốt con vẹt lông xanh trong phòng mình.
Chỉ là căn phòng giống như cái lồng này hiện tại đang giam giữ nàng.
Trong sân ngoài nhà, có một ông lão một mắt đang quét tước sân bãi, nhìn bộ dạng thì cũng là người nàng không quen biết.
Nàng vô ích lay lay mấy thanh chắn vài cái, rồi lại chậm rãi di chuyển đến bên cửa.
Khi đẩy cửa phòng ra, nàng phát hiện bên ngoài còn có một lớp cửa rào sắt nữa.
Thế này là mất hẳn đường đi lại tự do rồi.
Ngay khi nước mắt lại chực trào trong hốc mắt, thì đột nhiên Thẩm Như Bộc xuất hiện ở cửa, trong tay bưng bát cháo gà xé phay nấm hương nóng hổi.
Thấy Lý Nhược Ngu đứng ở cửa, hắn liền mỉm cười nho nhã.
"Nàng tỉnh rồi, ăn chút gì đi."
Lúc hắn nói chuyện, gã gia nô bên cạnh đã mở ổ khóa sắt ở cửa ra, mở cửa phòng cho Thẩm nhị thiếu đi vào.
"Bát cháo này được ninh bằng nước hầm xương, ta đã sai người quạt cho bớt nóng rồi, nàng có thể ăn ngay được."
Khi hắn nói xong, ngẩng đầu lên thì thấy thiếu nữ kia đứng cách mình rất xa, trên gương mặt là vẻ cảnh giác không thể hóa giải.
Hắn khuấy khuấy bát cháo, rồi bưng bát đi đến gần nàng, múc một thìa nói.
"Ngoan, há miệng nào."
Thế nhưng, chiếc thìa đó bị Nhược Ngu hất mạnh một cái, rơi xuống đất.
Đôi mắt phượng vốn đang trừng trừng nhìn hắn, tròn xoe và sáng rực, đong đầy sự tủi thân và phẫn nộ.
Thẩm Như Bộc nhẹ nhàng phủi đi những vệt cháo bắn lên người mình, đột nhiên vươn tay nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng.
Lực tay rất mạnh nhưng miệng vẫn dịu dàng nói.
"Nhược Ngu lại không ngoan rồi, mẫu thân nàng chính là quá nuông chiều nàng, nên cái tính khí này mới ngày một lớn..."
Nhược Ngu chỉ thấy tay mình bị nắm đến đau nhức, cả người bị kéo vào lòng hắn một cách không tự chủ.
Người đàn ông này luôn trưng ra bộ dạng ẻo lả nho nhã trước mặt mẫu thân, nhưng mỗi khi ở riêng với nàng, ánh mắt đó cứ như muốn nuốt chửng lấy nàng vậy.
Nàng trực giác cảm thấy không thích, tại sao mẫu thân và đệ đệ đều không còn ở đây, mà lại chỉ để một mình nàng lại chỗ hắn thế này?
Thẩm Như Bộc nhìn người phụ nữ trong lòng giống như chú nai con hoảng sợ, nhất là đôi môi đỏ thắm như nhuộm hoa hồng kia, không kìm được mà từ từ cúi đầu xuống...
Ngay lúc này, ngoài cửa có người khẽ nói.
"Nhị thiếu gia, Lý gia Tam tiểu thư tới, đang chờ ở gian ngoài ạ!"
Thẩm Như Bộc nhíu mày một chút, rồi lại giãn ra.
Người đã vào trong phủ của mình rồi, lúc nào muốn hái chẳng được, việc gì phải vội vàng nhất thời chứ!
Vì vậy hắn buông tay đang kiềm chế nàng ra, dịu dàng dặn dò nàng ăn cháo rồi mới ra khỏi phòng, đi về phía gian ngoài.
Lý Tuyền Nhi biết nơi này không có gì lạ, khi đó theo kế hoạch, vốn dĩ là nàng ta lừa nhị tỷ của mình tới đây.
Chỉ là hiện giờ nàng ta tìm tới đây, lại không phải ý của Thẩm Như Bộc.
Bên cạnh Lý Tuyền Nhi chỉ mang theo nô tỳ thân cận là Anh Đào, lấy cớ đi chọn mua son phấn ở tiệm phấn son trên phố, sau khi ra khỏi phủ Lý gia thì tốn năm đồng tiền thuê một chiếc xe ngựa màn vải xanh rồi mới đến đây.
Nhìn thấy dáng người cao lớn của Thẩm Như Bộc xuất hiện ở cửa, nàng ta không khỏi sáng mắt lên, đón lấy nói.
"Thẩm thiếu gia!"
Thẩm Như Bộc kịp thời dùng tay chặn hành động muốn lao vào lòng mình của nàng ta lại, giọng nói có chút lạnh lùng nói.
"Ai cho phép cô tới đây?"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận