Hiền nhi nghịch ngợm như một chú lươn nhỏ trơn trượt, cái mông nhỏ ra sức chìm xuống, muốn thoát khỏi vòng tay của Trương bà bà.
Trương bà bà mỉm cười, vươn tay búng nhẹ vào "con chim nhỏ" đang rung rinh của Hiền nhi, trêu đùa:
"Tiểu thiếu gia mà còn nghịch nữa, liền gọi lão ưng tới cắp mất 'con chim nhỏ' này đi!"
Hiền nhi bị búng đến ngứa ngáy, liền không chịu, ở trong vòng tay béo mập của Trương bà bà mà ôm lấy bụng dưới cười lớn.
Nhược Ngu ngâm mình hơi nóng, nửa nằm nửa bò lên trên bình phong đá nhìn về phía mẫu thân, thấy dáng vẻ đáng yêu bụ bẫm của đệ đệ cũng cười khúc khích theo.
Lý phu nhân nhìn Nhị nữ nhi của mình, không nhịn được lại cảm thấy đau lòng:
Dáng vẻ đẹp biết bao! Khi khẽ cười, khóe miệng hiện lên những lúm đồng tiền nhỏ, trong đôi mắt như đang lay động làn nước hoa đào tháng ba...
Đúng lúc này, Nhược Ngu cũng có chút ngứa nghề, giơ tay reo lên:
"Cắp... cắp 'con chim nhỏ' đi!"
Lý phu nhân day day thái dương, nếu không nói chuyện thì ai có thể nhìn ra đây là người thiếu hụt tâm trí cơ chứ?
Sau khi ngâm suối nước nóng xong, món đáng mong đợi nhất chính là tiệc chay của Hàn Phong Tự.
Dù sao trụ trì ngôi chùa cũng là người xuất gia, vẫn còn giữ lòng từ bi, biết rằng tiền hương hỏa cho việc ngâm suối nước nóng này thật sự quá nặng, tuyệt đối không thể làm kiểu buôn bán "một lần rồi thôi".
Ít nhiều cũng phải trả lại chút lợi lộc gì đó để người ta nhớ đến, vì vậy bèn mời danh trù nấu tiệc chay, chiêu đãi các vị hào phú hương thân đến ngâm suối nước nóng.
Lý gia là gia tộc giàu có ở Liêu Thành, trụ trì tự nhiên sai người tiếp đón tận tình, đặc biệt mở ra Đình Lâm Viên ở góc tây ngôi chùa để chiêu đãi các vị nữ quyến.
Nơi này trúc xanh bao phủ, đình đài lầu các có thể truy ngược lại cả trăm năm, ý cảnh cổ kính thanh u vô cùng.
Thế nhưng ý cảnh có trang nhã thế nào đi nữa, cũng bị cái giọng lớn của Hiền nhi phá hỏng không còn gì, trẻ con nghịch điên lên đúng là làm người ta đau cả đầu.
Lý phu nhân thấy Nhược Ngu ăn vài miếng rồi có vẻ mệt mỏi, nhớ đến lời lang trung kê đơn thuốc đã nói rằng ngâm suối nước nóng xong dược tính phát tác có lẽ sẽ mệt mỏi buồn ngủ.
Bèn ra lệnh cho Lũng Hương dìu Nhị tiểu thư đến sương phòng đã dọn dẹp trước đó trong Đình Lâm Viên nghỉ ngơi trước. Lúc này trời đã dần tối, cả nhà bèn ở lại qua đêm trong Đình Lâm Viên này.
Lũng Hương hầu hạ Nhị tiểu thư thay y phục, sau đó đốt hai nén nhang muỗi xông xung quanh giường rồi mới buông màn lụa xanh xuống.
Muỗi côn trùng trong núi nhiều, luôn phải hầu hạ tỉ mỉ một chút, Nhị cô nương không còn như trước, tính cách giống như trẻ nhỏ, nếu bị muỗi đốt, nhất định sẽ khó chịu mà khóc lóc.
Sau khi hầu hạ cô nương ngủ yên, Lũng Hương và bà tử bèn nằm nghỉ trên giường ở gian ngoài của sương phòng.
Nhị cô nương đến đêm thường ngủ rất sâu, chưa bao giờ dậy đêm, cho nên công việc canh đêm này vẫn coi như là thanh nhàn tự tại.
Nhờ phúc của chủ tử, hôm nay sau bữa cơm, bọn họ cũng lần lượt thay phiên nhau đi ngâm suối nước nóng gột rửa thân thể, khí huyết lưu thông, nên ngủ cũng say hơn chút.
Cho nên đến nửa đêm, khi Nhị tiểu thư ngồi dậy trên mép giường, không một ai hay biết, chỉ lờ mờ nghe thấy tiếng ngáy vang dội của bà tử ngoài nhà.
Món ăn lúc bữa tối rất mặn, Nhược Ngu ngủ đến nửa chừng cảm thấy khô miệng, bèn thẳng người ngồi dậy.
Lúc này ngôi chùa yên tĩnh, ngoại trừ bà tử và nha hoàn trong nhà, những gia đinh hộ viện còn lại đều đã dựng lều nhỏ ở lối vào Đình Lâm Viên để nghỉ ngơi.
Trong tiếng thở đều đặn từ xa vọng lại, tiếng côn trùng đêm trong vườn kêu râm ran từng hồi, như đang khẽ lay động sắc đêm quạnh quẽ.
Nhược Ngu vén màn lụa xanh ra, ngơ ngác nhìn quanh.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận